TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

CHÚNG TÔI LÀ VIỆT CỘNG


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA  

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

 Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

 

 

 

 

Trân Chung Ngọc

 

Charlie Nguyễn 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

 Giuse Phạm Hữu Tạo

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 

Websites trong nước

 

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

 

Websites hải ngoại

 

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu:

Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

"Das Kapital" trở thành loại sách gối đầu giường.
Luận điểm cơ bản của chủ thuyết kinh tế thị trường - "Hăy để thị trường tự quyết và hành xử những vấn đề của nó" - đang lung lay nghiêm trọng khi vô số công ty, tập đoàn tư nhân khổng lồ của Mỹ và châu Âu giờ đây buộc phải chịu sự "bảo kê" của nhà nước. Đó là lư do tại sao ngày càng có nhiều ư kiến khơi dậy tư tưởng cũng như những phân tích mặt trái chủ nghĩa tư bản mà Karl Marx từng đưa ra cách đây hơn một thế kỷ...

 

 

Gần đây, trong giới nghiên cứu kinh tế học theo luận thuyết Karl Marx quyển “Das Kapital” (Tư bản luận) của ông đang trở thành sách gối đầu giường cho nhiều người phương Tây. Trong “Das Kapital”, Marx nhấn mạnh giới chủ làm giàu trên xương máu họ. Và giới trùm tư bản sẽ phải đổ sụp dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Có vẻ như điều này hoàn toàn đúng với những ǵ đă xảy ra với tập đoàn tài chính bị phá sản mới đây Lehman Brothers cũng như nhiều tập đoàn tài chính tư bản khác. Chẳng phải tự nhiên mà trong bài viết gần đây trên Washington Post, tác giả Anthony Faiola đă đặt câu hỏi rằng liệu có phải chủ nghĩa tư bản Mỹ đang đến hồi cáo chung hay không? click Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu: Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

hân

 

 

CHÚNG TÔI LÀ VIỆT CỘNG

 

                                              Trở lại Sài G̣n

 

                

                            Ông Nguyễn Hữu Hạnh tháng 4-2005           Ông Nguyễn Hữu Hạnh (trái) tại cuộc họp

                                                                                                    của Mặt trận Tổ quốc TP.HCM năm 1976

                 

TT - Chúng tôi gặp tướng Nguyễn Hữu Hạnh của quân đội Sài G̣n ngày nào trong ngôi nhà riêng ở quận Tân Phú, TP.HCM. Câu chuyện về những ngày tháng 4-1975 lại sống dậy trong ông. 30 năm, vào tuổi 82, ông vẫn thận trọng khi nói về ḿnh...

 

“Sao chuẩn tướng, quân phục đại úy, giày dân sự...!”

 

Cuộc đời binh nghiệp của tôi có “duyên” với ông Dương Văn Minh từ khi c̣n trong quân đội Liên hiệp Pháp.

 

Đầu năm 1955 với cấp bậc thiếu tá và sau đó là trung tá tôi đă làm tham mưu trưởng cho ông Minh gần ba năm (ông Dương Văn Minh và ông Nguyễn Hữu Hạnh đều có quê gốc là Mỹ Tho - BT). Sau này, khi nhận được chỉ thị của ban binh vận Trung ương Cục miền Nam là phải theo sát tướng Dương Văn Minh để hướng về cách mạng th́ tôi càng gắn bó với ông Minh hơn.

 

Cho nên, cuối tháng 4-1975, khi nghe tin ông Minh sẽ trở lại nắm chính quyền, tôi nghĩ thế nào ông cũng điều tôi về Sài G̣n. Và quả vậy, chuyến từ giă Cần Thơ để trở lại Sài G̣n của tôi lần này không ngờ lại đúng vào thời khắc quan trọng của lịch sử nước nhà.

 

Từ Cần Thơ tôi đến Sài G̣n lúc tối 28-4-1975. Tin đầu tiên tôi nghe được lúc đó là sư đoàn 25 tại Củ Chi bị thất thủ. Nh́n lên bầu trời sân bay Tân Sơn Nhất, thấy chiến đấu cơ lên xuống  tấp nập, ngoài đường dân chúng đi lại náo loạn, lệnh giới nghiêm không c̣n hiệu lực. Lạ quá, lần đầu tiên ở Sài G̣n có hiện tượng người dân không tuân lệnh giới nghiêm. Tôi nh́n quang cảnh Sài G̣n mà trong ḷng xúc động lạ kỳ.

 

Sáng 29-4-1975, tôi đến gặp tổng thống Minh tại nhà riêng (dinh Hoa Lan ở số 3 Trần Quư Cáp - nay là Vơ Văn Tần), kế đến th́ có ông Nguyễn Văn Huyền đến, sau lại có ông đại sứ Pháp  J.M.Mérillon đến. Ông đại sứ Pháp thông báo phía ngoại giao Pháp có liên hệ với Hà Nội về vấn đề thương thuyết nhưng Hà Nội nói đă quá trễ rồi.

 

Như vậy hẳn là t́nh h́nh đang rất khẩn trương. Ông Dương Văn Minh vốn là người điềm tĩnh mà lúc này nét mặt lộ vẻ lo âu. Tôi hỏi:

 

- Thưa đại tướng, về t́nh h́nh quân sự ra sao?

 

- Toa là quân sự, không đi xem mà hỏi cái ǵ?

 

Tôi biết mặc dù ông Minh nguyên là tư lệnh quân đội nhưng lúc này ông cũng không nắm được t́nh h́nh mà phó thác cho trung tướng Đồng Văn Khuyên phụ trách mọi việc ở Bộ tổng tham mưu. Tôi biết ḿnh phải nắm lấy quân đội lúc này nên nói với ông Minh: “Tôi về hưu rồi đi coi sao được. Đại tướng có cho quyền tôi mới dám đi”. Ngay lúc đó, ông Minh phái tôi tới Bộ tổng tham mưu xem xét t́nh h́nh quân sự.

 

Không được điều động quân!

 

Ông Dương Văn Minh chỉ định tướng Vĩnh Lộc làm tham mưu trưởng, tôi làm phụ tá tham mưu trưởng đặc trách hành quân từ 12 giờ trưa 29-4-1975. Ông Minh cho tôi toàn quyền thay ông để quyết định về hành quân và ông cũng dặn tôi không được điều động quân.

 

Có lẽ chưa có trang lịch sử quân sự nước nào trên thế giới ghi được kiểu bổ nhiệm kỳ cục như vậy: phụ tá tham mưu trưởng đặc trách hành quân mà không được điều động quân. Điểm này là rất quan trọng.

 

T́nh h́nh gấp rút. Khi tướng Lộc trao cho tôi bộ đồng phục của một đại úy và một cặp sao cấp bậc chuẩn tướng th́ chân tôi vẫn c̣n đi giày dân sự và không có cả mũ để đội (bởi khi từ Cần Thơ lên Sài G̣n tôi vẫn mặc đồ dân sự).

 

Tướng Vĩnh Lộc gọi mọi người ở Bộ tổng tham mưu tới tŕnh diện và bổ nhiệm một cách vội vă. Chuẩn tướng Nguyễn Văn Chức nguyên lúc trước là cục trưởng Cục Công binh th́ nay được chỉ định làm tổng cục trưởng Tổng cục Tiếp vận. Tôi hỏi Chức:

 

- T́nh h́nh nhiên liệu c̣n đến đâu?

 

Chức trả lời:

 

- Tôi không nắm chắc lắm nhưng có lẽ cũng chỉ được một tuần lễ nữa.

 

Bên cạnh tướng Chức, trung tướng Trần Văn Trung vẫn phụ trách chiến tranh chính trị; đại tá Đỗ Ngọc Nhận giữ quyền tham mưu trưởng liên quân; trung tướng Nguyễn Hữu Có đến Bộ tổng tham mưu vào tối 29-4 chưa có nhiệm vụ chính thức.

 

Trong khi đó th́ phía Biên Ḥa, từ chiều 28-4, lúc 18g10 xe tăng quân giải phóng đă đánh chiếm chi khu Long Thành, đến 18g50 th́ mất tiếp tỉnh lỵ Bà Rịa, 19g30 kho Long B́nh bị pháo kích và đường 15 bị cắt. Biên Ḥa bị bao vây ba mặt, quân đoàn 3 của tướng Toàn bị tan ră.

 

Sáng 29-4, tướng Lê Minh Đảo xin rút qua bên này sông Đồng Nai để cố thủ và xin phép phá cầu. Tôi cho rút quân nhưng không cho phép phá cầu. Và từ đó, tôi ra lệnh chung là các đơn vị muốn phá cầu phải có lệnh của Bộ tổng tham mưu.

 

Phía miền Tây, sư đoàn 22 ở Tân An đang khốn đốn v́ tướng Phan Đ́nh Niệm chỉ huy đă bỏ trốn, tham mưu trưởng sư đoàn báo cáo: “Chúng tôi bị áp đảo mạnh hướng chính diện, đường 4 bị cắt đứt hoàn toàn”.

 

Hướng miền Đông, sư đoàn 5 trấn giữ Thủ Dầu Một đă bị quân giải phóng chọc thủng từ đêm 29-4, liên lạc bị cắt đứt và từ đó Bộ tổng tham mưu không c̣n liên lạc được với sư đoàn này nữa.

 

Đến sáng 30-4, từ vùng 4 chiến thuật, tướng Nguyễn Khoa Nam - tư lệnh quân đoàn 4 - báo cáo bằng điện thoại hiện đang bị tấn công ở ba nơi: Vĩnh B́nh, Bạc Liêu và cách sân bay Trà Nóc 3km.

 

Riêng biệt khu thủ đô, ngoài lực lượng pḥng thủ, lực lượng xung kích gồm các lữ đoàn dù, sư đoàn biệt động quân và 20 xe tăng mà trung tướng Vĩnh Lộc vừa chỉ thị cho bộ chỉ huy thiết giáp đưa vào tăng cường, tuy chưa chạm trán với quân giải phóng nhưng tinh thần binh lính đă rất hoang mang. Chiều 29-4-1975, thiếu tướng Lâm Văn Phát - tư lệnh biệt khu thủ đô - xin lệnh để phản công. Tôi nói tổng thống không cho di chuyển quân, nhưng rồi sợ các binh sĩ làm loạn, tôi tung quân cảnh ra để giữ ǵn trật tự.

 

Ngày 29-4-1975, Sài G̣n chứng kiến sự rút chạy của người Mỹ. Trực thăng lên xuống ở sân bay Tân Sơn Nhất ầm ầm, pháo của quân giải phóng bắn vào sân bay làm cho nhiều đám cháy bừng lên đỏ trời. Tin tức c̣n cho biết trong đêm 29-4-1975, nhiều đoàn xe của quân giải phóng từ phía Hóc Môn đă tiến về hướng Sài G̣n.

 

Sáng 29-4-1975, khi tôi c̣n ở tại dinh Hoa Lan (nhà riêng ông Minh) th́ ông Minh và ông Mẫu đă quyết định thả tù chính trị (trong đó có anh Huỳnh Tấn Mẫm - chủ tịch Tổng hội SV Sài G̣n) và yêu cầu tổ chức DAO của Mỹ rời khỏi VN trong ṿng 24 giờ.

 

Sáng 29-4-1975, sau một hồi bàn bạc gay go, ông Minh và ông Mẫu đă gửi một phái đoàn do ông Nguyễn Văn Diệp dẫn đầu đến trại David (sân bay Tân Sơn Nhất) nhưng không được tiếp xúc chính thức với phái đoàn quân sự của Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng ḥa miền Nam VN.

 

Khi về, ông Nguyễn Văn Diệp và ông Nguyễn Đ́nh Đầu đă họp tại nhà riêng của ông Diệp để soạn thảo bài tuyên bố để ông Nguyễn Văn Huyền - phó tổng thống đặc trách ḥa đàm - đọc lúc 17g ngày 29-4-1975 chấp nhận bản tuyên bố ngày 16-4-1975 của Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng ḥa miền Nam VN.

 

Lúc này, mặt trận phía Thủ Dầu Một hoàn toàn bị bỏ ngỏ, tôi báo cáo với tướng Vĩnh Lộc và Nguyễn Hữu Có rằng “một đoàn chiến xa của Việt cộng đang tiến về Sài G̣n qua ngả Thủ Dầu Một, hiện đang qua khu chợ Búng. Mặt trận này ta không có quân xung kích mà chỉ có quân pḥng thủ”.

 

Tướng Lộc nghe tôi báo cáo t́nh h́nh quân sự các hướng th́ biến sắc mặt, vội cầm lấy điện thoại báo cáo với ông Dương Văn Minh. Sau đó, Vĩnh Lộc bắt tay tôi khi tôi đi gặp ông Minh. Đó là cái bắt tay cuối cùng, bởi v́ đến 8g sáng 30-4, viên tướng ḍng dơi hoàng tộc này đă đưa gia đ́nh ra nước ngoài bằng đường thủy.

 

 

Thời khắc lịch sử

 

 

Từ trái sang phải:  Tướng Trần Văn Trà, ông Dương Văn Minh và ông Nguyễn Văn Huyền (phó tổng thống)

tại dinh Độc Lập  ngày 2-5-1975. Tướng Trà nói một câu đầy ư nghĩa:" Giữa  chúng ta không có kẻ thua

người thắng mà chỉ có dân tộc VN thắng Mỹ" - Ảnh tư liệu TTXVN

 

TT - 6g sáng 30-4-1975, trung tướng Nguyễn Hữu Có và tôi đến dinh Hoa Lan để tŕnh t́nh h́nh quân sự với tổng thống Minh. Những thông tin khiến tướng Lộc tái mặt bỏ trốn th́ với ông Dương Văn Minh chỉ làm ông trầm ngâm hơn trên nét mặt vốn trầm tư. 

 

Tưyên bố bàn giao

 

Tôi nói:

 

- T́nh h́nh rất nguy ngập, xin đại tướng quyết định gấp, chúng ta không thể tŕ hoăn, rất có hại.

 

Ông Minh hỏi ngay:

 

- Bây giờ “toa” muốn ǵ?

 

Tôi cho rằng lúc đó đầu hàng sớm là tốt nhất, nhưng tôi chưa nói ra, chỉ thúc ông Minh bằng một câu:

 

- Chuyện chính trị đại tướng giải quyết thế nào là quyền của ḿnh, nhưng về quân sự th́ phải giải quyết gấp, t́nh h́nh nguy ngập không cho phép chúng ta chần chừ nữa.

 

Ông Minh suy nghĩ trong chốc lát rồi nói:

 

- Thôi để tôi bàn thêm với ông Huyền và ông Mẫu. Các “toa” ngồi đây đợi.

 

Nhưng tôi đề nghị được đi theo và ông Minh đồng ư.

 

Cùng với tướng Nguyễn Hữu Có, ba chúng tôi đến phủ thủ tướng ở số 7 đường Thống Nhất (bây giờ là đường Lê Duẩn). Đến phủ thủ tướng th́ ông Mẫu đă về nhà. Ông Dương Văn Minh yêu cầu cho xe đi rước ông Huyền và ông Mẫu. Chiếc xe riêng của tổng thống đến rước ông Nguyễn Đ́nh Đầu để cùng đi rước ông Nguyễn Văn Huyền. Ông Đầu thuật lại: trên đường đi đến số 7 Thống Nhất, ông Huyền có nói một câu bằng tiếng Pháp: “Phải đầu hàng”.

 

Ông Minh làm việc với hai ông Huyền và Mẫu. Họ đă quyết định đơn phương tuyên bố bàn giao chính quyền lại cho Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng ḥa miền Nam Việt Nam (CMLTCHMNVN). Ông Mẫu soạn lời tuyên bố mất khoảng một tiếng đồng hồ. Đến 9 giờ ông Minh đọc vào máy ghi âm.

 

Trong lúc ông Minh đang thu băng th́ tôi điện thoại cho tướng Nguyễn Khoa Nam và yêu cầu tướng Nam cố gắng thi hành lệnh của tổng thống trên đài phát thanh. Cùng lúc đó tướng Có gọi cho Vĩnh Lộc và Đỗ Ngọc Nhận nhưng không ai trả lời. Ông Có lại điện thoại về cho gia đ́nh và mặt ông tái đi khi không có người trả lời. Lúc đó, ông Có quay lại kêu tôi đi cùng ông về nhà để thay đồ dân sự, nhưng tôi nói:

 

- Anh về một ḿnh để tôi ở lại đây với đại tướng.

 

Thu băng xong lúc 9g30, nhân viên đài phát thanh cho phát đi tại đài phát thanh ở đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Trong băng, ông Dương Văn Minh nói:

 

“Đường lối chủ trương của chúng tôi là ḥa giải và ḥa hợp dân tộc để cứu sinh mạng đồng bào. Tôi tin tưởng sâu xa vào sự ḥa giải của người VN để khỏi thiệt hại xương máu của người VN. V́ lẽ đó, tôi yêu cầu tất cả anh em chiến sĩ VN cộng ḥa hăy b́nh tĩnh, không nổ súng và ở đâu ở đó. Chúng tôi cũng yêu cầu anh em chiến sĩ Chính phủ CMLTCHMNVN ngưng nổ súng. Chúng tôi ở đây chờ gặp Chính phủ CMLTCHMNVN để cùng nhau thảo luận lễ bàn giao chính quyền trong một trật tự, tránh đổ máu vô ích của đồng bào”.

 

Ông Minh cũng cho tôi tuyên bố ngưng bắn tránh đổ máu. Tôi đọc trên đài thế này:

 

“Thưa quư vị tư lệnh quân đoàn, quân binh chủng, địa phương quân, nhân dân tự vệ, tôi - chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, phụ tá tổng tham mưu trưởng, thay mặt trung tướng Vĩnh Lộc, tổng tham mưu trưởng vắng mặt, yêu cầu tất cả tướng lĩnh và quân nhân các cấp phải triệt để thi hành lệnh của tổng thống VN Cộng ḥa về ngưng bắn. Các cấp chỉ huy quân lực VN Cộng ḥa phải sẵn sàng liên lạc với các cấp chỉ huy quân đội của Chính phủ CMLTCHMNVN để thực hiện cuộc ngưng bắn một cách không đổ máu”.

 

Khi biết đài chỉ phát đi có một lần, tôi đă yêu cầu cho phát thanh lại, và đài phát thanh đă sử dụng loại băng tự động để tiếng nói được phát đi liên tục.

 

Phải đầu hàng!

 

Lúc này, tại phủ thủ tướng đă có nhiều nhân vật trong chính phủ cũ và mới lần lượt đến để chuẩn bị vào dinh Độc Lập dự lễ ra mắt nội các Vũ Văn Mẫu mà trước đó đă dự kiến sẽ tổ chức lúc 10g ngày 30-4-1975. Nhưng khi nghe có lệnh bàn giao chính quyền cho Chính phủ CMLTCHMNVN th́ họ cũng đến dinh Độc Lập để chờ đợi.

 

Như vậy, sau khi tuyên bố của ông Dương Văn Minh và chỉ thị buông súng của tôi được truyền đi trên đài phát thanh lúc 9g30, tôi trở về phủ thủ tướng. Nơi đây vắng im không c̣n gặp được ai. Tôi chạy đến nhà riêng ông Minh th́ được biết ông Minh và gia đ́nh đă vào dinh Độc Lập. Lúc bấy giờ ngoài đường im phăng phắc không một bóng người.

 

Tôi vào dinh Độc Lập bằng cổng chính, lúc đó cửa mở hết, không có lính gác. Đến thềm dinh tôi thấy có một xe jeep và một xe GMC chở đầy lính vũ trang. Gặp một trung úy, tôi mới biết là thiếu tá tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn Lôi Hổ đang gặp ông Minh ở tầng 1 dinh Độc Lập. Tôi gặp ông Minh, xin cho xe đưa tôi về Bộ tổng tham mưu nhưng ông Minh không cho và giữ tôi ở lại dinh Độc Lập.

 

Lúc này, bỗng điện thoại tại pḥng làm việc của chánh văn pḥng phủ tổng thống kêu reng, thiếu tá tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn Lôi Hổ phụ trách pḥng thủ Bộ tổng tham mưu xin gặp tôi. Anh ta hỏi: “Chuẩn tướng bảo chúng tôi buông súng làm sao? Tôi không đầu hàng đâu, tôi đă bắn cháy ba xe tăng”. Tôi giải thích và khuyên: “Thiếu tá không nên để cho máu đổ ở giờ thứ 25”.

 

Anh ta yêu cầu cho nói chuyện với tổng thống. Tôi mời ông Minh đến nói chuyện, nhưng câu chuyện chưa xong th́ xe tăng đă vào đến dinh Độc Lập. Ông Minh nói: “Quân giải phóng đă vào tới dinh rồi, thôi cúp”.

 

Lúc đó xe tăng tiến vào dinh Độc Lập đă ủi sập cổng chính. Tôi không biết ai đă đóng cổng dinh lại. Đến sau giải phóng, ông Nguyễn Văn Binh cho tôi biết là ông đă đóng cổng dinh Độc Lập v́ sợ lực lượng Lôi Hổ vào làm bậy vào giờ chót. Ông Binh là dân biểu đối lập và cũng nằm chung với chúng tôi trong dinh Độc Lập trong thời điểm lịch sử đó.

 

Vào sân dinh, đoàn xe tăng của quân giải phóng đă bắn chỉ thiên liên tục. Anh Nguyễn Văn Diệp dẫn những người cầm cờ lên lầu gặp tôi tại cầu thang (lúc bấy giờ tôi vẫn c̣n mặc quân phục). Tôi không nhớ lúc đó có bao nhiêu người. Tôi nói với anh bộ đội: “Các anh có nghe tôi tuyên bố trên đài phát thanh không?”. Anh bộ đội trả lời “có”.

 

Tôi yêu cầu anh nói lại với anh em không nên bắn nhiều như vậy v́ lúc đó tiểu đoàn Lôi Hổ vừa ra không lâu, tôi sợ nếu họ có phản ứng sẽ nguy hiểm. Anh bộ đội trả lời: “Chúng tôi bắn để mừng, không sao đâu”. Tôi yêu cầu đại tá Chiêm, chánh văn pḥng phủ tổng thống, người đă ở lâu trong dinh Độc Lập, hướng dẫn đi thay cờ trên nóc dinh.

 

Lúc này, ông Minh cùng nội các Vũ Văn Mẫu và tất cả anh em có mặt tập trung tại pḥng khánh tiết, có các anh bộ đội và một số anh em mặc thường phục mà tôi đoán là sinh viên học sinh hoặc cán bộ hoạt động nội thành. Một anh yêu cầu ông Minh và ông Mẫu đi tới đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Ông Minh nói: “Tôi đă tuyên bố bàn giao chính quyền lại cho Chính phủ CMLTCHMNVN”. Một anh bộ đội nói: “Các ông không c̣n ǵ để bàn giao”.

 

Ông Minh yêu cầu cho ghi âm. Các anh em định đến đài phát thanh t́m máy ghi âm. Tôi nói không có ai làm việc tại đài phát thanh. Lúc đó anh Lư Quư Chung (bộ trưởng thông tin) cùng một số anh em mặc thường phục chạy đi kiếm nhưng vẫn không t́m được máy ghi âm. Tôi sợ anh em hiểu lầm ông Minh, vội nói: “Sở dĩ cần máy ghi âm v́ sợ đi dọc đường không an ninh”. Cấp chỉ huy đơn vị bộ đội xe tăng nói: “Chúng tôi cùng đi theo để bảo đảm an ninh”.

 

Ông Dương Văn Minh, ông Vũ Văn Mẫu cùng anh em cán bộ, bộ đội giải phóng đến đài phát thanh để tuyên bố đầu hàng vô điều kiện vào trưa 30-4-1975. Ông Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện và chính ủy đơn vị xe tăng tuyên bố chấp nhận đầu hàng. Tôi nhận thấy tuyên bố đầu hàng rất cần thiết v́ đây là một văn kiện pháp lư đối với quốc tế. Đă không có lễ bàn giao th́ phải có tuyên bố đầu hàng.

 

Chiều 30-4-1975, nghe đại tá Sáu Trí (là t́nh báo của cách mạng) vào nói chuyện, anh em an tâm. Chúng tôi c̣n ở lại dinh Độc Lập ba ngày. Tối 2-5-1975, chúng tôi làm việc với ông Cao Đăng Chiếm, và sau đó các ông Minh, Huyền, Mẫu và ông Hảo - phó thủ tướng cũ (không phải phó thủ tướng của chính phủ ông Minh) được tướng Trần Văn Trà tiếp.

 

Ông Minh thuật lại rằng tướng Trà có nói một câu hết sức thắm t́nh dân tộc: Giữa chúng ta không có kẻ thua người thắng, mà chỉ có dân tộc VN chúng ta thắng đế quốc Mỹ.

 

Lúc đó, tôi cảm thấy thanh thản và nhẹ ḷng khi đă làm xong nhiệm vụ mà Ban binh vận Trung ương cục đă giao. Tôi đă góp phần nhỏ bé của ḿnh cho một Sài G̣n c̣n nguyên vẹn, cho một nước VN thống nhất, ḥa b́nh.

 

Tôi bỗng nhớ đến những ngày hôm qua của đời ḿnh: từ một sĩ quan chống cộng trở thành cơ sở của cách mạng

 

Chuẩn tướng VNCH: Nguyễn Hữu Hạnh

Trích Tuổi Trẻ Online, ngày 15/4/75 ( c̣n tiếp kỳ 3 )

NDVN, ngày 9/4/07

 

* Click đọc tiếp những bài dưới đây:

* LIỆTSĨ T̀NH BÁO PHẠM NGỌC THẢO

* TẦM VÓC PHẠM XUÂN ẨN

* THIẾU TƯỚNG T̀NH BÁO VIỆT CỘNG LÊ TĂNG LÀ HẠ SĨ QUAN PHỦ ĐẶC ỦY T̀NH BÁO NGỤY



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend