TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

XEM VÀI Ư KIẾN NGƯỢC D̉NG VỀ: “THƯ NGỎ CỦA 36 TRÍ THỨC HẢI NGOẠI”


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

  

 

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM: Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ: Trên mạng www.cva646566. .h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 

HỒ CHÍ MINH: CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT  Cha già Hồ Chí Minh chỉ đạo kháng chiến và chính sách quân sự đặt biệt Chính Sách Cải Cách Ruộng Đất ngay trong vùng tự do, đă được giải phóng đă làm rung chuyển mọi hoạt động trong công cuộc kháng chiến, như Nguyễn Trăi viết mật trên lá cây “Lê Lợi vi Quân, Nguyễn Trăi vi Thần” của thế kỷ 20. Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng Sản Đảng đă khơi dậy tinh thần và lực lượng chiến đấu của quân đội ngay trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, mỗi khi có thư, hoặc biết tin nhà được chia ruộng là anh em sung sướng, khoe nhau, vui mừng đến rơi nước mắt…

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN I &  LÊ DUẨN II:   Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris   Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA  Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”…. 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên DÔNG DƯƠNG THỜI BÁO.NET

 

VIỆT NAM NGÀY NAY RADIO TRÊN DONGDUONGTHOIBAO.NET

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 

Websites trong nước

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 

 

Websites hải ngoại

 

 

 

 

Tin tức - Sự kiện - Tôn giáo Thế giới & Viet nam

 

* VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC TRONG HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC

Trong khi đó, Dương Nguyệt Ánh đă trả lời mau lẹ và nhấn mạnh: “Tôi không ở phía hành quân (nghĩa là tôi không đích thân đi ném bom này), chúng tôi không quan ngại đến sự tử vong của con người.”  (“I’m not on the operation side,” she says quickly, not missing a beat. “We don’t deal with human fatality.”)…

 

C̣n tại sao lại đi vào ngành chế tạo vũ khí? Bởi v́ tôi muốn phục vụ cho nền an ninh quốc pḥng Hoa Kỳ. Là một người tỵ nạn chiến tranh, tôi không bao giờ quên được những người chiến sĩ Hoa Kỳ và VNCH đă từng bảo vệ cho tôi có một cuộc sống an toàn...

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử  

 

Bush and Blair, cartoon    Cuốn sách Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators), phải liệt kê một số Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Anh là những Tội Phạm Chiến Tranh, cũng là Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử, phải bị treo cổ sau mỗi cuộc chiến tranh, đă được Noam Chomsky, một học giả lừng danh của Mỹ, Giáo sư Viện Kỹ Thuật Massachusetts(M.I.T.) viết: “Nếu những luật của Nuremberg ( ṭa án xử tội phạm chiến tranh ) được áp dụng th́ sau mỗi cuộc chiến tranh, mọi tổng thống Hoa Kỳ đều đă phải bị treo cổ.” (If the Nuremberg laws were applied, then every post-war American president would have been hanged)....

 

 * MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

Trước tháng Tư 1975, nhiều người nghe nói đến Việt Cộng hay Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam rất ớn. Có chúng tôi trong đó!

 

     Bởi v́ nói đến Việt Cộng, MTGP/MN lúc đó là nói đến những ǵ gớm ghiếc, ghê tởm vô cùng. Đến nỗi ngoài này, có một tác giả bị báo chí “quốc gia” tấn công rách như cái mền, v́ dám viết về quân đội hào hùng say sưa và hăm hiếp...Cho nên v́ khác chiến tuyến nên VC hay MTGP/MN đều là xấu, và Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH), nhất là quân lực th́ khỏi chê. Binh hùng, tướng mạnh, nói đến những ǵ không tốt hay sai quấy là phản tuyên truyền phá hoại của địch.... 

 

* Nông Dân Việt Xuất Cảnh Làm Chuyên Gia

Giáo sư Vơ Ṭng Xuân và một nông dân của làng Mange Bureh 

    Táo bạo và lăng mạn, nhưng là câu chuyện hoàn toàn thực tế về chương tŕnh đưa nông dân đầu trần, chân đất từ miền Tây Nam Bộ sang châu Phi dạy người dân ở đây trồng lúa....

 

Dự kiến, các chuyên gia sẽ thử nghiệm 50 giống lúa cao sản và 10 giống lúa chất lượng cao mang từ ĐBSCL qua. Sẽ có một hội đồng giống tại Rokupr xem xét và đồng t́nh th́ mới nhân rộng ra cho toàn vùng. Các nông dân châu Phi giúp việc tỏ ra khá lạ lẫm với các quy tŕnh làm ruộng hết sức chuyên nghiệp của dân Việt Nam. Và họ cũng chưa h́nh dung ra mấy khi nghe các chuyên gia xứ Việt khoe sẽ biểu diễn nuôi cá, nuôi tôm trong ruộng lúa. Thật là một điều không tưởng với một xứ sở c̣n nghèo đói, lạc hậu như Sierra Leone...  đọc tiếp 

 

* Chùa Bái Đính - Khu Chùa Lớn Nhất Việt Nam

 

    Đây là một khu chùa lớn nhất Việt Nam, đang được xây dựng, dự kiến đến năm 2010 sẽ hoàn thành để kỷ niệm 1.000 năm Vua Lư Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra Thăng long (1010 – 2010)....

Xem h́nh  Chủ tich Quốc hội và phu nhân Nguyễn Phú Trọng

Trước nhà Đinh, ở Ninh B́nh đă có nhiều chùa cổ, có chùa đă được xây dựng từ trước thời Hai Bà Trưng. Trải qua các triều đại, cho đến bây giờ, Phật  giáo ở Ninh B́nh vẫn được phát triển và nhiều chùa đang được xây dựng lại. V́ vậy, việc xây dựng một ngôi chùa lớn nhất Việt Nam ở Ninh B́nh là điều có ư nghĩa rất lớn.

 

*

LM.Nguyễn Văn Hùng

Việt Tân Và Âm Mưu Dùng Lao Động Việt Ở Đài Loan Để Chống Phá Tổ Quốc ...Nhiều nhân chứng cho biết, Việt Tân - thông qua Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam (VMWBO) tại Đài Loan, đă tuyển mộ được một số công nhân, “cô dâu” Việt tại Đài Loan và dùng họ như những “nhân chứng sống” để tuyên truyền, xuyên tạc, chống lại Nhà nước Việt Nam....

 

Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam” (thường được gọi là Vietnamese Migrant Workers and Brides Office - VMWBO), địa chỉ đặt tại 116 đường Chung-Hwa, thành phố Bade, quận Taoyuan, Đài Loan, điện thoại số 886-3-217-0468....  

 

* TRANG CHÍNH ĐÔNG DƯƠNG THỜI BÁO THÁNG 9 - 2007

 

 

 

 

 

 

 

hân

 

 

  

 

XEM VÀI Ư KIẾN NGƯỢC D̉NG VỀ :

“THƯ NGỎ CỦA 36 TRÍ THỨC HẢI NGOẠI”

 

Trần Chung Ngọc

 

 

 

    Tôi thích đọc truyện và xem phim kiếm hiệp v́ trong đó, ngoài những màn vơ thuật, biết là phịa và chỉ là “graphics” nhưng xem cũng thích thú, c̣n có nhiều t́nh người và triết lư Đông phương. Trong Lục Mạch Thần Kiếm,  Đại Sư Nhất Đăng có nói một câu thật hay: “Có duyên th́ là có duyên, mà vô duyên cũng vẫn là duyên”. Trong truyện “Cửu Nguyệt Ưng Phi” của Cổ Long, có một câu mà tôi hoàn toàn hội ư:   

 

Nếu một người vẫn không thể quên thù hận, há chẳng ngu xuẩn lắm sao?

[Cổ Long:  Câu kết của truyện kiếm hiệp: Cửu Nguyệt Ưng Phi]

   

   Chỉ có điều, từ xưa tới nay tôi chẳng thù hận ai bao giờ, kể cả CS dù tôi ở phe Quốc Gia, kể cả Ca-tô Giáo dù tôi đă viết nhiều thuộc loại “Chống Ca-tô”, nên chẳng làm ǵ có thù hận để mà quên. Trên thực tế, sự thù hận chỉ làm khổ chính ḿnh chứ chẳng ảnh hưởng ǵ đến ai khác.  V́ vậy, thật đúng là ngu xuẩn nếu chúng ta cứ tự làm khổ chính ḿnh.  Không thể quên thù hận đă là ngu xuẩn lắm rồi, nhưng ngu xuẩn hơn nữa nếu ta lại truyền lại sự thù hận cho thế hệ sau để chúng tiếp nối sự thù hận mà ta không thể quên được.

       

   Văn hóa Đông phương có câu “Quân tử ḥa nhi bất đồng” nghĩa là, thái độ của người quân tử là luôn luôn ḥa thuận tuy bất đồng ư kiến, không v́ bất đồng ư kiến mà trở thành đối đầu, trở bạn thành thù, và tệ hơn nữa là dùng những ngôn từ thiếu văn hóa hay vô văn hóa để mạt sát, chụp mũ bừa băi đối phương.

  

Voltaire cũng đă từng nói:Link: http://vi.wikipedia.org/wiki/Voltaire

 

   Tôi không đồng ư với những ǵ anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ cho đến chết quyền của anh nói như vậy. (I do not agree with what you have to say, but I'll defend to the death right to say it.)

 

   Chúng ta nên hiểu là câu “Quân tử ḥa nhi bất đồng” và câu của Voltaire ở trên chỉ có thể áp dụng cho những người có tŕnh độ trí thức và hiểu biết tương đương chứ không thể áp dụng cho những lớp người có tŕnh độ và hiểu biết quá khác biệt nhau.  Trong lănh vực hiểu biết trí thức, thượng lưu không thể đối thoại với hạ lưu, quân tử không thể đối thoại với tiểu nhân.  Bởi vậy, một trí thức chân chính không bao giờ chịu hạ ḿnh để đối thoại vói những kẻ thốt ra những lời thiếu văn hóa hay vô văn hóa.  H́nh như Giáo sư Lê Xuân Khoa cũng đă khẳng định lập trường như vậy đối với một người nào đó..

 

        Phê b́nh những điều mà ḿnh cho là sai lầm của người khác, nhiều khi có thể lại là sai lầm của chính ḿnh do tâm thù hận, do thiên kiến, do cuồng tín, th́ cứ phê b́nh, nhưng phải phê b́nh theo những tiêu chuẩn trí thức về phê b́nh, phê b́nh trên các chủ đề dựa trên lư luận, lô-gíc, và các bằng chứng có thể thuyết phục người đọc.  Nhưng thật đáng xấu hổ, một kiểu lư luận, nếu có thể gọi là lư luận, mà chúng ta thường thấy được dùng nhiều nhất trên một số diễn đàn ở hải ngoại là của những người không biết thế nào là phê b́nh, hầu như đều bắt nguồn từ tâm cảnh thù hận, cuồng tín của chính ḿnh, là lư luận nhắm vào cá nhân, nghĩa là nhắm vào tác giả bài mà ḿnh muốn phê b́nh chứ không nhắm vào những luận điểm của tác giả đó. Kiểu lư luận này, tiếng Latin gọi là “Argumentum Ad Hominem”.

 

    Theo định nghĩa th́ Argumentum Ad Hominem [to the man], là kiểu “lư luận” [sic] tấn công cá nhân chứ không phải tấn công luận điểm của cá nhân đó. Khi một người không đủ khả năng để bác bỏ lập trường của đối phương hay bảo vệ lập trường của ḿnh với lô-gíc, với những bằng chứng thuyết phục, sự kiện hay lư lẽ, th́ họ thường sử dụng những thủ đoạn sau đây: dựa trên cảm tính và thiên kiến của ḿnh và của đồng bọn về một vấn đề nào đó, thí dụ như “cùng chống Cộng”, rồi gán cho đối phương một nhăn hiệu (labeling), thí dụ như “làm tay sai cho CS” hay “bưng bô cho CS”; hoặc dựng lên một người rơm (straw man) nghĩa là chụp mũ vô bằng chứng để rồi tự tay ḿnh quật người rơm đó xuống; hoặc chửi rủa (name-calling), đưa ra những danh từ hạ cấp để mạ lỵ đối phương và biểu lộ sự giận dữ của ḿnh [offensive remarks and anger].

 

   Vấn đề cốt yếu trong thái độ phê b́nh trí thức là phải tôn trọng quyền tự do tư tưởng của người ta muốn phê b́nh, dù không đồng ư, không v́ bất cứ lẽ ǵ mà xúc phạm đến đời tư cá nhân của người khác, không v́ bất cứ lẽ ǵ mà dùng đến những danh từ hạ cấp trong những lời lẽ phê b́nh.  Xúc phạm đến đời tư cá nhân, dùng những danh từ hạ cấp để phê b́nh, đó là thái độ của những “côn đồ văn hóa”, “đao phủ văn chương”, những từ của Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang chỉ hạng người thiếu giáo dục, không xứng đáng là trí thức, không hiểu thế nào là tinh thần đối thoại và phê b́nh trí thức.

 

   Gần đây trên diễn đàn hải ngoại có làn sóng chống đối, chứ không phải là phê b́nh, “Thư ngỏ của 36 trí thức ở hải ngoại”, chống đối v́ không thể quên được thù hận, chống đối v́ chưa bao giờ biết đến câu: “Quân tử ḥa nhi bất đồng”, chống đối v́ chưa bao giờ biết đến câu trên của Voltaire, chống đối v́ sống trên một đất nước tự do dân chủ nhất thế giới mà không hiểu thế nào là tự do dân chủ, và chống đối v́ bị một “khiếm khuyết lớn nhất của đời người”: kém hiểu biết.. Nh́n trên phần lớn những diễn đàn thông tin th́ ban ngày có thắp đuốc đi t́m cũng chẳng thấy đâu là tinh thần quân tử.  Không đồng ư là chửi vung vít, nhiều tổ chức, hội đoàn cùng đồng ư chống Cộng nhưng cũng chụp mũ, chửi nhau cạn tàu ráo máng: “Tiểu nhân đồng nhi bất ḥa”. 

 

   Tôi phải công nhận là, ở hải ngoại quả có một số người mà tôi gọi là “người máy chống Cộng”..  Những người máy chống Cộng này chỉ là một thiểu số, nhưng v́ to miệng nhất, hung hăng nhất, nhiều khi côn đồ nhất, cho nên họ chiếm đa số những người hành động như máy, viết lách như máy.  Những người máy, v́ là người máy, cho nên bộ năo của họ đă được “programmed” sẵn cùng một thảo chương, tập trung vào lư luận (sic)  “ad hominem” thay v́ “ad rem”, có nghĩa là không thảo luận vấn đề mà chỉ tập trung vào việc đả kích cá nhân, bịa đặt moi móc đời tư, xuyên tạc sự kiện, chụp mũ lung tung, viết những bài viết tưởng tượng láo lếu để mạ lỵ, hạ thấp đối phương v.v... Đây là thủ đoạn của những người không đủ khả năng để thảo luận trên các chủ đề, cho nên phải sử dụng những thủ đoạn hạ cấp, để mong hạ được đối phương.  Chúng ta thấy các thủ đoạn này có đầy trên một số trang nhà và diễn đàn công cộng TẠI HẢI NGOẠI MÀ ĐA SỐ (95%!) LÀ DO NHỮNG TÍN ĐỒ KI TÔ GIÁO NẮM GIỮ, THEO ĐÚNG DI HUẤN CỦA CỐ HY NGUYỄN VĂN THUẬN.

 

   Thật là xấu hổ, v́ đọc trên những diễn đàn truyền thông ở trong nước, chúng ta không thấy những loại văn phong vô văn hóa như trên một số diễn đàn truyền thông ở hải ngoại.  Thua về quân sự đă đành, nhưng thua cả về đạo đức và trí tuệ th́ quả là chuyện đau ḷng.  Nhưng có mấy ai để ư đến điều này, sự thù hận mà phần lớn là một chiều, bắt nguồn từ kém hiểu biết, đă làm mờ mắt con người, che khuất lư trí,  và người ta đă bất kể liêm sỉ, dùng đủ mọi phương cách hạ cấp nhất để chụp mũ, nhục mạ những người mà ta không đồng ư với những quan điểm của họ, chẳng buồn để ư là những lời lẽ thiếu văn hóa đó đă quật ngược lại chính ḿnh và nhất là, cho độc giả thấy rơ hơn ǵ hết ḿnh là hạng người nào..  Đừng cho độc giả là ngu ngơ, không biết ǵ, do đó tin tất cả những ǵ mà người khác nói.

 

   Tôi đă đọc THƯ NGỎ GỬI CÁC NHÀ LĂNH ĐẠO VIỆT NAM VỀ HIỂM HOẠ NGOẠI BANG VÀ SỨC MẠNH DÂN TỘC của 36 trí thức ở hải ngoại.  Câu đầu trong Thư Ngỏ như sau:

 

   Chúng tôi, một số trí thức sinh sống tại nước ngoài, gửi đến quư vị lá thư ngỏ này để phát biểu những suy nghĩ thẳng thắn và xây dựng trước t́nh h́nh nghiêm trọng của Việt Nam hiện nay

 

   Và nói về tấm ḷng của họ đối với quê hương, đất nước:

 

   Dù xa quê hương đă lâu, dù c̣n mang quốc tịch Việt Nam hay đă trở thành công dân nước ngoài, chúng tôi vẫn luôn quan tâm đến các khó khăn và thuận lợi của đất nước.

 

   Đây chỉ là thư ngỏ của một số trí thức sinh sống tại nước ngoài, họ không đại diện cho cộng đồng những người Việt sống tại nước ngoài, không nhân danh giới trí thức hải ngoại như ông Trần Phong Vũ và một số người khác đă xuyên tạc, dựng lên một người rơm để rồi tự tay ḿnh quật xuống như sau: “Nhưng trong trường hợp những người đă có “thành tích” như thế mà lại công khai kư tên trong một Thư Ngỏ nhân danh giới trí thức Việt Nam ở hải ngoại gửi cho đảng và nhà nước CSVN, th́ quả là điều không thể bỏ qua.”.  Họ cũng không đại diện cho bất cứ cá nhân nào, hội đoàn nào, và họ có quyền nói lên những suy tư của họ.  Về phương diện trí thức, tôi tuyệt đối tôn trọng cái quyền này của họ.  Hơn nữa, Thư Ngỏ “gửi cho đảng và nhà nước CSVN” là có tội hay sao, có tội với ai, mà “không thể bỏ qua” (sic).  “Không thể bỏ qua” th́ ông có thể làm ǵ, nhiều nhất là phê b́nh láo lếu, lạc đề và xuyên tạc như trên.  Chẳng trách là ông Trần Phong Vũ cũng thật thà tự nhận ḿnh không phải là trí thức: “tôi tự xét trên tất cả mọi phương diện, mọi đ̣i hỏi, dễ thấy nhất là đ̣i hỏi về học vị, tôi hoàn toàn không xứng với danh vị (trí thức) cao sang ấy.”  Đọc một số từ ngữ mà ông Trần Phong Vũ dùng trong bài không thuộc loại “phê b́nh trí thức” th́ lời tự nhận trên có phần đúng.  Muốn phê b́nh, ông chỉ có thể phân tích nội dung những đề mục viết trong Thư Ngỏ và bày tỏ ư kiến của ḿnh về vấn đề đó, chứ không có một quyền nào để đặt vấn đề Thư Ngỏ đó gửi cho ai.  Cũng không thể đưa ra một luận điệu thuộc loại đoán ṃ là chính quyền Việt Nam sẽ vứt Thư Ngỏ đó vào sọt rác để mà cho rằng Thư Ngỏ đó gửi cho chính quyền Việt Nam là vô ích.


Xem nội dung Thư Ngỏ 

 

   Bây giờ chúng ta hăy xem nội dung Thư Ngỏ viết những ǵ.  Sau đây là những điểm chính:

 

1. Ủng hộ bản “Tuyên cáo” ngày 25 tháng 6, 2011 của 95 nhân sĩ, trí thức, tố cáo và lên án nhà cầm quyền Trung Quốc liên tục gây hấn, xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn (sic) lănh thổ của Việt Nam.

 

2. Hưởng ứng bản “Kiến nghị” ngày 10 tháng 7, 2011 của 20 nhân sĩ, trí thức, kêu gọi Quốc hội và Bộ Chính trị công khai hoá thực trạng quan hệ Việt-Trung, nhấn mạnh vào nhu cầu đổi mới hệ thống chính trị, tôn trọng các quyền tự do, dân chủ của nhân dân để có thể thực hiện thành công nhiệm vụ bảo vệ và phát triển đất nước.  [TCN phê b́nh:  Không có nước nào công khai hóa thực trạng quan hệ của nước ḿnh với nước khác.  Mỗi Ṭa Đại Sứ là một ổ gián điệp.  Wikileaks đă tung ra một số văn kiện ngoại giao mật giữa các nước.]

 

    Sau đó Thư Ngỏ phân tích t́nh h́nh trên những chủ đề “Hiểm hoạ ngoại bang (Trung Quốc)”, “Sức mạnh dân tộc (không phải chỉ có vậy, mà c̣n gồm nhiều yếu tố khác. TCN)”, “Vị thế chính quyền (Những nhận xét chính xác. TCN)”, và sau cùng là chủ đề “Những việc cần làm” với lộ tŕnh 4 điểm:

 

1. Đối với Trung Quốc:  Cần xác định công khai và rơ ràng lập trường của Việt Nam đối với chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa-Biển Đông… công bằng và quan hệ b́nh đẳng giữa hai nước.

 

2. Đối với ASEAN và các nước khác: Cần tranh thủ sự ủng hộ của ASEAN và quốc tế cho một giải pháp về Hoàng Sa trên cơ sở luật pháp quốc tế và chứng cứ lịch sử.

 

3. Đối với nhân dân trong nước: Cần sửa đổi Hiến pháp để đẩy mạnh quá tŕnh dân chủ hoá với ba cơ chế hoàn toàn độc lập: Quốc hội và cơ chế đại diện ở cấp thấp hơn, cơ chế toà án và cơ chế chính quyền… Cần cải tổ hệ thống luật pháp, kinh tế, tài chính, giáo dục, y tế, v.v. để đẩy lùi tham nhũng, giảm thiểu bất công, gia tăng năng lực, bảo vệ tài nguyên.

 

4. Đối với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài: (Không thực tế, khó khả thi. TCN)

 

     Rất có thể trong Thư Ngỏ có vài điểm tôi không mấy đồng ư về cách nhận định của họ, nhưng đó là chuyện của tôi, v́ mỗi người nhận định vấn đề mỗi khác.  Do đó, tôi không có quyền dựa trên nhận định của tôi để mà chỉ trích nhận định của họ, nhất là khi nhận định của tôi có thể thuộc về cảm tính cá nhân, về thiên kiến, bắt nguồn từ thù hận, hay từ bệnh loạn sắc, cứ thấy màu đỏ là húc bất kể là màu đỏ đó ngày nay chỉ là một cái bóng mờ v.v… chứ không thuộc lănh vực thảo luận trí thức. 

 

Điểm qua vài luận điệu chống đối

  

     Sau đây chúng ta hăy điểm qua vài luận điệu chống đối “Thư Ngỏ của 36 trí thức”.

 

    Tôi tự hỏi, có ǵ trong nội dung Thư Ngỏ ở trên để mà chống đối.  Nhưng tại sao một số người Việt ở hải ngoại lại chống đối? 

 

    Giáo sư Lê Xuân Khoa viết về sự chống đối như sau:  “Vấn đề nổi cộm nhất đă được chính một số "trí thức" ở Cali nêu ra để chỉ trích những người kư tên Thư Ngỏ là: 36 nhà trí thức đă "công nhận tính chính danh của chính quyền cộng sản" khi gửi thư cho "các nhà lănh đạo Việt Nam", và do đó "tự phủ nhận căn cước tị nạn của ḿnh.

 

    À, th́ ra là vậy.  Nhưng sự chống đối như trên đặt trên căn bản nào?  Thứ nhất, gửi thư cho "các nhà lănh đạo Việt Nam"  th́ sao?  Muốn góp ư kiến với mục đích xây dựng đất nước Việt Nam, như các trí thức khẳng định trong Thư Ngỏ, không gửi cho “các nhà lănh đạo Việt Nam ngày nay” th́ gửi cho ai?  Gửi cho Lư Tống, Ngô Kỷ, hay cho Nguyễn Văn Lư, Ngô Quang Kiệt, hay cho Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ? Hay cho Vatican, để van xin “đức thánh cha” hăy giải phóng quê hương con như đă từng van xin John Paul II?  Hay gửi cho Ṭa Nhà Trắng, Liên Hiệp Âu Châu để van xin họ xây dựng đất nước Việt Nam bằng cách can thiệp vào những chuyện nội bộ lặt vặt của Việt Nam??  Hay in ra làm 90 triệu bản gửi cho 90 triệu đồng bào như một ông lúc nào cũng xưng là “tiến sĩ” NPL, mượn Thư Ngỏ của 36 trí thức, nói nôm na là ăn cắp, và gửi cho “toàn dân”… trên Internet, với văn phong thuộc loại “trí ngủ” (nhưng ngủ đă mất dấu) trong phần rào đầu mà nội dung là để mạt sát CSVN với một văn phong khá hạ cấp, quên rằng chính ḿnh lại thuộc một tập thể đă có thành tích “phi dân tộc và tất nhiên phản dân tộc”, và đưa ra một số ư kiến với tŕnh độ của kẻ  không đội trời chung với sự hiều biết thông thường. Tôi không biết là trong 90 triệu dân sẽ có bao nhiêu người đọc, và bao nhiêu người đủ tŕnh độ để có thể có ư kiến về những điều viết trong “Thư Ngỏ”, và 90 triệu dân này sẽ làm ǵ, với quyền năng nào, dựa trên những ǵ để có thể “dân chủ hóa Kinh tế của nước ḿnh” [sic] như đề nghị hoang tưởng của ông “tiến sĩ kinh tế”. 

 

    Nhưng tôi tự hỏi, những người chống đối có tư cách ǵ để mà xía vào chuyện của những người kư tên trong Thư Ngỏ?  Thư Ngỏ đó làm hại ai, đụng chạm đến ai?  Đây không phải là chuyện tranh luận chính trị ở những nơi “gió tanh, mưa máu” mà chỉ là chuyện riêng của một số cá nhân cảm thấy ḿnh có bổn phận nói lên một số ư kiến đối với Chính quyền Việt Nam.  Đây là một việc làm chính đáng của một số trí thức can đảm, cảm thấy có việc phải làm không thẹn với lương tâm th́ cứ làm, c̣n chuyện Chính quyền Việt Nam có nghe hay không lại là chuyện khác.

 

     Đă có rất nhiều cuộc hội thảo của người Việt hải ngoại, góp ư với Chính Quyền Việt Nam về mọi vấn đề, và có nhiều dấu hiệu chứng tỏ chính quyền đă nghe theo một số, nhưng không chính thức loan báo công khai.  Đây là việc của những trí thức chân chính, thấy việc cần phải làm th́ cứ làm, làm mà không truy cầu bất cứ điều ǵ.   Thử hỏi, 36 trí thức kư tên trong Thư Ngỏ cần đến cái ǵ của CS, v́ những người này, xét về lư lịch và tuổi tác, họ đă có danh, có địa vị trong nghề nghiệp, có đời sống kinh tế rất thoải mái, có uy tín trong môi trường trí thức thế giới, ít ra cũng là trên những người chống đối kia một khoảng khá xa. Với một tấm ḷng, họ chỉ muốn đóng góp một chút tư duy cho đất nước, theo sự hiểu biết và nhận định của họ.  Cho nên, chỉ những kẻ cực kỳ cuồng tín, chống Cộng cực đoan hạ cấp, mới lên án họ một cách vô căn cứ và vô văn hóa là “bưng bô cho CS”, hay “ăn cơm thừa canh cặn” của CS, hay “v́ danh v́ lợi”, hay ngu hơn nữa là chụp mũ “Việt gian” trên đầu họ..  

 

    Thứ đến, bất kể là một số người ở hải ngoại không công nhận tính chính danh của chính quyền Việt Nam ngày nay, nhưng thực tế là cả thế giới đă công nhận.  2 Tổng Thống Mỹ, Clinton và Bush đă đến Việt Nam, đứng dưới tượng Cụ Hồ và cờ đỏ sao vàng.  Nhiều nguyên thủ quốc gia khác cũng vậy.  Việt Nam giao thương với biết bao nhiêu là quốc gia trên thế giới.  Các chính khách quốc tế, kể cả ngoại trưởng Hilary Clinton và một số tướng lănh Hoa Kỳ, cũng đă đến Việt Nam.  Vậy cái “không công nhận” của một thiểu số người lưu vong mất gốc th́ có giá trị ǵ trên chính trường quốc tế?  Họ làm như sự “không công nhận” của họ cũng là sự “không công nhận” của cả tập thể gần 3 triệu người Việt sống ở nước ngoài, trong khi trên thực tế họ chỉ là một thiểu số, không có tư cách để đại diện cho bất cứ ai, và cũng chẳng có mấy người ở hải ngoại quan tâm đến họ, và nhiều khi, trước tư cách của họ thể hiện qua văn phong, thầm lặng xa lánh họ càng xa càng tốt..  Khoan kể là có nhiều người “không công nhận” nhưng muốn về Việt Nam cũng phải xin “visa” để nhập cảnh Việt Nam, một h́nh thức công nhận nhưng che mặt, dấu tên. 

 

    Do đó, phê b́nh các trí thức kư tên trong Thư Ngỏ là “công nhận tính chính danh của chính quyền Việt Nam” là phê b́nh vô lư, không nh́n vào thực tế.  Hơn nữa, chính quyền Việt Nam có coi sự “không công nhận” của đám người này có ra ǵ, chỉ là một thiểu số cuồng tín, vô trí, không đáng kể, chẳng có ảnh hưởng ǵ đến thế của Việt Nam trong cộng đồng quốc tế.  Mặt khác, ông không công nhận là quyền của ông.  Tôi công nhận là quyền của tôi.  Không có lư do nào mà ông có thể lấy cái quyền “không công nhận” của ông để mà phê b́nh, chỉ trích, chà đạp  lên quyền “công nhận” của tôi.  Mấy người đang sống ở đâu, đất nước này là đất nước nào, đă qua lâu rồi thời Ngô Đ́nh Diệm.  Mấy người muốn độc tài, chỉ đạo văn hóa, ép người khác phải theo quan điểm chính trị hận thù của mấy người, th́ xin mời đi chỗ khác chơi.  Thời buổi này là thời buổi nào, hăy tỉnh lên một chút, đừng có tiếp tục u mê về những khiếm khuyết của ḿnh.

 

Căn cước tị nạn

 

   Sau cùng, cái ǵ là “căn cước tị nạn” ở đây, nạn CS hay nạn Kinh Tế?  Đừng có nói là tất cả gần 3 triệu người Việt sống ở nước ngoài đều là thuộc diện “tị nạn chính trị”.  Có thể nói, vài trăm ngàn người được Mỹ di tản đến Mỹ trong những đợt đầu tiên, có tôi trong số này, thuộc diện “tị nạn chính trị”, nhưng nh́n vào những thành phần thuộc các thuyền nhân, hay đoàn tụ gia đ́nh, có bao nhiêu người có thể tự nhận là “tị nạn chính trị”.  Những thuyền nhân, có thể nói là tất cả đều vượt biên để “tị nạn chính trị” được không?  Tại sao về sau không nước nào chịu nhận, tại sao một số được trả về Việt Nam?  Những người thuộc diện HO được chính quyền VN cho phép xuất ngoại đoàn tụ gia đ́nh, một vài cá nhân được ngoại quốc can thiệp để được xuất ngoại với sự đồng ư của chính quyền VN có thể nói là họ đi “tị nạn chính trị” được không?  Họ đều là những người thuộc loại xin-cho và được chính quyền Việt Nam cho phép xuất ngoại.  Khoan kể đến các lớp hậu sinh.  Con cháu của mấy người th́ có thể thuộc diện “tị nạn chính trị” v́ mấy người dạy chúng như vậy.  Con cháu tôi th́ không phải vậy, tôi không bao giờ có ư định làm ô nhiễm đầu óc của chúng bởi những xung đột ư thức hệ của quá khứ.

 

   Ông Trần Phong Vũ viết: “Phải chăng đây là một cách của những người sớm quên căn cước “tị nạn chính trị” của ḿnh để công khai nh́n nhận tính chính đáng của một thứ nhà nước đang bị toàn dân coi là “bè lũ cướp ngày?”

 

    Xin lỗi nhé, viết nhảm nhí như vậy mà cũng viết lên được th́ thật là tài.  Cái mà ông Trần Phong Vũ gọi là “toàn dân” th́ chỉ có trong cái đầu thiếu oxy của ông ta.  Ông ở nước ngoài, biết được bao nhiêu về trong nước, lấy tư cách ǵ, căn cứ vào đâu mà dám nói láo là “toàn dân”?  Những lời khoa trương chống Cộng rẻ tiền và láo lếu như trên th́ có bao nhiêu giá trị, và độc giả sẽ đánh giá người thốt ra câu đó thuộc loại người nào.  Toàn dân là bao nhiêu dân?  90 triệu hay 5% người Ca-tô?  Hăy về nước coi xem toàn dân ngày nay như thế nào, sinh hoạt như thế nào trong các lễ hội, trong những ngày lễ tôn giáo.  Có người cho rằng chẳng cần phải về nước, chỉ cần đọc trên Internet cũng biết nước nhà ra sao.  “Bách thính bất như nhất kiến”. 

 

    Thông tin trên Internet, nhất là ở hải ngoại, th́ có 90% là viết sai sự thực, thiếu lương thiện của những người chống Cộng cực đoan và chống Cộng cho Chúa như Trần Phong Vũ.  Chống Cộng cực đoan là chống Cộng bất kể lư lẽ, cứ thấy màu đỏ là húc. Tệ hơn nữa là “chống Cộng cực đoan hạ cấp”, cụm từ mà Giáo sư Lê Xuân Khoa dùng, có nghĩa là chống Cộng với loại văn phong hạ cấp, không xứng đáng của người trí thức dù là mang danh trí thức. C̣n chống Cộng cho Chúa là chống Cộng v́ cuồng tín tôn giáo. Nhà Nước không phải chỉ có những cá nhân mà ông Trần Phong Vũ cho là “cướp ngày” mà gồm cả một guồng máy chính quyền trong đó có những Công Chức, Tướng Lănh, Giáo Sư, Chuyên Gia v.v…, không thiếu ǵ người có đạo đức và lương thiện.  Ông Trần Phong Vũ có biết là ḿnh viết bậy bạ như thế nào không?  Tôi không lạ, v́ ông chỉ là một con chiên cuồng tín, điên cuồng chống Cộng cho Chúa, thực ra là chống cả quốc gia, dù cái chống của ông chỉ chứng tỏ ông thuộc loại người nào, trí tuệ ra sao.  Tôi buộc ḷng phải nói nặng như vậy, hi vọng có thể làm ông thức tỉnh và “xưng tội với “nhà nước” và “toàn dân””.

 

    Nhưng vấn đề thực tế là, ít ra là đối với tôi, sau khi tôi nhập quốc tịch Mỹ vào năm 1980, cách đây 31 năm, th́ tôi đă không c̣n “căn cước tị nạn” nữa.  Điều này có thể cũng đúng đối với rất nhiều người khác trong lớp tuổi của tôi, khoan kể đến giới trẻ, hàng con cháu, sinh sau đẻ muộn.  Ông Trần Phong Vũ viết: “Một là phần đông, nếu không là tất cả 34 nhân sĩ, trí thức minh danh kư tên trong thư ngỏ đều là những người “tị nạn chính trị”. Cũng như hơn 3 triệu đồng bào [sic, trong số này có bao nhiêu người đều bỏ nước ra đi t́m tự do?], kẻ trước người sau quư vị đă phải bỏ nước ra đi t́m tự do v́ không thể sống dưới chế độ cộng sản. (Trường hợp có vị nào không thuộc thành phần tị nạn chính trị xin minh danh cho biết để người viết có lời xin lỗi). Như thế câu hỏi do công luận đặt ra là quư vị đă đứng trên cơ sở, vị trí nào để gửi thư cho những tay đầu sỏ trong đảng và nhà nước CSVN?  [Cũng như làm đại diện cho “toàn dân” ở trên, nay ông Trần Phong Vũ lại làm đại điện cho “công luận”.  Thử hỏi có bao nhiêu người lên tiếng chống đối Thư Ngỏ biết lư luận mà gọi là “công luận”.  Nhưng vấn đề là công luận đặt ra câu hỏi trên là v́ công luận chưa đọc kỹ Thư Ngỏ, bởi v́ cái cơ sở mà mấy người muốn biết th́ nó nằm ngay trong đó: “Chúng tôi, một số trí thức sinh sống tại nước ngoài… Dù xa quê hương đă lâu, dù c̣n mang quốc tịch Việt Nam hay đă trở thành công dân nước ngoài, chúng tôi vẫn luôn quan tâm đến các khó khăn và thuận lợi của đất nước” .TCN]

 

   V́ không c̣n “căn cước tị nạn” nên bất cứ tôi làm việc ǵ cũng với danh nghĩa của một công dân Mỹ.  Lẽ dĩ nhiên tôi là một công dân Mỹ gốc Việt.  Và tôi có thể có bất cứ thái độ nào đối với cái gốc Việt Nam của tôi, theo khuynh hướng xă hội, quan niệm chính trị của tôi, mà không dính dáng ǵ đến cái “căn cước tị nạn” trước đây của tôi, và lẽ dĩ nhiên không ai có quyền xía vào những chuyện của tôi.  Không ai có thể chụp lên đầu tôi cái “căn cước tị nạn” để mà dựa vào đó mà xét đoán những việc tôi làm.  Cái “căn cước tị nạn” của mấy người chỉ là cái mũ mà mấy người chưa dứt bỏ được, lấy từ đầu ḿnh ra ra để chụp lên đầu người khác rồi vin vào đó mà “lư luận” rằng, đă mang “căn cước tị nạn” th́ đều phải chống Cộng như mấy người, đều không được phép công nhận chính danh của chính quyền Việt Nam, đều không được làm bất cứ điều ǵ để giúp Việt Nam mà phải có bổn phận lật đổ chính quyền Việt Nam ngày nay v.v…  Mấy người thực sự đang mơ ngủ, không chịu nh́n vào thực tế xem trong cộng đồng những người Việt sống ở nước ngoài, có bao nhiêu người đồng ư và tiếp tay với mấy người trong chủ trương này. Mấy người không có bất cứ một quyền nào hay một tư cách nào để bắt mọi người sống ở nước ngoài phải làm theo ư của mấy người.   Nhiều nhất là mấy người chỉ có thể dùng thủ đoạn xuyên tạc đời tư, hay dùng những danh từ vô văn hóa để mạ lỵ, hoặc chụp mũ CS lên đầu những người mà mấy người không đồng ư với những quan điểm của họ. Nhưng thử hỏi có ai cần để ư đến những tṛ hề thiếu văn hóa này?

 

   Đọc những luận điệu chống đối Thư Ngỏ, tôi thực sự cảm thấy tội nghiệp cho tŕnh độ đạo đức và hiểu biết của một số người Việt ở hải ngoại.  Tôi có cảm tưởng là họ chống đối bất cứ hành động nào của người Việt ở hải ngoại mà dính líu đến chính quyền bên nhà dù rằng những hành động đó chỉ là những ư kiến xây dựng về đất nước, chẳng làm hại đến ai, và do đó họ không tiếc lời, dùng những từ thiếu văn hóa trong lănh vực nhận định, phê b́nh. Họ đă đưa ra những vấn đề cũ kỹ hoàn toàn lạc đề với nội dung Thư Ngỏ để dựa vào mà đả kích.  Nhưng họ có thể thành công hay không trong khi họ chỉ là một thiểu số ồn ào vô trí trong cộng đồng người Việt hải ngoại, và phần lớn thuộc, hay bị chi phối, bởi một thế lực đă nổi tiếng là “hễ phi dân tộc th́ thể nào cũng phản dân tộc.”  Lẽ dĩ nhiên, trong cái thế giới tự do mà họ được hưởng, họ có quyền tung ra bất cứ chiến dịch nào, tuyên bố bất cứ lời nào. 

 

   Cho nên chúng ta thấy, mặc dù có những chiến dịch hô hào không gửi tiền về Việt Nam, không mua hàng Việt Nam, không về du lịch Việt Nam, hay tuyên bố là: “Không về VN nếu c̣n VC” v…v…,  nhưng như một gáo nước lạnh hắt vào mặt những kẻ tung ra những chiến dịch như trên, hay tuyên bố như trên, là thiên hạ vẫn gửi tiền về Việt Nam, mỗi năm tới 5,6 tỷ đô-la, vẫn mua hàng Việt Nam ào ào, và hàng năm ít ra là có vài trăm ngàn người Việt “tị nạn CS” về thăm quê hương, trong đó tôi biết có cả một số sĩ quan cao cấp của Việt Nam Cộng Ḥa khi xưa, không kể những người nổi tiếng như Tướng Nguyễn Cao Kỳ hay nhạc sĩ Phạm Duy v…v...  Danh sách 300 trí thức “nằm vùng”, trong đó có 60 Tiến sĩ, 15 Bác sĩ, 9 Giáo sư, 9 Kỹ sư, 3 Luật sư, cũng là một gáo nước lạnh tạt vào mặt những kẻ luôn luôn chống lại quê hương sau bức b́nh phong “chống Cộng” khi không c̣n Cộng và ở nơi không có Cộng.  Và không phải chỉ có vậy, t́nh người Việt Nam đă tỏ rơ trong sự kiện là có nhiều chuyên gia trong giới trẻ và trong nhiều lănh vực cũng đă góp phần xây dựng đất nước qua những kiến thức chuyên môn của ḿnh mà ít người biết đến, và không ai có thể phủ nhận là đất nước càng ngày càng phát triển, vượt xa chế độ miền Nam trước đây về đủ mọi mặt, kể cả về phương diện tự do và dân chủ tuy rằng c̣n có ít nhiều giới hạn để đối phó với những người lợi dụng tôn giáo hay dựa thế ngoại bang trong mưu toan làm loạn quốc gia, và đối phó với một số chính trị gia bản địa ấu trĩ vọng ngoại. 

 

   Bây giờ chúng ta hăy điểm qua một số phê b́nh “Thư Ngỏ của 36 trí thức”.

 

   Trước hết là bài “Nhân Đọc Bức Thư Ngỏ Của 36 Trí Thức Hải Ngoại …” của Trần Gia Nghĩa.  Đây là một bài phê b́nh, theo tôi, đứng đắn nhất và có giá trị nhất qua những hiểu biết của tác giả về những chủ đề trong và ngoài “Thư Ngỏ”, tuy trong vài đoạn, tác giả có vẻ khắt khe với quá khứ của những người kư trong “Thư Ngỏ”.

 

   Một số bài phê b́nh khác th́ không nên nói đến, nó cùng loại với bài của Trần Phong Vũ, không thuộc lănh vực phê b́nh trí thức, phần lớn là lạc đề rồi dựa vào đó mà phê b́nh “Thư Ngỏ” và tố Cộng, dựa trên những cảm tính cá nhân, những thiên kiến về thời cuộc, khoan kể là viết bởi những người mà trong giới trí thức ít ai biết đến.

 

   Đọc những luận điệu chống đối Thư Ngỏ trên một số diễn đàn truyền thông nổi tiếng chống Cộng ở hải ngoại tôi có thể nhận ra vài điều:

 

   Có một số người bị ảnh hưởng rơ rệt bởi những thông tin cố ư sai lầm về nước nhà, những luận điệu tuyên truyền có mục đích gây thù hận để tiếp nối cuộc Thánh chiến chống Cộng, và nhất là hiểu sai về cuộc chiến Việt Nam vừa qua, cho rằng chính v́ Cộng Sản Việt Nam là tay sai của Cộng Sản thế giới, Cộng sản gây chiến ở Việt Nam, cho nên mới có cuộc chiến ở Việt Nam v…v.... và ngày 30 tháng Tư, 1975, là ngày “Việt Cộng cưỡng chiếm miền Nam”.  Sự hận thù của số người này đối với Cộng Sản Việt Nam, nhiều khi đối với cả dân tộc, là sự hận thù một chiều, phần lớn là v́ cuồng tín tôn giáo, v́ không hiểu biết và không thể chấp nhận sự thật lịch sử.  Có kẻ khẳng định trước ư kiến nên xóa bỏ hận thù trong Thư Ngỏ của 36 trí thức:

 

KHÔNG BAO GIỜ VÀ KHÔNG BAO GIỜ XÓA BỎ HẬN THÙ VỚI NHỮNG KẺ BÁN NƯỚC, PHẢN BỘI TỔ QUỐC.

 

   Mà không hề biết thực sự ai mới là những kẻ bán nước, ai mới thực sự là những kẻ phản bội tổ quốc.  Điều này cho thấy họ nói lên những điều mà không hiểu ḿnh nói cái ǵ.

 

   Ngày nay, lịch sử đă rơ ràng.  Nhiều hồ sơ mật về cuộc chiến đă được giải mật. Với những hiểu biết mới về cuộc chiến th́ chúng ta đă rơ,  cuộc chiến trước 1954 là cuộc chiến chống xâm lăng, xâm lăng của thực dân Pháp toan tính tái lập nền đô hộ trên đầu dân Việt Nam, với sự hỗ trợ về quân cụ, vũ khí rất đáng kể của Mỹ. Ngày 14 tháng 8, 1945, Tổng Thống Pháp Charles De Gaulle bổ nhiệm Tướng Leclerc làm Tổng Chỉ Huy lực lượng ở Đông Dương và chỉ định cựu linh mục Thierry d’Argenlieu làm Cao Ủy để cắm lại lá cờ tam tài của chúng ta ở đó (y replanter notre drapeau).

 

Link:  http://vi.wikipedia.org/wiki/Georges_Thierry_d'Argenlieu   

    

 Đây là mục đích tái lập nền đô hộ trên đất nước Việt Nam chứ chẳng phải để chống Cộng, v́ khi đó Cộng c̣n rất yếu, chưa có ǵ, và chưa có những hành động ǵ chứng tỏ là sẽ theo đường lối của Cộng sản quốc tế.  Và Mỹ đă giúp hơn 80% chiến phí cho Pháp trong mục đích thực dân này.  C̣n cuộc chiến hậu Geneva là cuộc chiến chống xâm lăng của Mỹ, Mỹ xâm lăng v́ cái thuyết Domino sai lầm..  Đây là kết luận của các học giả Tây phương, xét theo những sự kiện lịch sử chứ không xét theo cảm tính phe phái. 

 

    Chúng ta hăy đọc vài tài liệu của Mỹ trong số hàng trăm tài liệu khác:

 

    Daniel Ellsberg trong cuốn Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers, Viking, 2002, p.255, viết:  Theo tinh thần Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và theo những lư tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một cuộc ngoại xâm,  sự xâm lăng của Mỹ. (In terms of the UN Charter and our own avowed ideals, it was a war of foreign agression, American aggression.); và John Carlos Rowe and Rick Berg viết trong cuốn Chiến Tranh Việt Nam Và Văn Hóa Mỹ (The Vietnam War and American Culture, Columbia University Press, New York, 1991), cũng viết, trang 28-29:

 

Link: http://vi.wikipedia.org/wiki/Daniel_Ellsberg

  

       Cho tới năm 1982 – sau nhiều năm tuyên truyền liên tục mà hầu như không có tiếng nói chống đối nào được phép đến với đại chúng – trên 70% dân chúng vẫn coi cuộc chiến (ở Việt Nam) “căn bản là sai lầm và phi đạo đức”, chứ không chỉ là “một lỗi lầm.”…Nói ngắn gọn, Mỹ xâm lăng Nam Việt Nam, ở đó Mỹ đă tiến tới việc làm ngơ tội ác xâm lăng với nhiều tội ác khủng khiếp chống nhân lọại trên khắp Đông Dương.

 

(As late as 1982 – after years of unremitting propaganda with virtually no dissenting voice permitted expression to a large audience – over 70% of the general population (but far fewer “opinion leaders”) still regarded the war as “fundamentally wrong and immoral,’ not merely “a mistake”..  In short, the US invaded South Vietnam, where it proceeded to compound the crime of aggression with numerous and quite appalling crimes against humanity throughout Indochina.)

 

    Do đó, đối với những người đă từng nghiên cứu về cuộc chiến ở Việt Nam, không ai có thể chấp nhận luận điệu cho rằng Cộng sản đă gây chiến ở Việt Nam, tiền Geneva hay hậu Geneva, những luận điệu phản ánh những cái đầu mà không có óc.  Làm sao có thể cho là Cộng sản gây chiến khi mà hai cuộc chiến ở Việt Nam đều có nguyên nhân là sự ngoại xâm của của thực dân Pháp và của đế quốc Mỹ mà những tài liệu của chính người Mỹ, người Pháp đă viết lên rất rơ ràng.  Mặt khác, nghiên cứu kỹ về cuộc chiến ở Việt Nam tôi cảm thấy kéo dài chống Cộng với tâm cảnh Quốc-Cộng khi xưa là điều hết sức vô lư, và sự thù hận Cộng sản là sự thù hận một chiều và có nhiều phần phi lư, đặt nhiều trên cảm tính cá nhân và hội chứng Quốc – Cộng chứ không trên những sự kiện lịch sử.  Ai cũng biết là ở Việt Nam hiện nay có t́nh trạng tham nhũng, nền giáo dục xuống cấp, cơn sốt kinh tế, đặt tiền tài vật chất lên trên hết, kéo theo nhiều tệ đoan trong xă hội. Những vấn nạn xă hội này cần phải giải quyết với sự đóng góp của toàn dân, với thiện chí và thức tỉnh trong tinh thần phục vụ người dân của chính quyền. 

 

Việt Gian ? Ai?

 

     Có một số người kém hiểu biết đến độ gọi Cộng Sản Việt Nam là “Việt Gian” và tệ hơn nữa là gọi những người ở hải ngoại mà họ cho là thân Cộng chỉ v́ không hợp ư họ cũng là Việt gian. Giáo sư Lê Xuân Khoa cũng là nạn nhân của loại trí tuệ hạ đẳng này.  Nhưng đó là sách lược dùng “cưỡng từ” để “đoạt lư” của họ, nhưng có đoạt được hay không v́ không phải người Việt nào cũng kém hiểu biết và cuồng tín như họ.

 

  Chắc người Việt chúng ta ai cũng hiểu Việt Gian là những người Việt có những hành động phản bội quốc gia như vi phạm sự trung thành đối với quốc gia hay chủ quyền quốc gia của ḿnh (violation of allegiance toward one’s country or sovereign), làm tay sai cho ngoại quốc và có những hành động phản bội dân tộc, thí dụ như những hành động với ư thức và chủ tâm giúp những kẻ thù của quốc gia (consciously and purposely acting to aid its ennemies).

 

      Trong bài "Những Kẻ Gian" đăng trên www.sachhiem.us có định nghĩa Việt gian như sau:

 

    Từ "gian" nếu đi kèm theo tên một quốc gia như Việt gian, Hán gian,... thường có ư nghĩa về tư cách "không trung thành", "chống lại" quyền lợi của quốc gia mà người đó mang quốc tịch.

 

      Do đó, Giáo sư Lê Xuân Khoa, với quốc tịch Mỹ, và vô số những người mang quốc tịch Mỹ, Pháp v…v… khác, nếu có gian th́ chỉ có thể là Mỹ gian, Pháp gian v…v… chứ không thể là Việt gian được.

 

    Mặt khác, xét theo lịch sử th́ chúng ta không thể phủ nhận là CSVN đă có những đóng góp to lớn cho đất nước. To lớn như thế nào, điều này đă được David G. Marr viết trong Phần Dẫn Nhập của cuốn “Vietnamese Tradition On Trial 1920-1945”, trang 1. David G. Marr là Giáo sư nghiên cứu về Thái B́nh Dương ở Đại Học Quốc Gia Úc.

 

    Năm 1938: Ít nhất là 18 triệu người Việt nằm trong ṿng kiềm tỏa của chỉ có 27000 binh lính thuộc địa. Tuy vậy mà chỉ 16 năm sau, lực lượng thuộc địa tới 450000 quân mà không thể tránh khỏi cuộc thảm bại về chiến thuật ở Điện Biên Phủ và bắt buộc phải di tản chiến lược xuống miền Nam vĩ tuyến 17. Sau cùng, trong những năm 1965-1975, nhiều tổ hợp của Mỹ, Việt Nam Cộng Ḥa, Nam Hàn, và các lực lượng quân sự đồng minh khác, tổng số lên tới 1.2 triệu người cũng bị thảm bại, và cuối cùng cũng bị đánh bại bởi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

 

    (In 1938 at least eighteen million Vietnamese were being kept in check by a mere 27,000 colonial troops. Yet a scant sixteen years later, colonial forces totalling 450,000 were unable to avoid tactical disaster at Dien Bien Phu and compulsory strategic evacuation south of the seventeenth parallel. Finally, in the years 1965-1975, various combinations of American, Republic of Vietnam, South Korean, and other allied armed forces totalling up to 1.2 million men were outfoxed, stalemated, and eventually vanquished by the National Liberation Front and the People’s Army of Vietnam.)

 

    Đó có phải là một đóng góp to lớn cho dân tộc Việt Nam hay không?  Đó có phải là điều đáng để cho chúng ta suy nghĩ và nh́n CS Việt Nam ngoài cái lăng kính nhỏ hẹp của hội chứng Quốc – Cộng không? Lẽ dĩ nhiên những thành tích trên thuộc về người dân, nhưng nếu không có sự tổ chức và lănh đạo của những người CS th́ làm sao tự thân người dân có thể đạt được những thành tích như vậy. Có bao giờ chúng ta đặt một câu hỏi cho chính chúng ta, những người quốc gia, là nếu những điều chúng ta viết ở hải ngoại trong những chiến dịch “tố Cộng” là đúng, th́ làm sao CS có thể thắng trong cả hai cuộc chiến?

 

   Đây là những sự kiện lịch sử mà dù muốn dù không chúng ta cũng phải chấp nhận.  Chúng ta không thể nói là, v́ tôi là người Quốc Gia chống Cộng, v́ CSVN là tay sai của Nga, Hoa hay Cộng sản quốc tế, v́ Tàu đánh ở Điện Biên Phủ (!) chứ không phải là Việt Nam v.v… nên tôi không công nhận công trên của CSVN.  Tất cả những luận cứ này đều không thích hợp (irrelevant).

 

   Chúng ta nên nhớ là từ ngày Pháp lập nền đô hộ ở Việt Nam với công đóng góp to lớn của người Công giáo Việt Nam, đă có nhiều nhà ái quốc nổi lên để chống Pháp.  Nhưng chỉ có Việt Minh là thành công.  Những người chống Cộng đă đưa ra nhiều lư do nhưng chẳng có lư do nào có giá trị lịch sử, tất cả chỉ là những cảm tính cá nhân và cuồng tín tôn giáo. Tại sao chúng ta không thể đặt lên cán cân những sai lầm của CS đối với những ǵ CS đă mang lại cho đất nước Việt Nam?  Cộng sản hay không, một lực lượng đă thành công đánh đuổi được thực dân, mang lại độc lập và thống nhất cho đất nước mà là “Việt Gian”, vậy th́ tổ chức tôn giáo của những người Việt hoàn toàn lệ thuộc ngoại bang, đi làm tay sai cho thực dân Pháp để đưa nước nhà vào ṿng nô lệ th́ gọi là ǵ, là những người “yêu nước” hay sao?   Điều đáng nói là trên một số diễn đàn truyền thông chống Cộng ở hải ngoại không thiếu ǵ những người viết ra những điều một chiều thiếu suy nghĩ như trên, và những người này phần lớn lại nằm trong một tập đoàn Việt gian chính hiệu như lịch sử đă ghi.

 

   Về chiến tranh Việt Nam, phe chúng ta đă thua, và một thiểu số muốn tiếp tục cuộc thánh chiến chống Cộng ở hải ngoại, chống Cộng v́ những mất mát cá nhân về quyền thế, về tôn giáo, hay tài sản, hay người thân v..v.., nói chung, với lư do chúng ta là “nạn nhân của Cộng Sản”. Nhưng trong chúng ta, có ai đặt câu hỏi: “Thế nạn nhân của Mỹ và của phía Quốc Gia th́ sao?” Ai có can đảm trả lời trung thực câu hỏi này. Nên nhớ, chính quyền Ngô Đ́nh Diệm đă giết khoảng 300000 người vô tội trong chính sách “tố Cộng”, với “chín hầm” khủng khiếp của Ngô Đ́nh Cẩn ở miền Trung, cộng với những thảm bom trải từ B52, vùng oanh kích tự do, Bến Tre, chiến dịch Phụng Hoàng, Agent Orange, Mỹ Lai v.v... Và sự thật là, trong cuộc chiến, số người chết, bị thương của miền Bắc gấp mấy lần của miền Nam. Khoan nói đến những sự tàn khốc của chiến tranh, những người chết và thân nhân gia đ́nh họ ở phía bên kia có phải là người không, và những người c̣n sống có đau khổ trước những sự mất mát to lớn đă đến với họ không? Họ có quyền thù hận chúng ta không?

 

Thù hận một chiều

 

   Vậy nếu họ cũng kéo dài thù hận như chúng ta, th́ sự thù hận này bao giờ mới chấm dứt, oan oan tương báo. Nhưng trên thực tế, chúng ta chỉ thấy những thái độ thù hận một chiều, đúng ra là ngược chiều, từ phía một thiểu số những người quốc gia ở hải ngoại. Có vẻ như những người đi buôn thù hận này nghĩ rằng, những người bên phía CS không phải là người, không có cha mẹ, vợ chồng con cái, bạn bè thân thuộc v.v... nên những mất mát tổn thất của họ không đáng kể, chỉ có những tổn thất của phía chúng ta mới đáng để thù hận. Những người chống Cộng chỉ đưa ra những luận điệu một chiều để chứng minh chỉ có CS là ác, c̣n QG hay Mỹ th́ không. Họ cố t́nh lờ đi và không bao giờ nhắc đến những hành động đối với dân, với kẻ thù, của người lính Quốc Gia cũng như của người lính Mỹ mà CS cũng phải chào thua, như những tài liệu của chính người Mỹ đă viết ra và qua những tài liệu đă được giải mật.Xin đọc :  http://sachhiem.net/TCNts/TCNts25.php; http://giaodiemonline.com/2008/09/khungbo.htm]

 

   Nhưng cũng may là sự thù hận này phần lớn chỉ có một chiều, tập trung trong một thiểu số ở hải ngoại mà đa số trong đó thuộc thế lực đen, một thế lực đă nổi tiếng trong dân gian, mà lịch sử đă ghi rơ, là “mất gốc” và “hễ đă phi dân tộc th́ thể nào cũng phản dân tộc”, đang nắm những phương tiện truyền thông ở hải ngoại.  Thế hệ đối đầu Quốc – Cộng đă qua lâu rồi. Mà c̣n bao nhiêu Quốc để đối đầu với bao nhiêu Cộng?   Chúng ta không thể kéo dài sự thù hận dựa trên những thông tin tuyên truyền từ Quốc hay Cộng của ngày xưa.  Hăy nh́n lịch sử như nó đúng là như vậy, không thiên vị, không dựa trên cảm tính cá nhân.  Từ đó chúng ta mới có thể có một thái độ thích hợp đối với tương lai của đất nước.

 

Họa xâm lăng từ phương Bắc

 

   Cuối cùng, tôi muốn có vài ư kiến về một vấn đề trong Thư Ngỏ, một vấn đề mà có lẽ mọi người đều quan tâm: đó là họa xâm lăng từ phương Bắc.  Bài học lịch sử cho thấy, mỗi lần ông cha chúng ta đánh đuổi được quân xâm lăng từ phương Bắc ra khỏi đất nước lại phải phái sứ giả sang Trung Quốc để xin hoặc triều cống, hoặc xin phong vương, công nhận Hoàng Triều Việt Nam.  Tại sao thắng mà lại phải như vậy.  V́ đó là chính sách ngoại giao cực kỳ khôn khéo để giữ cho nước được an b́nh.  V́ thực tế là Việt Nam là một nước nhỏ, ở ngay dưới một nước to lớn và đông dân gấp bội.  Cho nên Việt Nam chỉ có thể pḥng vệ, chống đỡ chứ không thể đối đầu gây chiến.  Hiện nay Việt Nam chỉ có chưa đầy 100 triệu dân so với khối trên 1.3 tỷ dân của Trung Quốc. Việt Nam cũng kém phát triển về mọi mặt, quân sự cũng như kinh tế, so với Trung Quốc ngày nay.  Vậy chính trị giữa Việt Nam và Trung Quốc không phải là chuyện của những vô thượng thiên tài chính trị ở  Bolsa hay trên Internet hay của những người “hành nghề chống Cộng”.  Nó phải là cực kỳ khôn khéo của những người ở vị thế có thể thẩm định t́nh h́nh, tương quan ngoại giao, cân nhắc, và vô cùng cẩn thận trong mọi bước đi. 

 

   Cho tới thời Đặng Tiểu B́nh, Trung Quốc vẫn coi Việt Nam như là một phần đất của họ.  Nhưng nay Hiệp Ước Biên Giới đă kư, các mốc biên giới đă cắm, dù thiệt một chút đất đai, nhưng đổi lại trước bàn cờ quốc tế, Việt Nam nay là một nước độc lập riêng biệt với Trung Quốc được cả thế giới công nhận, khó mà có chuyện Trung Quốc xâm lăng bằng quân sự.  Những hành động ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông rơ ràng là có ư khiêu khích, nhưng nếu chúng ta chỉ v́ ḷng yêu nước mà rơi vào cái bẫy của Trung Quốc, hăng máu gây chiến, dù chỉ ở Biển Đông hay Trường Sa, th́ Trung Quốc chỉ chờ có vậy và chúng ta không biết là Trung Quốc sẽ có những hành động như thế nào, nhưng trước tương quan lực lượng giữa hai bên, phần thiệt tḥi về Việt Nam là chuyện chắc.  Cho tới nay, tôi thấy Chính quyền Việt Nam đă biết bài học lịch sử và đă có những bước chính trị dẻ dặt, không quá khích, và đă có những bước ngoại giao khôn khéo.  Việt Nam đang ở thế yếu, đây là điều chúng ta phải chấp nhận.  Do đó, những đề nghị trong Thư Ngỏ trong mục “Đối với ASEAN và các nước khác” không phải là không có cơ sở trí thức. 

 

   Tôi cũng ủng hộ sự vận động của Giáo sư Vũ Quốc Thúc để Việt Nam là nước “trung lập”.  Đừng cho là Việt Nam hèn.  Cuộc chống lại bằng quân sự tại vùng biên giới Bắc Việt năm 1979 đă chứng tỏ như vậy.  Và Việt Nam sẽ không bao giờ chịu khuất phục trước bất cứ một thế lực ngoại bang nào.  Đừng cho là có một số cộng đồng người Trung Quốc ở Việt Nam là sự xâm lăng của Trung Quốc.  Chợ Lớn là China Town ở Việt Nam từ xưa.  Trên nước Mỹ, New York, Los Angeles, San Francisco đều có China Town, trong đó người Tàu nói tiếng Tàu, các dịch vụ, bảng hiệu buôn bán đều bằng chữ Tàu.  Trung Quốc nay là sở hữu chủ của nhiều tài sản đất đai trên nhiều nước, nhất là nước Mỹ.  Vào Internet, đánh cụm từ “Chinese properties outside China”, hay “Chinese properties in America” chúng ta có thể biết nhiều chi tiết hơn về vấn đề này.  Nhưng chẳng có nước nào than phiền và diễn giải đó là sự xâm lăng của Trung Quốc. Nhưng dù sao, v́ cái thế địa dư của Việt Nam đối với Trung Quốc, chính quyền Việt Nam cũng cần có biện pháp kiểm soát số người Tàu vào và ở lại Việt Nam không có lư do chính đáng hoặc Việt Nam không cần đến họ.

 

   Trước những hành động khiêu khích trịch thượng của Trung Quốc, chính quyền Việt Nam đă để cho dân chúng biểu t́nh quá đủ để cho người dân, và lẽ dĩ nhiên ngầm hiểu là chính quyền cũng đồng ư, bày tỏ trước Trung Quốc và thế giới ư chí chống những hành động xâm lấn của Trung Quốc.  Nhưng không thể kéo dài biểu t́nh ngày này sang ngày khác, làm xáo trộn xă hội, ảnh hưởng đến kinh tế quốc gia.  Về vấn đề này, Ông Trần Gia Nghĩa đă có những nhận định chính xác như sau:

 

     Ai cũng thấy rơ mưu đồ của các tổ chức đạo đời lưu vong chống cộng này là mong muốn chiến tranh lại xảy ra giữa hai lân bang. Nếu chiến tranh xảy ra th́ dĩ nhiên hơn 80 triệu dân Việt trong nước là người phải đương đầu hay gánh chịu mọi tai họa tàn phá chết chóc, c̣n bọn to mồm khoác lác xúi giục vô trách nhiệm th́ vẫn b́nh chân như vại ở xứ người và ngồi rung đùi ở ghế sofa mĩm cười nham hiễm mà theo dơi thời sự trên màn ảnh TV. Miệng chắc là luôn cầu Thượng đế làm cho chế độ hiện tại ở Việt Nam sớm bị sụp đổ…

 

   Có người bảo một lần biểu t́nh chống Trung quốc xâm lược là tự phát do ḷng yêu nước chân chánh, hai lần là ham vui theo chúng bạn, ba lần là có bàn tay xúi giục, bốn lần là cố t́nh gây rối, năm lần là thuộc một tổ chức phản động; vậy mà Nhà nước đă làm ngơ cho đến lần thứ mười, măi đến ngày 18 tháng 8 UBND/Thành Phố Hà Nội mới ra lệnh cấm. Xin các vị trí thức hăy cho biết trên thế giới có các cuộc biểu t́nh nào cùng một chủ đề mà kéo dài lai rai hết tuần này đến tuần nọ đến mười lần mà chẳng đi đến đâu; nếu không muốn nói là có âm mưu gây rối để cho hổn loạn vượt ra khỏi ṿng kiểm soát an ninh trật tự của chính quyền. Biểu t́nh kéo dài như vậy mà số lượng người không tăng mà lại teo chứng tỏ quần chúng không nhiệt thành hưởng ứng, trái lại chỉ có những gương mặt quá quen thuộc thường hùng hổ trên mạng blogs muốn học đ̣i thởi trang làm người đối kháng theo kiểu LM. Phan Văn Lợi, LM. Nguyễn Văn Lư, Nguyễn Đan Quế, Đỗ Nam Hải, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, v.v… để “tự sướng” bằng cách viết cho nhau đọc rồi tự ca tụng lẫn nhau.

 

    Độc giả thử t́m vào google, yahoo để thấy biết bao nhiêu là trang mạng của nhóm lưu vong chống cộng ra rả suốt ngày đêm việc xúi giục gây rối ở Việt Nam, mục tiêu là muốn lật đổ chế độ hiện tại mà chuyện  Trung Quốc xâm lấn chỉ là một cái cớ nhỏ Thượng đế ban cho…

 

  Sau những cuộc gây rối sớm bị giập tắt như “khiếu kiện dân oan”, “đốt nến cầu nguyện” ở các xóm đạo, “tập họp liên minh dân chủ nhân quyền” vv…, th́ nay gặp cơ hội bằng vàng bởi sự phiêu lưu chính tri và quân sự gần đây của Trung quốc trên Biển Đông, các nhóm đạo đời chống cộng đă vội chụp lấy và len lỏi để liên tục biểu t́nh chống Trung Quốc ḥng phá rối trị an.

 

   Đă vậy, hiện nay đang có một luận điệu nham hiễm phát xuất từ hàng giáo đồ Ki-tô muốn mượn sự kiện Trung quốc xâm lấn, cố đánh đồng Phật giáo Việt Nam là có nguồn gốc từ Phật giáo Trung quốc nên là tay sai của Trung quốc để làm nhẹ mặc cảm “tay sai ngọai bang” Vatican và tây phương từ khi đạo này du nhập vào Việt Nam. Điều mà có lẻ cha ông ta không hề nói đến trong những cuộc xâm lăng của kẻ thù phương bắc trước đây. Rơ ràng là các tố chức đạo đời chống cộng này đă có rắp tâm không những chống cộng mà c̣n muốn đánh sập PGVN như bao lâu nay nhưng bất thành.
( Xem:
http://giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=6070 )

 

   Cuối cùng tôi muốn nói với những người chống đối Thư Ngỏ là:  Quư vị có những lư do để tiếp nối cuộc Thánh chiến chống Cộng là quyền của quư vị.  Chúng tôi không có đụng đến quyền này của quư vị.  Chúng tôi cũng có những lư do để mà hoạt động trong những lănh vực mà chúng tôi thấy cần thiết để giúp đất nước gốc của chúng tôi.  Vậy chúng tôi mong quư vị cũng nên tôn trọng quyền này của chúng tôi.  Quư vị có thể phê b́nh nội dung những điểm mà quư vị không đồng ư, có nghĩa là dùng lô-gíc, bằng chứng để phản biện, nhưng quư vị tuyệt đối không có quyền phê phán hành động của chúng tôi.  Những thủ đoạn chụp mũ của quư vị, thường chỉ là suy diễn từ những đầu óc mà trong đó những giây thần kinh trí tuệ đă mất đi một phần, chứ không dựa trên bằng cớ, ngày nay đă không c̣n giá trị v́ sự lạm dụng của thủ đoạn này.  Quư vị chỉ có thể thành công phần nào khi dùng thủ đoạn chụp mũ này đối với một số đồng hương có thương vụ, sợ mất lợi tức, hoặc đối với một số cơ sở tôn giáo cần tín đồ, chứ đối với giới trí thức, chuyên gia như chúng tôi th́ thật là vô dụng.  V́ chúng tôi không hề bị ảnh hưởng trong bất cứ lănh vực nào trong cuộc sống của chúng tôi, và v́ chúng tôi hiểu hơn ai hết là, trong thế giới tự do này, không ai có quyền lên án bất cứ ai về khuynh hướng chính trị của họ, nếu có làm chỉ là làm càn.  Và chúng tôi không có chấp những người có những hành động vô cương, vô pháp này.

  

Những người máy chống Cộng

 

    Cho nên những người máy chống Cộng, trong khi hành nghề chống Cộng, cần học bài học căn bản và sơ đẳng trên OCRegister.com sau đây để văn minh lên một chút:

 

    Những người chống đối có biết rằng trong thế giới ngày nay mà chụp mũ và lên án một người nào là cộng sản th́ thật là ngu xuẩn như thế nào không?  Nó đă quá lỗi thời và chứng tỏ rơ ràng là các người thiếu giáo dục.

 

   [Do you protestors realize how ignorant it sounds to utilize and accuse someone of being a communist in today's world? It's outdated and clearly demonstrates your lack of education.]

 

 

  Trần Chung Ngọc, tháng 9/2011



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend