TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

ÔNG ĐẶNG VĂN NHÂM NHẬN ĐỊNH VỀ BÁO NGƯỜI VIỆT


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

  

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM: Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ: Trên mạng www.cva646566. .h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 

HỒ CHÍ MINH: CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT  Cha già Hồ Chí Minh chỉ đạo kháng chiến và chính sách quân sự đặt biệt Chính Sách Cải Cách Ruộng Đất ngay trong vùng tự do, đă được giải phóng đă làm rung chuyển mọi hoạt động trong công cuộc kháng chiến, như Nguyễn Trăi viết mật trên lá cây “Lê Lợi vi Quân, Nguyễn Trăi vi Thần” của thế kỷ 20. Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng Sản Đảng đă khơi dậy tinh thần và lực lượng chiến đấu của quân đội ngay trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, mỗi khi có thư, hoặc biết tin nhà được chia ruộng là anh em sung sướng, khoe nhau, vui mừng đến rơi nước mắt…

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN I &  LÊ DUẨN II:   Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris   Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA  Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”…. 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên DÔNG DƯƠNG THỜI BÁO.NET

 

VIỆT NAM NGÀY NAY RADIO TRÊN DONGDUONGTHOIBAO.NET

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

 

 

 

Tin tức - Sự kiện - Tôn giáo Thế giới & Viet nam

 

* VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC TRONG HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC

Trong khi đó, Dương Nguyệt Ánh đă trả lời mau lẹ và nhấn mạnh: “Tôi không ở phía hành quân (nghĩa là tôi không đích thân đi ném bom này), chúng tôi không quan ngại đến sự tử vong của con người.”  (“I’m not on the operation side,” she says quickly, not missing a beat. “We don’t deal with human fatality.”)…

 

C̣n tại sao lại đi vào ngành chế tạo vũ khí? Bởi v́ tôi muốn phục vụ cho nền an ninh quốc pḥng Hoa Kỳ. Là một người tỵ nạn chiến tranh, tôi không bao giờ quên được những người chiến sĩ Hoa Kỳ và VNCH đă từng bảo vệ cho tôi có một cuộc sống an toàn...

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử  

 

Bush and Blair, cartoon    Cuốn sách Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators), phải liệt kê một số Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Anh là những Tội Phạm Chiến Tranh, cũng là Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử, phải bị treo cổ sau mỗi cuộc chiến tranh, đă được Noam Chomsky, một học giả lừng danh của Mỹ, Giáo sư Viện Kỹ Thuật Massachusetts(M.I.T.) viết: “Nếu những luật của Nuremberg ( ṭa án xử tội phạm chiến tranh ) được áp dụng th́ sau mỗi cuộc chiến tranh, mọi tổng thống Hoa Kỳ đều đă phải bị treo cổ.” (If the Nuremberg laws were applied, then every post-war American president would have been hanged)....

 

 * MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

Trước tháng Tư 1975, nhiều người nghe nói đến Việt Cộng hay Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam rất ớn. Có chúng tôi trong đó!

 

     Bởi v́ nói đến Việt Cộng, MTGP/MN lúc đó là nói đến những ǵ gớm ghiếc, ghê tởm vô cùng. Đến nỗi ngoài này, có một tác giả bị báo chí “quốc gia” tấn công rách như cái mền, v́ dám viết về quân đội hào hùng say sưa và hăm hiếp...Cho nên v́ khác chiến tuyến nên VC hay MTGP/MN đều là xấu, và Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH), nhất là quân lực th́ khỏi chê. Binh hùng, tướng mạnh, nói đến những ǵ không tốt hay sai quấy là phản tuyên truyền phá hoại của địch.... 

 

* Nông Dân Việt Xuất Cảnh Làm Chuyên Gia

Giáo sư Vơ Ṭng Xuân và một nông dân của làng Mange Bureh 

    Táo bạo và lăng mạn, nhưng là câu chuyện hoàn toàn thực tế về chương tŕnh đưa nông dân đầu trần, chân đất từ miền Tây Nam Bộ sang châu Phi dạy người dân ở đây trồng lúa....

 

Dự kiến, các chuyên gia sẽ thử nghiệm 50 giống lúa cao sản và 10 giống lúa chất lượng cao mang từ ĐBSCL qua. Sẽ có một hội đồng giống tại Rokupr xem xét và đồng t́nh th́ mới nhân rộng ra cho toàn vùng. Các nông dân châu Phi giúp việc tỏ ra khá lạ lẫm với các quy tŕnh làm ruộng hết sức chuyên nghiệp của dân Việt Nam. Và họ cũng chưa h́nh dung ra mấy khi nghe các chuyên gia xứ Việt khoe sẽ biểu diễn nuôi cá, nuôi tôm trong ruộng lúa. Thật là một điều không tưởng với một xứ sở c̣n nghèo đói, lạc hậu như Sierra Leone...  đọc tiếp 

 

* Chùa Bái Đính - Khu Chùa Lớn Nhất Việt Nam

 

    Đây là một khu chùa lớn nhất Việt Nam, đang được xây dựng, dự kiến đến năm 2010 sẽ hoàn thành để kỷ niệm 1.000 năm Vua Lư Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra Thăng long (1010 – 2010)....

Xem h́nh  Chủ tich Quốc hội và phu nhân Nguyễn Phú Trọng

Trước nhà Đinh, ở Ninh B́nh đă có nhiều chùa cổ, có chùa đă được xây dựng từ trước thời Hai Bà Trưng. Trải qua các triều đại, cho đến bây giờ, Phật  giáo ở Ninh B́nh vẫn được phát triển và nhiều chùa đang được xây dựng lại. V́ vậy, việc xây dựng một ngôi chùa lớn nhất Việt Nam ở Ninh B́nh là điều có ư nghĩa rất lớn.

 

*

LM.Nguyễn Văn Hùng

Việt Tân Và Âm Mưu Dùng Lao Động Việt Ở Đài Loan Để Chống Phá Tổ Quốc ...Nhiều nhân chứng cho biết, Việt Tân - thông qua Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam (VMWBO) tại Đài Loan, đă tuyển mộ được một số công nhân, “cô dâu” Việt tại Đài Loan và dùng họ như những “nhân chứng sống” để tuyên truyền, xuyên tạc, chống lại Nhà nước Việt Nam....

 

Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam” (thường được gọi là Vietnamese Migrant Workers and Brides Office - VMWBO), địa chỉ đặt tại 116 đường Chung-Hwa, thành phố Bade, quận Taoyuan, Đài Loan, điện thoại số 886-3-217-0468....  

 

* TRANG CHÍNH ĐÔNG DƯƠNG THỜI BÁO THÁNG 9 - 2007

 

 

 n

 

 

NDVN: Trong số báo phát hành ngày Chủ Nhật mùng 8 tháng 7, nhật báo Người Việt  phát hành ở Cali. đă đăng lại bài Vết thương ngày 30 tháng 4của Nguyễn Gia Kiểng, đồng thời ấn hành kèm theo bài phản bác của Sơn Hào, can trường đảm lược viết sự thật lịch sử oai hùng của dân tộc Việt đă thắng trân thu giang sơn về một mối là ĐÁNH CHO MỸ CÚT ĐÁNH CHO NGỤY NHÀO, ngay giữa hang ổ của những tập đoàn Chống Cộng Bằng Mồm, CCCĐ, CCCB, CCBK, CC JESUSMA, CC QUỶ ÁM…. Nguyên văn như sau:

 

” Kỷ niệm ngày chiến thắng 30-4 liền kề với ngày quốc tế lao động ngày 1-5 làm cho niềm vui của chúng ta được nhân lên gấp bội. Cả dân tộc vui mừng, tự hào, tất cả những người lao động vui mừng, tự hào. Nhưng lạ thay, ông Nguyễn gia Kiểng đă viết bài “Vết thương ngày 30 tháng 4” đưa lên mạng Internet, theo đó đă sặc mùi chia rẽ Nam Bắc, làm như thể miền Nam, Sài g̣n là một miền đất khác Việt Nam, một dân tộc khác Việt Nam, làm như thể từ ngày 30 tháng 4, 1975 th́ miền Nam Sài G̣n mất tất cả, bị xâm lăng tất cả! Không hiểu ông có thâm thù ǵ với cách mạng, thâm thù ǵ với dân tộc mà lại than thở như vậy. Ông quên mất điều đơn giản, tối thiểu là chỉ có đội quân xâm lược Mỹ và bè lũ Việt gian tay sai của Mỹ là thất thủ, là mất miền Nam, mất Sài G̣n, c̣n dân tộc Việt Nam, cả Nam lẫn Bắc là người thắng trận, thu giang sơn về một mối, chấm dứt ách thống trị của thực dân mới.

 

Chỉ có người mất trí mới viết như ông Ng. gia Kiểng rằng ” Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đă không đến trong niềm vui thống nhất đất nước, ḥa giải và hoà hợp dân tộc mà mọi người mong ước.” Viết như vậy là hoàn toàn xuyên tạc và bóp méo sự thật.”( Sơn Hào)

 

Chúng ta hăy nghe những lời tự thú của những tên tay sai Việt gian , Lính đánh thuê,nói thẳng:  Tổng thống  Thiệu đă nói rất rơ cho toàn dân miền Nam Việt Nam. NAM VIỆT NAM là thuộc địa bảo hộ của MỸ, chính quyền VNCH và QĐVNCH là bù nh́n, Việt gian tay sai cho Mỹ là: MỸ C̉N VIỆN TRỢ CHÚNG TA C̉N CHIẾN ĐẤU MỸ THỎA THUẬN NGẦM CHO TRUNG QUỐC CHIẾM HOÀNG SA để ngày nay BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG

 

Và tướng Nguyễn Cao Kỳ nói: “…”Ông” Mỹ luôn luôn đứng ra trước sân khấu, làm "kép nhất". V́ vậy ai cũng cho rằng thực chất đây là cuộc chiến tranh của người Mỹchúng tôi là những kẻ đánh thuê.  Click đọc: “Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

Đến cuối đời, tướng Cao Văn Viên nói thẳng: “Chúng ta không có trách nhiệm về chiến tranh (!). Trách nhiệm về cuộc chiến ở đây là của người Mỹ. Chính sách đó do họ đề ra, chúng ta chỉ theo họ mà thôi !”. Click đọc: Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Sài G̣n Cao Văn Viên: Lời Thú Nhận Muộn Màng

 

Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc pḥng Rumfield thời c̣n làm dân biểu đă phỉ nhổ VNCH là “ Chính quyền miền Nam ‘VNCH’ là chính quyền bù nh́n ”, không những thế Bush Con cũng phỉ nhổ vào chính quyền miền Nam VNCH và QĐVNCH chỉ chờ ngoại bang cho tự do nô lệ, khi ông O’Reilly đài Fox 26, ngày 28 tháng 9 năm 2004, với Bush Con đă đặt câu hỏi: “ The South Vietnamese didn’t  fight for their freedom which is why they didn’t have it today ” ( Người miền Nam VN đă không tranh đấu cho tự do v́ thế ngày nay họ không có tự do ) Bush Con đă trả lời “ Yes ”.

 

Và nhất là Giáo sư F. Murray, giáo sư báo chí tại trường đại học USC đă xúc phạm đến quân lực VNCH của chúng ta bằng một bài báo nói rằng quân lực này nổi tiếng "hiếp dâm và ăn cướp... " mà biết bao nhiêu quí vị cựu sĩ quan QL-VNCH không phản ứng, không trả lời trả vốn ǵ với việc ông giáo sư dạy toàn những điều nhảm nhí ấy cho sinh viên ở trường báo chí Annenberg, USC. Trong hai bài ‘sổ tay’ rất dài, tác giả đă phân tích, đặt vấn đề với giáo sư Murray và đề nghị các hội đoàn quân đội cử phái đoàn lên thẳng trường Annenberg để buộc ông Murray phải trả lời những câu hỏi và chứng minh cho lời lẽ của ông là đúng. Nhưng phản ứng của quí vị ... là "im như thóc", làm như những quí vị ấy không hề biết bài báo của giáo sư Murray được đăng tải trên tờ Los Angeles Times. Phải chăng chúng ta vẫn “nể” Mỹ, nên Mỹ nói sao cũng được, c̣n nếu một đồng hương nào như ông VŨ QUƯ HẠO NHIÊN là nhà báo SƠN HÀO, chủ bút tờ NGƯỜII VIỆT CALI mà nói như thế th́ chỉ có nước bỏ xứ này mà đi và báo NGƯỜI VIỆT bị KHỦNG BỐ v́ mấy cái đài của các đồ tể chính trị và “ xát xà bông ” thê thảm, choàng cho vài cái áo, đội hàng chục nối cối Cộng sản và mồm loa mép giải trên đài, trên báo hay thuê những anh chàng HO lang thang đói chợ nhận ổ bánh ḿ thịt, chai nước suối và $6/ hour, lăng xăng phất phơ cờ ba que  tung bay xuống phố Bolsa, Houston. sẽ dạy cho nạn nhân một bài học về "Tự do ngôn luận và tự do tư tưởng có lập trường của chính quyền Cờ Vàng Ba Que"? Click đọc: “Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

Đă được tên đồ tể khủng bố “ăn đong” chính trị Đặng Văn Nhâm, đại diện cho nhóm đồ tể khủng bố “ăn đong” chính trị BOLSA, hồ hởi cho biết báo NGƯỜI VIỆT là: SAU 4 LẦN LIÊN TIẾP NHÓM CHỦ TRƯƠNG BÁO “NGƯỜI VIỆT” PHẢI ĐẬP ĐẦU XIN LỖI ĐỘC GIẢ ĐỒNG BÀO, TA THỬ XÉT CÓ NÊN THA THỨ HAY ĐĂ ĐẾN LÚC PHẢI DIỆT HẲN LOẠI VI KHUẨN DAI DẲNG, LSY^` NHẦY CỰC KỲ ĐỘC HẠI NẦY?

 

NDVN đăng nguyên con bài viết “ÔNG ĐẶNG VĂN NHÂM NHẬN ĐỊNH VỀ BÁO NGƯỜI VIỆT” trên trang nhà KBCHN, ngày 20/7/2012, cho chúng ta thấy rằng Việt Minh Cộng Sản Đảng do Uncle Hồ Chí Minh lănh đạo hào quang sáng ngời vĩ đại khắp hoàn vũ là: “VUA HÙNG CÓ CÔNG DỰNG NƯỚC, BÁC CHÁU TA CÓ CÔNG GIỮ NƯỚC”“ĐÁNH CHO GIẶC PHÁP - MỸ CÚT, ĐÁNH CHO NGỤY VIỆT GIAN NHÀO” dưới đây:

 

 

ÔNG ĐẶNG VĂN NHÂM NHẬN ĐỊNH

VỀ BÁO NGƯỜI VIỆT

 

 

    
 
Ngày 16 tháng 4, 2012, ông Nguyễn gia Kiểng trong nhóm Thông Luận ở Paris, vốn chủ trương ” H̉A HỢP H̉A GIẢI VỚI CSVN” từ lâu, đă công bố trên mạng Internet bài “Vết thương ngày 30 tháng 4” . Gần 3 tháng sau, trong số báo phát hành ngày Chủ Nhật mùng 8 tháng 7, nhật báo Người Việt  phát hành ở Cali. đă đăng lại bài “Vết thương ngày 30 tháng 4” của Nguyễn Gia Kiểng, đồng thời ấn hành kèm theo bài phản bác của Sơn Hào (một bút hiệu lạ hoắc nhằm che đậy tên thật của Vũ Qúi Hạo Nhiên, một cây chủ bút nằm vùng từ lâu trong nhật báo NV?!) với tựa đề “Lời lẽ bóp méo sự thật của Nguyễn Gia Kiểng”.Nguyên văn như sau:
 
-      ” Kỷ niệm ngày chiến thắng 30-4 liền kề với ngày quốc tế lao động ngày 1-5 làm cho niềm vui của chúng ta được nhân lên gấp bội. Cả dân tộc vui mừng, tự hào, tất cả những người lao động vui mừng, tự hào. Nhưng lạ thay, ông Nguyễn gia Kiểng đă viết bài “Vết thương ngày 30 tháng 4” đưa lên mạng Internet, theo đó đă sặc mùi chia rẽ Nam Bắc, làm như thể miền Nam, Sài g̣n là một miền đất khác Việt Nam, một dân tộc khác Việt Nam, làm như thể từ ngày 30 tháng 4, 1975 th́ miền Nam Sài G̣n mất tất cả, bị xâm lăng tất cả! Không hiểu ông có thâm thù ǵ với cách mạng, thâm thù ǵ với dân tộc mà lại than thở như vậy. Ông quên mất điều đơn giản, tối thiểu là chỉ có đội quân xâm lược Mỹ và bè lũ Việt gian tay sai của Mỹ là thất thủ, là mất miền Nam, mất Sài G̣n, c̣n dân tộc Việt Nam, cả Nam lẫn Bắc là người thắng trận, thu giang sơn về một mối, chấm dứt ách thống trị của thực dân mới.
 
-      Chỉ có người mất trí mới viết như ông Ng. gia Kiểng rằng ” Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đă không đến trong niềm vui thống nhất đất nước, ḥa giải và hoà hợp dân tộc mà mọi người mong ước.” Viết như vậy là hoàn toàn xuyên tạc và bóp méo sự thật.”( Sơn Hào)
 
Đọc đoạn văn ngắn ngủi, không đầy gang của Sơn Hào, ai cũng nhận ra ngay tác giả Sơn Hào chỉ mượn bài của Ng. Gia Kiểng để thực hiện mục đích chính là công khai chửi rủa toàn thể cộng đồng người Việt miền Nam đă phải liều chết  trốn chạy  chiêu bài ” giải phóng dân tộc ”(sic!) của CSBV, bỏ nước ra đi t́m tự do khắp nơi trên thế giới, sau ngày 30.4.75. Đồng thời Sơn Hào buộc tội  luôn tập thể người Việt Nam miền Nam đều là  lũ tội đồ đă làm  “mất miền nam, mất Sài G̣n” và đích thị là “bè lũ Việt Gian tay sai của Mỹ”…
 
Như mọi người VN miền Nam tị nạn hải ngoại đă biết, luận điệu của Sơn Hào chửi bới chúng ta là lũ ”Việt Gian tay sai của Mỹ”… vốn chẳng mới mẻ ǵ. Nhưng có một điều cần phải đặc biệt quan tâm và lần này chúng ta cần phải tích cực phản ứng quyết liệt, tẩy chay triệt để  và vĩnh viễn MỌI MẶT đối với nhật báo Người Việt như tiêu diệt một loài vi khuẩn cực kỳ độc hại cho sức khỏe tinh thần và danh dự thanh cao của trên 3 triệu người Việt miền Nam tị nạn CS khắp nơi hải ngoại, mặc dù sau đó Ông Phan Huy Đạt, Chủ Nhiệm nhật báo Người Việt đă nh́n nhận hành động sai phạm và ngỏ lời xin lỗi. Nguyên văn lời xin lỗi của Phan Huy Đạt, chủ nhiệm báo Ngưới Việt trích lược như sau:
 
-      ” Những người bị Sơn Hào phỉ báng, nhực mạ là “quư độc giả, quư đoàn thể tổ chức cựu quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Ḥa”.
 
Nhật báo Người Việt …phạm một lỗi nặng nề…
 
Ngày Chủ Nhật vừa qua, mục thư Độc Giả trên báo Người Việtđă in một lá  với lời lẽ hàm hồ có lợi cho chế độ cộng sản và c̣n xúc phạm toàn thể quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Ḥa…
 
Lỗi lầm đáng tiếc trên xảy ra là do nhân viên phụ trách chọn Thư Độc Giả.  Sau khi t́m hiểu sự việc, chúng tôi đă quyết định ngưng việc người phạm lỗi.
 
Ngoài ra, Hội Đồng Quản Trị Công Ty Người Việt đă nghiêm khắc khiển trách và chế tài những người liên đới trách nhiệm, gồm Chủ Nhiệm và Chủ Bút.
 
…tôi trân trọng bày tỏ ḷng biết ơn quư độc giả và thân hữu đă cho biết ngay phản ứng về lá thư độc giả nêu trên trong mấy ngày qua; và một lần nữa mong toàn thể quư vị lượng thứ.” v.v…và v.v…!
 
 
CẦN PHẢI TÍCH CỰC TRIỆT HẠ NHÓM ”BÁO NGƯỜI VIỆT” NHƯ DIỆT LOÀI VI KHUẨN ĐỘC HẠI ĐANG ẨN NÁU TRONG CƠ THỂ CHÚNG TA!
 
  Tại sao lần này chúng ta bắt buộc phải quyết liệt đối phó thẳng tay, với nhóm Người Việt, nhất định không thể tiếp tục chấp nhận tṛ” đánh bùn sang ao” và hành động ” nhổ rồi lại liếm” liên tục nhiều lần một cách hết sức vô liêm sỉ. Bởi v́ đây không phải là lần đầu tiên – xin nhớ đây là lần thứ tư !-  báo này hành động công khai ca ngợi CSVN đồng thời chửi rủa và hạ nhục tập thể người tị nạn miền Nam VN đă phải bỏ nước ra đi, v́ không thể chấp nhận được chính sách cai trị độc tài man rợ của CSVN và hành động đối xử phân biệt rơ rệt và đàn áp dă man đối với trên 25 triệu đồng bào miền Nam mà chúng gọi chung là lũ ”Ngụy, đĩ điếm,việt gian, tay sai đế quốc Mỹ”!
 
Để biện minhcho đề nghị chấm dứt mọi khoan dung và phản ứng cứng rắn nêu trên là hợp t́nh hợp lư với mức độ tương xứng đủ để bảo vệ danh dự và nhân phẩm của trên 3 triệu người Việt miến Nam đă tị nạn CS ờ khắp nơi hài ngoại từ sau ngày 30.4.75 cho đến nay, đồng thời dạy cho nhóm chủ trương báo Người Việt, đă nằm vùng cho CS, một bài học đích đáng, chúng tôi xin mời bạn đọc và đồng bào bốn phương, hăy cùng tôi kiểm điểm lại các tiền tích và tiền sự của nhóm làm báo” Người Việt” gia nô NẰM VÙNG cho CS.
 
 
NHÓM CHỦ TRƯƠNG NHẬT BÁO NGƯỜI VIỆT ĐĂ LIÊN TIẾP 3 LẦN  DẬP ĐẦU XIN LỖI ĐỘC GIẢ ĐỒNG BÀO VỀ TỘI CÔNG KHAI CA NGỢI C.S.VN VÀ NHỤC MẠ 25 TRIỆU NHÂN DÂN MIỀN NAM…!
 
Với chủ trương và đường lối cố định rất rơ ràng từ nhiều năm qua,  nhóm nhật báo Người Việt thực thi vô cùng nhịp nhàng với kế hoạch toàn dùng báo Xuân, để thực hiện sách lược lơ lửng nằm vùng, nhóm tay sai CS nằm vùng, gồm Đỗ Quư Toàn và  Vũ Ánh, trong ban chủ trương đă liên tiếp tung ra 3 “quả bom ngàn tấn “, để công khai ca ngợi , tô lục chuốt hồng cho con điếm thúi CSVN, đồng thời rủa xả , nhục mạ toàn thể đồng bào miền Nam VN tị nạn CS khắp nơi hải ngoại.
 
1.- Chú ư: “ quả bom thúi “ đầu tiên của báo NV, với tấm h́nh “ cờ lăng” có tính cách khá nhẹ nhàng,  dễ biện hộ bằng sự sơ xuất. Sự biện minh này đánh trúng ngay vào tâm lư rất thường t́nh và rất mau quên của con người là: ở đời ai mà chẳng có lúc sơ xuất? Nhất là lúc chụp h́nh, hay trong h́nh. Huống chi ḷng người VN miền Nam vốn đơn sơ chân thật, dễ khoan dung.
 
 
 2.- Lần thứ nh́ “quả bom thúi”  của nhóm chủ trương báo Người Việt nặng thêm vài ngàn tấn nữa, tăng cường cấp độ tấn công tâm lư với chiến thuật thông dụng, rất b́nh dân là “ thổi ống đu đủ”. Tay sai tâng bốc chủ, tôi tớ ngoan ngoăn nhân dịp Tết cổ truyền của dân tộc, long trọng diện áo thụng xanh, đội mũ cánh chuồn xênh xang, từ xa vạn dặm, phủ phục bái vọng dâng lên các cấp chủ tướng Cộng Sản VN trong nước mấy vần thơ tổng kết thành tích tốt đẹp và ca ngợi  tài năng lănh đạo tuyệt vời của mấy con dă thú đội lốt người trong hang Pắc Pó.
 
Nguyên văn bài thơ bái vọng  ấy như sau:
 

THƠ TỬ VI NHÂN QUANG
 
Can Bính Tuất niên, đă rơ MƯỜI
ANH hùng hào KIỆT, thế phân đôi, 
KHẢI hoàn LƯƠNG đạo, AN bang MẠNH,
MINH TRIẾT trời nam, tỏa rạng ngời”.
 
Ghi chúMƯỜI: là tên Đỗ Mười, ông lái lợn, tổng bí thư đảng CSVN. ANH: là tên đại tướng Lê Đức Anh, từng làm chủ tịch nhà nước. KIỆT: là Vơ Văn Kiệt, xuất thân chăn trâu, sau làm lên thủ tướng. KHẢI: là Phan Văn Khải, dân Tây Ninh,theo CS, sau làm nên thủ tướng. LƯƠNG: là Trần Đức Lương, đă từng giữ chức chủ tịch nhà nước. AN: họ Nguyễn(?), có thời đă làm chủ tịch quốc hội bù nh́n CSVN. MẠNH: là Nông Đức Mạnh, tổng bí thư đảng CSVN. MINH TRIẾT: là Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nhà nước CSVN…
 
Đồng bào độc giả báo Người Việt nên nhớ: chủ trương của CS quốc tế , từ thời Lénin và Stalin đều rập khuôn như đúc. Đảng CSVN cũng phải nằm trong khuôn khổ giáo điều cứng ngắc ấy, theo đường lối “tập thể chủ trương , cá nhân phụ trách”.
 
Tất nhiên bây giờ , bọn tay sai tép riu của CSVN ở hải ngoại, nằm vùng trong báo Người Việt cũng phải  thi hành  mọi công tác theo đường lối đó. Sau khi tên thầy bói tử vi Nhân Quang lănh chỉ thị làm bài thơ con cóc để ca ngợi chủ tướng, rồi bị phản ứng của quần chúng độc giả quá mạnh, có thể làm giảm sút số thu nhập, liền bị ban chủ biên loại ra ŕa, để trấn an dư luận. Đó chỉ là một thủ thuật tráo bài ba lá rất quen thuộc của  những kẻ cầm đầu báo người Việt, nhằm làm mờ mắt độc giả quần chúng. Nghĩa là họ chỉ bỏ cái bút hiêu Nhân Quang ra khỏi ban biên tập của tờ báo. Nhưng c̣n tên VC nằm vùng dội danh Nhân Quang vẫn c̣n sống sờ sờ và vẫn c̣n viết bài cho báo Người Việt đều đều với một bút hiệu khác, nào ai biết được?!
 
Nên nhớ: trong lănh vực “ chiến tranh chính trị” ai cũng biết, tṛ sơ đẳng nhất và cổ lỗ sĩ nhất đă từng diễn ra từ thời đế quốc phong kiến bên Tàu là: bầy tôi, nịnh thần, thái giám hoạn quan mặc áo thụng xanh, phủ phục trước long nhan, khải tấu những lời “nâng bi” kiểu bài thơ tử vi Nhân Quang kể trên.
 
Mấy năm trước đây, nhóm chủ trương báo Người Việt đă đem thủ thuật ấy ra thí nghiệm rồi, với bằng chứng sờ sờ trên giấy bút hẳn hoi, vô phương “trần t́nh”, nên bị phản ứng mạnh, đành phải “hy sinh” một đồng chí vào bóng tối.
 
Bây giờ, “ quả bom thúi  thứ 3 nặng ngàn tấn” lại được tung ra với chiêu thức chính trị cao cấp hơn là: t́m mọi cách hạ nhục đối phương, kể cả bịa đặt và vu khống. Cốt làm sao cho đối phương mất hết thể diện, uy tín bị sứt mẻ, và bị quần chúng nghi ngờ , xa lánh. Chủ đề là cái chậu rửa chân của mấy tiệm làm ”neo” (nail) sơn màu quốc kỳ vàng 3 sọc đỏ của chế độ VNCH ờ miền Nam VN.
 
Lần này , sau khi bị độc giả đồng bào phản ứng quyết liệt, Vũ Ánh, nhân danh chủ bút báo Người Việt, viết bài “Trần T́nh”, tự nhận là người chịu trách nhiệm tờ báo Xuân Mậu Tư đang bị phản ứng mạnh và bị tẩy chay dữ dội. Chỉ nội một câu  ngắn ngủi này thôi, độc giả nào nhậy cảm đều nhận ra ngay thâm ư của nhóm chủ trương báo NV là muốn đánh lừa độc giả, tách rời sự liên hệ gắn bó chặt chẽ của số Xuân Mậu Tư  biểu tượng cho hành vi CS nằm vùng với những số báo phát hành hằng ngày. Tại sao lại có thể như vậy được?
 
Ta nên nhớ: Trên mặt báo Người Việt mấy năm nay ngày nào cũng mang tên Vũ Ánh với chức vụ chủ bút. Vậy, đương nhiên mọi hành động CS nằm vùng, đâm sau lưng đồng bào độc giả, phản bội tinh thần chống Cộng của tập thể tị nạn CS trong tờ báo NV bất kể trong một số báo nào, hay một bài báo nào, hoặc một mẫu quảng cáo nhỏ bé nào Vũ Ánh vẫn không thể chạy trốn trách nhiệm được!
 
Thí dụ: ngày nào đó , có kẻ nặc danh đem tiền đến đăng một mẫu quảng tung hô vạn tuế “ Bác Hồ”, hay đăng trên mục Diễn Đàn của báo NV số hằng ngày, để chửi bới, vu khống , mạ lỵ ông tổng thống George W. Bush đương nhiệm là một bợm nhậu …th́ Vũ Ánh có thể “trần t́nh” là tôi không có trách nhiệm về mục “diễn đàn” hay tôi chỉ chịu trách nhiệm độc nhất một số báo Xuân Mậu Tư có cái chậu rửa chân của tôi mà thôi?!
 
Tóm lại cái tṛ tiểu sảo do tâm địa quay quắt tính toán mưu mô lặt vặt của hạng tiểu nhân ti tiện và ngu dốt  ấy, dù khéo đến mức nào, vẫn không sao che đậy được  sự thật và chân lư bất biến với những cặp mắt tinh ranh của thế gian.
 
Từ đó cho đến hết bức thư “trần t́nh” của Vũ Ánh, ai chịu khó suy nghĩ một chút cũng nhận ra thêm nhiều điều gian sảo vặt vănh của một tay láu cá vặt, song thiếu tŕnh độ trí thức căn bản, không có lương tâm và không đủ bản lĩnh để cầm bút kiếm cơm xoàng  ngày 2 bữa chớ đừng nói ǵ đến chức vụ “ chủ bút” một tờ báo!
 
Nhận xét như thế, chẳng phải tôi cứ chê bừa để hả hơi trong cơn bực bơ giây lát làm ngứa ngáy trong người. Ngay đây tôi xin dẫn chứng liền để đồng bào  bốn phương và riêng độc giả báo Người Việt bấy lâu nay đă bị mấy chú em mầm non văn nghệ, ông dở ông thằng dở thằng,  sau biến cố đổi đời 3.4.75, đă trở nên những tay lănh tụ “ hướng dẫn dư luận” (sic!) bằng loại báo chí lá cải!
 
Đọc lá thư “ trần t́nh” của chủ bút Vũ Ánh, báo Người Việt, tôi nhận thấy anh ta đă sảo quyệt trút hết trách nhiệm vào “cái chậu rửa chân” bằng chất nhựa cứng vô tội vạ của mấy tiệm Neo He (Nail-Hair) rất phổ biến trên đất Mỹ, và đặc biệt rất quen thuộc, v́ đă trở thành “ cần câu cơm” của các giới phụ nữ b́nh dân lao động VIỆT NAM tị nạn trên đất Mỹ.
 
Vũ Ánh đă soắn suưt lấy cái “chậu rửa chân”  hôi hám, bẩn thỉu, đến lộn mửa của anh ta, và trịnh trọng cúc cung nâng cái của nợ hèn mọn, vô tri giác ấy  của anh ta lên hàng “ biểu tượng” (Icones) của một hạng người! (síc!). Anh ta lập đi lập lại nhiều lần, dùng mọi cách lư luận, thậm chí lôi cả bà mẹ của anh ta vào cuộc để chứng minh cho kỳ được “ cái chậu rửa chân” của tiệm Neo He là một biểu tượng hy sinh cao quí vô song!
 
Nhưng ngược lại, Vũ Ánh đă  tỏ ra khôn ngoan đáo để, không cho  độc giả biết anh ta đă chọn cái món ǵ làm “ biểu tượng “ cho mẹ của anh?! Một thiếu sót đáng trách của một hiếu tử hiếm quí nhất thế gian là Vũ Ánh đấy nhé!
 
Dưới đây là một vài trích đoạn những câu văn của chủ bút Vũ Ánh :  
 
NGUYÊN VĂN THƯ TRẦN T̀NH CỦA VŨ ÁNH, CHỦ BÚT BÁO NGƯỜI VIỆT

Trong 4 ngày qua, nhiều đồng bào biểu t́nh trước Nhật Báo Người Việt như quí vị đă đọc tin trên báo này. Chúng tôi đă mời quí vị đại diện vào gặp để trao đổi ư kiến, nhưng không ai nhận làm đại diện.
 
Cho đến hôm qua chúng tôi mới nhận được hai văn thư với các quí vị kư tên rơ ràng. Một văn thư là của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Hải Ngoại, văn thư thứ hai là của Liên Ủy Ban Chống Nghị Quyết 36 và Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại Trung Tâm Điều Hợp Vùng Tây Nam Hoa Kỳ và Liên Ủy Ban Chống Nghị Quyết 36 và Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại. 

Ngoài ra, c̣n những điện thư của độc giả Nhật Báo Người Việt phản đối báo Xuân Người Việt cũng về vấn đề trên. Nhân danh là người chịu trách nhiệm biên tập báo Xuân trước hết tôi xin cảm ơn hai tổ chức trên và một số bạn đọc gởi e-mail phê phán và sau đó tôi xin phép được thưa chuyện cùng quí vị.

Tôi chọn bài “Mẹ Chồng Tôi” của tác giả Trần Thủy Châu đăng trên báo Xuân với sự đắn đo suy nghĩ và dứt khoát là tôi không dùng bài báo này để bôi xấu lá quốc kỳ VNCH v́ tôi từng là một trong số hàng triệu người đă đổ máu cho lá cờ ấy. ( Vũ Ánh đă đổ máu chổ nào trên cơ thể, mấy giọt , và tại địa điểm chiến đấu nào vậy?)

Khi đọc bài “Mẹ Chồng Tôi”, tôi thấy đây là một bài báo cảm động của một cô con dâu tri ân bà mẹ chồng mà nghề của bà là làm nail 20 năm, hy sinh, chịu đựng mọi khó khăn để con cái có cơ hội học hành. Bức tranh đính kèm là một h́nh ảnh trân trọng cao quư với những người Việt Nam tỵ nạn cộng sản làm nghề nail như bà mẹ chồng trong bài.

Nhưng bức tranh cũng có thể bị hiểu khác đi, và nếu v́ hiểu khác mà quí vị cảm thấy bị xúc phạm, tôi xin nhận trách nhiệm và xin lỗi quí vị về điều ấy. ( Sự kiện này đành rành trước mắt làm sao ai hiểu khác đi được. Vả chăng qui luật đă định: một bức tranh  giá trị hơn ngàn lời nói)

Cá nhân tôi  (Vũ Ánh) rất thích đọc và viết về đề tài này, v́ bản thân tôi cũng đă trải qua cảnh mưu sinh y như bà mẹ chồng cô Trần Thủy Châu. Sau khi ba anh em chúng tôi bị đẩy vào các trại cải tạo, bà mẹ già tôi vốn là một nhà giáo cũng phải xuống đường để kiếm ăn và nuôi đàn cháu với gánh xôi chè và tủ bán lẻ thuốc rê. 

Những ai từng sống trong xă hội Cộng Sản đều biết sự hy sinh của những bà mẹ những người vợ phải cố ngậm đắng nuốt cay lao vào chợ đời thay thế cho vai tṛ mà trước đây do chồng con đảm nhận. Sự hy sinh đó cao đẹp lắm và cũng rất thấm thía đối với những người lúc đó gần như bất lực trước kẻ thù như chúng tôi.

Khi những người mẹ, người vợ ấy t́m đến được bến bờ tự do và nước Mỹ này th́ họ lại phải đối phó với những khó khăn khác. Làm ǵ để sống và nuôi con khi chân ướt chân ráo đến Mỹ, trong tay không một đồng một chữ? May mắn, nghề nail mở cửa với những người mẹ, những người vợ, những người con Việt Nam để họ mưu sinh thoát hiểm, ổn định gia đ́nh, tạo điều kiện cho con cái đến trường. 

Căn cứ theo bài viết của tác giả Trần Thủy Châu th́ bà mẹ chồng cô làm việc rất vất vả để nuôi các con bằng lao động bên cái chậu đựng nước rửa chân để làm móng cho khách hàng. Chính cô con dâu Trần Thủy Châu cũng được bà mẹ chồng dúi tiền cho để trang trải học phí. Nhớ tới ơn nghĩa này, Trần Thủy Châu viết một bài viết ngắn về mẹ chồng, lời lẽ giản dị không kiểu cách văn hoa. Để bài viết thêm ư nghĩa, cô kèm theo một bức tranh đă từng dự một triển lăm do tổ chức văn hóa HAAS tài trợ. Vẫn theo tác giả, cô sáng tác bức tranh này để vinh danh bà mẹ chồng.

Nhưng khi nh́n vào bức tranh, tôi cũng giật ḿnh, bởi v́ nếu chỉ nh́n bức tranh không thôi người ta có thể giải thích theo nhiều cách khác nhau và dễ gây ngộ nhận. Nhưng khi đọc bài viết, tôi hiểu ra một điều. Đó là nếu đọc cả bài viết và ngắm bức tranh kỹ, tôi không thấy một dấu hiệu nào chứng tỏ là tác giả muốn phỉ báng lá quốc kỳ VNCH. Nhưng nếu ai đọc bài viết kèm với bức tranh th́ không thể gán cho tác giả dụng ư xấu.

Khi tôi nh́n lại cái khay đựng nước ngâm chân vẽ mầu vàng ấy tôi nghĩ ngay là tác giả mô tả và ẩn dụ ḷng hy sinh bao la của bà mẹ chồng làm nghề móng chân. Sự hy sinh đó rất tinh khôi cũng giống như bao nhiêu mà mẹ khác dù sống trong nước hay ở hải ngoại phải làm cái nghề vất vả này, dù rằng hàng ngày họ phải đổ mồ hôi và phải nhúng tay vào cái nhất nước rửa chân không c̣n sạch sẽ ấy. Và do sự lao động cật lực đó, chính những đứa con cũng đă được núp dưới những đôi cánh của mẹ, mẹ đời thường chứ không phải mẹ biểu tượng.

Cả gia đ́nh sinh sống bằng lợi tức của bà mẹ cần cù nhẫn nhục và lương thiện do lao động bên cạnh cái chậu đựng nước rửa chân. Cô con dâu biết ơn v́ đôi khi nhận được tiền của mẹ chồng để chi trả học phí nên đă biết bài này và thêm vào đó là một bức ảnh. Cái khay đựng nước rửa chân ấy gắn liền với cuộc đời bà mẹ trong hai mươi năm, tác giả đă t́m một h́nh ảnh tượng trưng cho mẹ chồng, tượng trưng cho các bà mẹ Việt Nam tị nạn hy sinh cho con cháu. Và cô đă dùng lá quốc kỳ tượng trưng cho tổ quốc Việt Nam làm biểu tượng cho cả một thế hệ nhẫn nhục hy sinh. Chính v́ sự hy sinh của thế hệ mẹ cô mà một dụng cụ rửa chân hèn mọn cũng được cô tôn quí.

Nếu có ai viết về người cha ḿnh, một cựu sĩ quan phải nhẫn nhục làm nghề rửa chén trong cuộc đời tị nạn nuôi các con khôn lớn th́ có thể cũng nh́n thấy cái bồn rửa chén là một biểu tượng có linh hồn, đáng tôn quí và đầy kỷ niệm thiêng liêng. Người ta sẽ nh́n vào cái chậu rửa chân mà nghĩ: đây là Mẹ tôi. Nh́n vào cái bồn rửa chén mà nghĩ: đây là Cha tôi.

Đó là ư nghĩa mà tôi nh́n thấy trong h́nh ảnh tượng trưng này.

V́ suy nghĩ như thế cho nên tôi chọn bài “Mẹ Chồng Tôi”, một bài mà từng chữ giản dị cô con dâu đă đặt vào đấy những cảm xúc và t́nh thương của ḿnh đối với mẹ chồng. Tôi thấy tác giả không có một chút ư nào muốn hạ nhục cờ quốc gia cả. 

Năm nay tôi 67 tuổi, trải qua những ngày tháng tù đày rất dài v́ bị Cộng Sản trả thù, sống trong nhiều giai đoạn khổ đau, cùng quẫn, cuối cùng may mắn được định cư ở đây, tôi cũng như các quí độc giả lẽ nào lại phản bội đồng hương, mà phản bội để làm ǵ chứ? ( Câu trả lời đă nằm sẵn trong câu hỏi ấy rồi.Đó là:Phản bội để mong được CS thí cho vài mẩu xương thừa, chút canh cặn!...)

Tuy nhiên, tôi xin nhắc lại, nếu bức h́nh đó được tách rời khỏi bài, th́ nó có thể gây hiểu lầm. Và nếu sự hiểu lầm này khiến quí vị độc giả cùng đồng bào và các chiến hữu cảm thấy lá quốc kỳ của chúng ta bị xúc phạm th́ đó là lỗi của tôi. Chúng tôi kính trọng phản ứng của quí vị phát sinh v́ ḷng yêu nước và một lần nữa tôi xin quí vị tha lỗi. ( Lại xin tha lỗi!)

Nhân tiện đây tôi cũng có bổn phận phải nói thêm rằng tờ báo Xuân của chúng tôi phát hành đến nay là hơn một tháng trời, không có quí độc giả nào nói ǵ cho tới khi có một bài báo giải thích bức tranh một cách không công bằng khiến cho những người yêu nước cảm thấy bị xúc phạm. Ai là người quốc gia yêu nước mà chỉ đọc chỉ nghe lời giải thích của tác giả ấy cũng có thể sôi gan tức giận. 

Nhưng cách giải thích và kích động về bức tranh giống y hệt như tôi đă từng nghe bọn cán bộ Cộng Sản thường bóp méo quá tŕnh nghề nghiệp của chúng tôi để đẩy chúng tôi vào cùm. Công an Cộng Sản từng căn cứ vào nghề nghiệp của tôi để kết tội rằng làm nghề này tức là làm tâm lư chiến, bơm thuốc độc vào dư luận để kích động bọn “Mỹ Ngụy” bắn giết đồng bào. Trong số các quí độc giả có nhiều người đă ngồi tù Cộng Sản như tôi, hy vọng quí vị sẽ thông cảm lời trần t́nh của tôi.

VŨ ÁNH DÙNG CHIÊU BÀI” BIỂU TƯỢNG” (ICÔNES) ĐỂ NGUỴ BIỆN , ĐÁNH LỪA ĐỘC GIẢ! VẬY BIỂU TƯỢNG LÀ G̀?
 
Như tôi đă thưa trước, nơi đây, trong phần này,  tôi chỉ đặc biệt đề cập đến tính cách “BIỂU TƯỢNG” (Icônes) mà Vũ Ánh đă thiêng liêng hoá, trịnh trọng hoá cái chậu rửa chân đầy rẫy, lủ khủ, thường vứt lăn lóc trong các xó xỉnh dơ bẩn, khuất mắt nhất trong các tiệm Neo He. Những cái chậu thông dụng rẻ tiền này chỉ được lôi ra dùng khi có khách đến làm móng chân mà thôi. Chớ không phải là những vật trang trí trong bất cứ tiệm Neo He nào trên đất Mỹ. Ngay cả trên bảng hiệu Neo He cũng chẳng một kẻ điên khùng, ngu dại nào dám vẽ h́nh cái chậu thổ tả ấy để quảng cáo cho dịch vụ gọt rửa móng chân. Nếu gặp anh chàng hoạ sĩ vẽ dở, cái chậu dị hợm ấy rất dễ khiến người  có óc tưởng tượng phong phú nhận lầm thành cái âm hộ mở ra toang hoác với cái ṃng đóc ( clitoris) vừa to vừa dài rủ tḥng ḷng xuống thấy mà ghê!
 
V́ tŕnh độ học vấn quá đơn sơ, lại thêm đầu óc rất thiển cận, nên chủ bút Vũ Ánh đă không biết ǵ về nguyên tắc căn bản và lư thuyết sơ đẳng về khoa học “Biểu Tượng” [ICÔNES] , nên vẫn c̣n ngoan cố  cứ giải thích quàng xiên cho qua chuyện với độc giả. Nhưng, Vũ Ánh chẳng ngờ đây vốn là một học khoa đă có từ thời đế quốc Hy Lạp, nên lại bị ḷi đuôi dài thậm thượt cả chục thước, khiến thiên hạ không khỏi phải bụm miệng cười khúc khích. Xấu hổ, nhục nhă quá đi mất ông chủ bút ơi!
 
Vẫn do sự dốt nát, và thói cóc ngồi đáy giếng coi trời bằng vung, nên Vũ Ánh c̣n dám coi tấm h́nh cái chậu rửa chân trong các tiệm Neo He là một bức tranh mỹ thuật (oeuvre d’art), đồng thời c̣n cả gan dám gọi bức tranh ”lá cờ VNCH trong chậu rửa chân”  thổ tả ấy là một “ biểu tượng” cao quí nhất.
 
Chưa đủ! Vũ Ánh c̣n lấy làm hănh diện khoe khoang tác giả bức tranh ấy vốn là một hoạ sĩ tốt nghiệp chớ chẳng phải chơi, rồi bắng nhắng viết kiểu  hồ hởi, hù hè độc giả nguyên văn rằng:” Bức tranh đă từng dự một triển lăm do tổ chức văn hóa HAAS tài trợ…”!
 
Xin lỗi quí vị độc giả đồng bào hải ngoại, cái tổ chức văn hoá HAAS này, một thứ vô danh tiểu tốt trên đất Mỹ là cứt chó ǵ mà Vũ Ánh phải long trọng bưng vào đây?
 
Để hù những độc giả VIỆT NAM nhà quê, thiếu am tường văn hoá, nghệ thuật Mỹ chăng?
 
Trong lănh vực này, nói thiệt,  dù Vũ Ánh có viện dẫn đến cả “Académie de l’Art” lừng danh hàng ngàn năm của đế quốc La Mă vẫn không sao che đậy được cái đuôi dốt nát thảm hại của anh ta đâu!
 
 Vũ Ánh nên biết chử ICÔNES gốc Hy Lạp, nguyên nghĩa là: tranh tượng thánh của các tôn giáo chính thống. Bởi danh từ “Icônes/Icones”, mà sau này đẻ ra ngành học Iconographie: khoa tranh tượng học, bộ tranh tượng học. Rồi lại sanh ra mônIconologie: h́nh tượng hay c̣n gọi là h́nh hiệu học, biểu tượng học .Và những nhà nghiên cứu về khoa h́nh hiệu học hay biểu tượng học , được gọi là: Iconologiste!
 
V́ tôi vốn là hội viên của hội Khảo Cứu Đông Dương ( Société des Études Indochinoises)  từ năm 1953 đến 1975, ở Sài G̣n, trụ sở hội nằm chung với Trường Viễn Đông Bác Cổ, trong khuôn viên Viện Bảo Tàng Quốc Gia, trong sở Thú, do ông Vương Hồng Sển quản thủ, nên tôi đă có dịp học hỏi qua môn Iconologie, nên tôi biết cách rất vững chắc rằng: trước tiên hơn hết, h́nh tượng và biểu tượng hoàn toàn không phải là một bức tranh mỹ thuật, như Vũ Ánh đă lầm tưởng.
 
V́ thế những bức tranh mỹ thuật vô giá, thuộc loại quốc bảo như bức tranh bất tử “ La Joconde “ (c̣n gọi là: Mona Lisa) của danh hoạ Léonard de Vinci, vẫn không thể coi là biểu tượng. Ngược lại, một biểu tượng, dù phổ cập đến mức toàn thể nhân loại đều biết đến như h́nh “trái tim” vẫn không thể trị giá hàng trăm triệu Mỹ Kim như những bức tranh của Picasso, hoặc của Dali, Van Gogh, Gaugin, Modigliani v.v…
 
Như vậy, khi Vũ Ánh đem h́nh cái chậu rửa chân màu vàng vẽ nguệch ngoạc 3 lằn sơn đỏ chỉ cho lá quốc kỳ của trên 25 triệu quân dân quốc gia miền Nam, bảo rằng đó là một tác phẩm nghệ thuật (oeuvre d’art), là một “bức tranh đă từng dự một triển lăm do tổ chức văn hóa HAAS tài trợ”…là hoàn toàn sai lầm ấu trĩ đến múc không thể tha thứ được. Chẳng những vậy, Vũ Ánh c̣n hàm hồ nguỵ biện cho rằng bức tranh cái chậu rửa chân thối bẩn, gớm ghiếc ấy là biểu tượng (Icone) cho ḷng hy sinh cần cù của một người mẹ VN trên đất Mỹ sau năm 1975. Tóm lại, tất cả mọi lư luận của Vũ Ánh chỉ là một sự gán ghép ngu dại, hoàn toàn láo lếu, trắng trợn phản lại những nguyên tắc cơ bản về văn hoá và mỹ thuật của nhân loại.
 
Ngoài ra, Vũ Ánh c̣n nên biết thêm một điều kiện tạo biểu tượng (Icônes) cực kỳ quan trọng khác nữa, vẫn có tính cách cơ bản, không thể sửa chữa hay t́m cách tạo tác sai lề lối nguyên sơ tự bản thể của nó là: một  nhà Iconologiste muốn tạo  ra một biểu tượng mới phải sáng tạo từ A đến Z bằng những vật liệu tinh ṛng, nguyên thủy, đặc hiếm, chớ không thể cao hứng ra băi rác nhặt  lấy một vỏ chai dơ bẩn rồi đưa lên trịnh trọng tuyên bố với bàn dân thiên hạ đó là một biểu tượng quốc gia!
 
Nếu có kẻ nào làm như vậy, dù là nhà Iconologiste có bằng chứng cầu toà hẳn hoi cũng không tránh khỏi bị Cảnh Sát  MỸ c̣ng tay lôi vào nhà thương điên tức khắc. Cùng một cách như thí dụ kể trên, Vũ Ánh không thể nhặt bậy một cái chậu rửa chân hôi thúi chẳng ai dám úp mặt xuống ngửi, nằm lăn lóc trong các xó tiệm Neo He, để xí gạt đồng bào độc giả báo NV của anh ta rằng đó là “ MỘT THỨ BIỂU TƯỢNG QUÍ GIÁ VÔ SONG CHO CỘNG ĐỒNG PHỤ NỮ VIỆT NAM  TRÊN ĐẤT MỸ”!
 
Ô hô, thảm thương thay cho cái biểu tượng của người đàn bà lao động VIỆT NAM tị nạn trên đất Mỹ!
 
LAI LỊCH KHOA BIỂU TƯỢNG HỌC
 
Nhân dịp này, tôi c̣n muốn dạy thêm  đôi điều cho tên chủ bút Vũ Ánh của báo Người Việt về khoa biểu tượng học , để cho hắn mở mắt thêm ra mà bớt ngụy biện quàng xiên, nhắm lừa gạt độc giả.
 
Khoa biểu tượng học coi chơi chơi vậy mà rất khó lănh hội. Nó bàng bạc như cái tâm đắc ngộ của Thiền. V́ giá trị bất biến và vĩnh cửu của biểu tượng nằm trong tư tưởng và ư nghĩa. Có khi biểu diễn bằng một ṿng tṛn nhỏ xíu, hoặc chẳng có h́nh thể ǵ hết mà chỉ là một mảng màu xanh ve (biểu tượng cho môi sinh, thiên nhiên) hay màu đỏ (lửa) v.v… Khi con người mải miết ngắm nh́n nó măi với tâm trạng suy tư triền miên, tới một ngày nào đó bỗng trở thành quen thuộc, rồi tâm đắc!
 
Cũng một cách như thế, cách đây hàng ngàn năm, tại Hy Lạp, cái nôi văn hoá cổ La -Hy, các nhà tu hành trong các tu viện cổ xưa trên đỉnh núi Athos cứ suốt ngày, hết  tháng nọ đến năm kia say mê, mải miết ngắm nh́n măi hàng ngàn bức tượng  mà họ sáng tạo ra đến mức nhập tâm.
 
Nên biết thêm, ngọn núi này cô đơn, biệt lập, nằm trên một bán đảo, chiều dài khoảng 50 CS và bề rộng chỉ chừng hơn chục cây số là nhiều, thuộc vùng Chalcidique, miền Bắc Hy Lạp ngày nay.
 
Hàng ngàn bức tượng ấy đều chỉ là những h́nh tượng đơn thuần. Chẳng cái nào là chân dung, nhưng mỗi bức tượng đều có một khuôn mặt tượng trưng, diễn tả ư nghĩa cuộc sống,  đức tin,  hay những huyền thoại hoặc sự tuẫn tiết của từng nhân vật. Ngoài ra, người ta c̣n sáng chế ra khuôn mặt của các đấng thiên thần hay các vị thượng đẳng thần (archange) chẳng hạn như: thần Gabriel, Michel và Raphael…biểu hiện được t́nh chất vô h́nh.
 
Ngay sau đó, để định h́nh qui tắc sơ khai cho khoa biểu tượng học người ta đặt ra hệ luật và kỹ thuật chuẩn xác (code et des techniques précises)  cho tất cả mọi nhân vật h́nh tượng trong thế giới siêu h́nh. Những h́nh tượng ấy phải tuân thủ đúng mốc xác định đồng nhất, giống hệt nhau (identitaire).
 
Như vậy, lần ṃ theo gịng thời gian của quá khứ, ta lui về đến thế kỷ thứ IV (e.C. sau TC) mỗi h́nh tượng đều có một “ căn cước” riêng biệt. Ngay cả đến hàng ngàn h́nh tượng thần , hay thánh tử đạo, hoặc các vị quản thủ giáo đường… đều mỗi người phải có một bản tiểu sử rơ rệt (curriculum vitae). Việc này xác định minh bạch một biểu tượng không bao giờ bị chi phối  bởi một tác phẩm mỹ thuật (oeuvre d’art) càng không được phép dung hoà với bất cứ một loại nghệ phẩm nào. Một biểu tượng tự thân chính là một tác phẩm của đức tin, một bài diễn thuyết bằng đôi tay và tấm ḷng, đ̣i hỏi nhà sáng tạo biểu tượng (thời xưa , ở Hy Lạp, phần đông đều là những vị ẩn tu, cấm khẩu) phải đạt được trạng thái tâm linh thuần khiết, một tấm ḷng nhiệt thành cùng với ân sủng của thượng đế.
 
Theo các nhà nghiên cứu về khoa h́nh tượng học đă từng lặn lội lên tận ngọn núi Athos, và đă được nghe một tu sĩ chuyên về biểu tượng giải thích về các yếu điểm th́,  truyền thống của khoa h́nh tượng học bắt buộc người tạo h́nh phải luôn luôn kết thúc một biểu tượng (Icone) bằng cú điểm nhăn cuối cùng. Những cú điểm nhăn tuyệt chiêu quán cổ xuyên kim này ta có thể t́m thấy trên h́nh tượng thánh triết Platon, Socrate và Alcibiade. Nó khiến cho đôi mắt h́nh tượng của các bậc vĩ nhân bất tử ấy của nhân loại trở thành những tấm gương phản chiếu linh hồn (le miroir de l’âme).
 
Khi ta nh́n vào  đôi mắt của những h́nh tượng ấy ta thấy hiện ra những tia sáng lung linh như  những vị thánh bất tử ấy hiện đang sống trước mắt ta.
 
Sau đây tôi xin kể thêm một giai thoại nói về tính cách sống động như linh hiển của thần tượng (Icones), để bạn đọc báo Người Việt càng ư thúc rơ ràng hơn về tṛ gian dối, lừa gạt quần chúng của chủ bút Vũ Ánh dốt nát:
 
-      ” Trong đền thờ thánh Georges trên đảo Chypre, du khách nào đến tham quan đều  trông thấy một h́nh tượng rất đẹp và rất cổ xưa của thánh Geroges. Dưới chân tượng thánh có một cái ḥm loại đựng thánh tích (reliquaire) có chứa một đốt xương người rất nhỏ.
 
Đốt xương này có truyện tích sau đây:
  
- Khi vi tu sĩ tạo h́nh tượng thánh Goerges vừa hoàn tất, theo truyền thống, ông phải làm một việc tối quan trọng cuối cùng là “điểm nhăn” cho bức tượng. Nhưng bởi một sức mạnh vô h́nh, lập tức ông bị đẩy ngă bật lùi ra phiá sau. Ông hốt hoảng chạy bay về pḥng, đóng kín cửa, giam ḿnh trong đó suốt cả tuần lễ để ăn chay và cầu nguyện. Ông khẩn thiết cầu xin thánh tha thứ những tội lỗi cho ông.
 
Sau đó ông trở lại tiếp tục công tác. Những không ngờ lần này cũng như lần trước , ông vẫn bị một sức mạnh vô h́nh đẩy bật ra xa. Lần này, ông lại hăm ḿnh thật kỹ, thành tâm giữ ǵn thanh tịnh nghiêm khắc hơn, và cầu nguyện ráo riết, thiết tha hơn. Sau đó ông trở lại bức tượng h́nh, với niềm hy vọng lớn lao sẽ đạt nguyện. Nhưng kỳ lạ thay, lần này không tài nào ông có thể đến gần bức tượng được nữa.
 
Tự nhiên, trong giây lát cuồng nộ v́ thất vọng, ông nổi điên lên  vung ngón tay trỏ vào mặt thánh. Ông hét to:
 
-“ Liệu ông có để cho tôi được hoàn tất bức h́nh tượng (Icone) của ông hay không nào?”
 
Lập tức thánh Geroges hiển linh, ngoạm đứt ngay ngón tay trỏ của vị tu sĩ.”
 
Vậy, chủ đích huyền thoại này muốn nói lên điều ǵ?
 
Xin thưa, rơ ràng lắm! Tất cả những h́nh biểu tượng ngày nay (Icones) cũng như các loại h́nh tượng cổ xưa thường tạc hay đẽo bằng gỗ quí, rồi đắp vải và những món tranh sức lên ( danh từ Hy Lạp gọi là: “Xoana”) đều tiềm ẩn một huyền lực thiêng liêng khó lư giải bằng khoa học…
 
 Xuyên qua huyền thoại nêu trên, người ngu dốt đến mức nào cũng cảm nhận được  rằng: Khi một vật ǵ đă được coi là biểu tượng hay có tính biểu tượng đều phải được con người đối xử cung kính. Biểu tượng b́nh thường nhất trong dân gian VIỆT NAM từ xưa đến nay là:” ÔNG B̀NH VÔI” nằm lăn lóc bên ngôi miễu nhỏ, cạnh gốc đa già nơi đầu làng vẫn chiếm được sự tôn kính của người dân quê VN. Sự cung kính ấy chẳng phải do h́nh hài, bên ngoài , mà do  ư nghĩa huyền bí thiêng liêng của nó. Vậy thử hỏi Vũ Ánh, những cái chậu rửa chân thúi khắm của mấy tiệm Neo He kia có được một phần  triệu nào sự cung kính của người làm Neo và người thuê làm neo ?
 
Đă có kẻ làm neo nào, ngay chính bà mẹ chồng của cô Trần Thủy Châu, tác giả của biểu tượng nghề làm neo, đă bưng cái chậu rửa chân cho khách lên bàn thờ rồi thắp nhang khấn vái như mấy con mụ Tú Bà thắp nhang khấn vái Thần Bạch Mi hay không?
 
Chắc chắn là không rồi!
 
V́ theo cổ lệ, chủ tiệm nào tin dị đoan lắm, muốn ăn nên làm ra đều lập một cái trang nhỏ thờ thần tài hay thổ địa suốt ngày nhang khói nơi góc tiệm. Tuyệt nhiên không một ai thờ cái chậu rửa chân bao giờ cả! Vậy, tại sao Vũ Ánh dám ngoan cố, hàm hồ, nguỵ biện lếu láo cho rằng cái chậu rửa chân ấy là một biểu tượng , chẳng những của giới làm neo- he mà con làm biểu tượng cho toàn thể giới đàn bà lao động phải làm những nghề hạ tiện để nuôi con trong cơn ly loạn.Trong đó có cả bà mẹ của Vũ Ánh nữa!
 
Tóm lại căn cứ vào đâu, đựa trên cơ sở tín ngưỡng nào, và nguồn gốc văn hoá nào mà Vũ  Ánh dám tự quyền ban cho cái chậu bẩn thỉu, gớm ghiếc ấy thành một biểu tượng?
 
Thưa quí vị độc giả báo Người Việt, cùng  toàn thể đồng bào tị nạn CS khắp năm châu, nếu Vũ Ánh không trả lời công khai và lư giải cặn kẽ được câu hỏi này của tôi, tức thị anh ta đúng là một tên “đặc công, tiền thám văn hoá” của CSVN nằm vùng trong báo người Việt để bôi  nhọ và hạ nhục biểu tượng quốc kỳ của toàn thể quân dân miền Nam.
 
Nhưng, tại sao bây giờ Vũ Ánh mới tung ra tuyệt chiêu này?
 
Câu trả lời đă nằm sờ sờ và nằm sẵn ngay trong vụ Trung Cộng xâm chiếm  thêm 2 đảo Hoàng sa và Trường Sa của dân tộc VN. Khi biến cố “Tam Sa” nghiêm trọng vừa xảy ra, đồng bào tị nạn khắp nơi trên thế giới đă công phẫn nổi lên biểu t́nh chống đối nhà cầm quyền  CSVN bất lực và khiếp nhược để mất đất của tổ tiên. Toàn thể đồng bào trên thế giới đă tham dự những cuộc biểu t́nh phản kháng dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ của chế độ  quốc gia, CH Miền Nam VN. Dịp này, có kẻ - trong số có cả bọn  chủ trương báo Người Việt, gồm Vũ Ánh và tên Đỗ Quí Toàn  ( bút hiệu Ngô Nhân Dụng)- đ̣i phải dùng lá cờ của CSVN , hoặc dung hoà cả 2 màu cờ CS và QG trong những cuộc biểu t́nh ấy. 
 
Lập tức ư kiến gian sảo ấy liền bị phản bác và loại bỏ thẳng tay. Bọn “ĐẶC CÔNG VĂN HOÁ” của CSVN nằm vùng trong báo NV là Đỗ Quí Toàn và Vũ Ánh nhắm không thể tranh thủ được vai tṛ độc tôn cho lá cờ đỏ sao vàng, và cũng tự biết không làm cách nào khiến tập thể tị nạn CS loại bỏ lá cờ QG của ḿnh, nên chúng giở tṛ bôi bẩn lá cờ ấy một cách cực kỳ bẩn thỉu và hạ cấp, để tạo ấn tượng rằng lá cờ ấy bây giờ chỉ đáng dùng vào những việc bẩn thỉu nhất, đê tiện nhất mà thôi, chớ không thể vác lên mà phô trương đi biểu t́nh được.
 
Đó chính là một cái tát tai, một tiếng khạc nước bọt hôi thúi của tên Vũ Ánh và tên Đỗ Quí Toàn của báo NV dành cho trên 2 triệu đồng bào tị nạn hải ngoại.
 
Bằng một hành vi, vừa đểu cáng, ba que xỏ lá, vừa độc địa bẩn thỉu chứa đầy chất  vi khuẩn độc hại, bọn đặc công Vũ Ánh vẫn không cảm thấy chút lo ngại, hối hận nào. Riêng tên Vũ Ánh c̣n dám lên tiếng công khai “Trần T́nh” với luận điệu cực kỳ ngoan cố và gian sảo.
 
Theo tôi,  những lời trần t́nh của Vũ Ánh c̣n nông cạn lắm, chẳng những đă không có chút khả năng thuyết phục ai lại c̣n để ḷi đuôi chồn cáo ra rất dài, mà chỉ những độc giả nào có bộ óc bằng đất sét và đôi mắt bằng sành mới không thấy và không biết mà thôi.
 
Dưới đây, tạm thời, tôi xin vạch ra từng điểm ngắn gọn để đồng bào bốn phương hải ngoại tuỳ nghi phán xét:
 
1.- KHÔNG CÓ ĐẠI DIỆN?  
 
Mở đầu thư trần t́nh Vũ Ánh tỏ ư chê trách tập thể tị nạn CS đă không có ai đại diện để nói chuyện với anh ta  bằng câu nguyên văn:
 
- “Trong 4 ngày qua, nhiều đồng bào biểu t́nh trước Nhật Báo Người Việt như quí vị đă đọc tin trên báo này. Chúng tôi đă mời quí vị đại diện vào gặp để trao đổi ư kiến, nhưng không ai nhận làm đại diện”. 
Việc trịnh trọng bưng tấm h́nh nhục mạ rơ rệt quốc kỳ VNCH, biểu tượng đương nhiên của trên 3 triệu người Việt quốc gia tị nạn CS lên mặt báo Người Việt là một hành vi khai chiến rơ rệt của Vũ Ánh đối với toàn thể dân tị nạn VIỆT NAM ở hải ngoại, chứ không riêng ở Bolsa. Vậy những người biểu t́nh phản đối báo NV mấy hôm ấy không ai nhận đại diện để nói chuyện với Vũ Ánh là hoàn toàn hợp lư và đă xử sự rất khôn ngoan , đúng phép. Vậy tại sao Vũ Ánh đă không nhận thấy cái ngu xuẩn của ḿnh, khi đột nhiên mời đại diện của cả tập thể trên 3 triệu người VIỆT NAM tị nạn rải rác khắp nơi trên thế giới vào gặp hắn?
 
2.- DÙNG MẸ CON TRẦN THUỶ CHÂU LÀM BIA ĐỠ ĐẠN!
 
Vũ Ánh đă  bắt mạch sai cường độ chống Cộng của tập thể cộng đồng tị nạn  hải ngoại. Bất ngờ  gặp phản ứng mạnh, Vũ Ánh vội kéo váy của mẹ con Trần Thuỷ Châu để che mặt và đỡ đạn. Trên 2 /3 nội dung thư trần t́nh, anh ta toàn đem chuyện mẹ chồng nàng dâu của người đàn bà làm neo ra kể khổ và tán dương hăo ḷng hy sinh cao quí của người đàn bà làm neo ấy.
 
Vũ Ánh làm như thể hàng triệu bà mẹ VIỆT NAM tị nạn trên khắp thế giới chẳng một ai khác phải làm việc cực nhọc để nuôi thân và nuôi con. C̣n thằng chồng của chị làm neo kia đâu, sao Vũ Ánh không nói đến?
 
Sợ kể đủ nó sẽ mất hết vẻ bi thảm, thống thiết, lâm ly, ai oán, năo nùng…th́ Vũ Ánh c̣n lư do ǵ đâu để mà cúi đầu con lạy quí ông quí bà tha con làm phúc. Con chỉ v́ ḷng từ tâm, thương người đàn bà lam lũ  trông chẳng khác ǵ mẹ con đă phải làm việc cực nhọc để nuôi 3 anh em nhà con…Con chót dại! Con xin lỗi!...
 
Dù Vũ Ánh đă lôi mẹ con Trần Thuỷ Châu vào làm bia đỡ đạn cho hắn. Nhưng sự nghịch lư vẫn c̣n nằm trơ ra đấy, trên trang báo Người Việt. Vậy vẫn không thể tha thứ được! Tại sao?
 
V́ sự lam lũ của người đàn bà làm neo là chuyện riêng tư của bà ta. Không ai cần biết đến. Có thể kiếm tiền để nuôi con. Cũng có thể dùng tiền để sắm hột soàn, để gửi ngân hàng, để mua Villa, để sắm xe Lexus hạng tối tân. Có thể để đem v ề VIỆT NAM đầu tư bất động sản…Một ngàn chuyện không ai cần biết, mà cũng chẳng thèm  biết đến làm ǵ . C̣n chuyện nàng dâu Trần Thủy Châu cảm kích ḷng rộng răi của mẹ chồng đă thỉnh thoảng dúi cho tí tiền c̣m để trả học phí hay để mua son phấn quần áo lót…chúng ta cũng không cần biết. Ngay cả việc cô ta dùng cái chậu rửa chân khách làm làm neo của mẹ chồng rồi tô màu thành lá quốc kỳ  VNCH, để chưng trên bàn thờ nhà cô ta , như cô treo ảnh chân dung bà mẹ chồng lên bàn thờ để ngày đêm khấn vái xuưt xoa tri ân… chúng ta cũng chẳng bận tâm một tí nào!
 
Nhưng chúng ta phải lên tiếng phải biểu t́nh phản đối mạnh mẽ, phải tẩy chay dứt khoát báo NV v́ tên “đặc công tiền thám văn hoá “ V ũ Ánh đă lôi cái đồ bẩn mắt ấy lên số Xuân báo Người Việt để vừa móc túi chúng ta vừa chửi rủa, phỉ nhổ vào mặt chúng ta th́ chúng ta không thể nào tha thứ được!
 
Phản ứng này hoàn toàn tự nhiên và hết sức hợp với công lư và công đạo lẫn công tâm của nhân loại!
 
3.- TỰ KHOE LÀ LÍNH VÀ ĐĂ B Ị TÙ CS!
 
Dùng váy ngắn của mẹ con Trần Thủy Châu đỡ đạn vẫn chưa chắc ăn, tên “đặc công tiền thám văn hoá CS” Vũ Ánh c̣n tả óan năm nay đă 67 tuổi rồi. Chưa đủ! Hắn c̣n khoe đă từng làm lính đă từng bị CS bỏ tù. Tất cả những thứ ấy chỉ có thể đem ra loè bọn con nít mới biết nói cho chúng vui chơi chút thôi, chớ  trong vụ này nó ch ẳng có nghĩa lư ǵ hết. Cái tuổi già 67, bây giờ Vũ Ánh đem ra khoe nơi đây chỉ càng thêm chuốc nhục mà thôi. V́ cổ nhân đă có câu:” Lăo ô bách tuế bất như phượng hoàng sơ sinh!” . Loài quạ già dù sống lâu đến trăm tuổi vẫn không bằng con phượng hoàng mới ra đời. V́ giống quạ ngàn đời vẫn là quạ, vẫn mang một màu đen hắc ám, với tiếng kêu quái đản rất dễ ghét, đến đâu cũng đều bị xua đuổi bằng gậy gộc hay bằng cách ném đá!
 
C̣n thành tích làm lính và ở tù CS, bây giờ nó đă xưa như trái đất rồi. V́ từ bản thể , nó chẳng nói lên được điều ǵ có giá trị bất biến. Trong quá khứ và hiện tại  không hiếm ǵ tướng tá từng nằm vùng , làm tay sai cho CS. Kể ra không hết. Vậy thứ lính quèn , vô danh tiểu tốt như Vũ Ánh lấy ǵ làm bảo chứng?
 
Vả lại , khoa phân tâm học đă chứng minh rơ ràng tâm địa con người luôn luôn biến chuyển. Nó như mây trên trời, như loài vượn luôn luôn nhảy nhót chuyền từ cành nọ sang cành kia không ngừng nghỉ. Vậy, bây giờ chúng ta hăy cứ lấy bằng chứng hiển nhiên trước mắt về Vũ Ánh để nhận xét về anh ta là đúng nhất , công b́nh và chính xác nhất.
 
Tất cả những lời trần t́nh của anh ta đều gian dối để chạy tội. Đây, các bạn hăy đọc nh ững lời biện luận gian dối trắng trợn này của chính Vũ Ánh đă viết:
 
- “…với sự đắn đo suy nghĩ và dứt khoát là tôi không dùng bài báo này để bôi xấu lá quốc kỳ VNCH…nếu v́ hiểu khác mà quí vị cảm thấy bị xúc phạm, tôi xin nhận trách nhiệm và xin lỗi quí vị về điều ấy”.
 
Đây ,một câu xin lỗi thể hiện rất rơ thái độ kiêu căng, rất mất dạy của Vũ Ánh. Xin lỗi mà thực sự  không xin lỗi ǵ cả. Chẳng những vậy, hắn  lại c̣n chửi thẳng vào mặt những người được xin lỗi. Nói nôm na  toạc ra cho dễ hiểu, câu này Vũ Ánh khẳng định dứt khoát: “ Ông làm việc này đă có đắn đo suy nghĩ kỹ rồi. Ông không có lỗi ǵ hết. Nhưng v́ chúng mày ngu dốt, có mặc cảm, tưởng bị chạm nọc mà nổi khùng lên bất tử th́ ông đành xin lỗi đại cho qua việc!... Hê Hê !!!..
 
ĐẶNG VĂN NHÂM, KBCHN, ngày 20/7/2012
NDVN, ngày 29/8/2012



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend