TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

TỪ BÀI HỌC LẾU LÁO NGỤY BIỆN....


TỪ BÀI HỌC LẾU LÁO NGỤY BIÊN….

Hà Giang

 

             Trong cái chợ báo chí gần như là độc thoại và đơn điệu ở phố Bolsa (nơi mà Phạm Duy có lần nói là nơi “gió tanh mưa máu”) Tú Gàn có rất nhiều người thương lẫn kẻ ghét.  Kẻ ghét th́ cho rằng Tú Gàn là bị cộng sản mua để “đâm sau lưng chiến sĩ” v́ ông dám nói động đến những chuyện cấm kỵ trong cái phường tuồng chính trị bát nháo ở Bolsa.  Người thương th́ khen Tú Gàn là “nhà trí thức”, là một trong số rất ít những người viết “có chữ”.  Có chữ ở đây có nghĩa là viết lách có chút lư luận, có chịu khó tra cứu tài liệu.  Thật vậy, nếu mới lướt đọc qua những ǵ Tú Gàn viết người ta phải khâm phục trước những tài liệu mà Tú Gàn trích dẫn, toàn là những tài liệu có hiệu chữ “mật” từ Ngũ Giác Đài, Ṭa Bạch Cung, đến Liên hiệp quốc, Nga, Trung Quốc, v.v…  

 

Nhưng nếu chịu khó đọc kỹ và xem xét cẩn thận những cái gọi là “lư luận” của Tú Gàn người ta mới giật ḿnh phát hiện rằng ông ta chẳng phải là người có chữ nghĩa ǵ cả, mà chỉ là một người có khả năng sử dụng xảo thuật ngụy biện rất khá.  Sách của Tú Gàn thể hiện rơ ràng khả năng yếu kém trong việc xử lư tài liệu tham khảo.  Tú Gàn có thể ḷe người bằng những trích dẫn từ sách này, sách nọ, nhưng có dấu hiệu cho thấy Tú Gàn không có khả năng “tiêu hóa” được các tài liệu đó.  V́ không tiêu hóa được cho nên Tú Gàn phải sống trong những thế giới “bí ẩn”.  Thế giới bí ẩn thể hiện qua những tựa đề sách bắt đầu với ba chữ “Những bí ẩn”: những bí ẩn đằng sau cuộc chiến Việt Nam, những bí ẩn đằng sau các cuộc thánh chiến Việt Nam, v.v… Như Vũ Ngự Chiêu từng nói, chỉ có người không biết đọc nên thấy cái ǵ cũng bí ẩn, c̣n người biết đọc th́ thấy ánh sáng.  

 

Một trong những ngụy biện mà người đọc có thể t́m thấy bàng bạc trong tất cả các bài viết và sách của Tú Gàn là công kích cá nhân, hay xảo thuật mà người Mỹ gọi là “character assassination” (tạm dịch “ám sát cá nhân tính”).  Tức là thay v́ đối đầu với luận điểm của người đối thoại, Tú Gàn tấn công vào cá nhân người đối thoại, và qua đó làm cho người đọc nghi ngờ luận điểm của người đối thoại.   

 

Tất nhiên, ngụy biện là một sai lầm trong tranh luận bởi v́ sự thật của phát biểu không tùy thuộc vào cá nhân đó là ai (hay đă làm ǵ) mà là logic của lời phát biểu.  Trong cuốn “Historians’ Fallacies: Toward a Logic of Historical Thought”, tác giả David H. Fischer phân biệt hai loại ngụy biện công kích cá nhân: loại thứ nhất là sỉ nhục, chửi rủa người đối thoại, và loại thứ hai là tấn công vào hoàn cảnh cá nhân của người đối thoại để cho rằng những ǵ người đó phát biểu chỉ phục vụ cho quyền lợi cá nhân mà thôi.  

 

Trong bài viết “Luật nhân quả của nhà Phật” (Sàig̣n Nhỏ 20/5/2005) gần đây của Tú Gàn, ông đă – một lần nữa – tận dụng (hay lạm dụng) hai h́nh thức ngụy biện này.  Thay v́ đối thoại với bài viết của Hoàng Nguyên Nhuận đăng trên Chuyển Luân Online số tháng 5/2005 về một vài sự việc mang tính lịch sử chung quanh biến cố Phật Giáo ở Huế vào năm 1963 và vụ tự thiêu của Thượng tọa Thích Quảng Đức, Tú Gàn tấn công vào cá nhân đời tư của … Hoàng Văn Giàu!  Đó là một hành động lưu manh không thể chấp nhận được trong tranh luận.   

 

            Trong tranh luận này, cái chủ điểm là những nhận xét của Hoàng Nguyên Nhuận về biến cố đó, và phương tiện là lư luận, chứ không phải cá nhân Hoàng Nguyên Nhuận là ai và đă làm ǵ.  Ở đây, người đọc không biết và không cần biết những chụp mũ của Tú Gàn đối với Hoàng Văn Giàu đúng hay sai (bởi v́ chụp mũ tự nó đă là một hành vi bất chính của kẻ tà), người đọc muốn biết Tú Gàn có ǵ mới để nói hay để phản bác những luận điểm của Hoàng Nguyên Nhuận hay không.  Bài viết của Tú Gàn rơ ràng không đưa ra một phát kiến ǵ mới, cũng chẳng phản bác ǵ những luận điểm của Hoàng Nguyên Nhuận.  

 

            Ngụy biện dựa vào tấn công cá nhân là một biểu hiện của sự thiếu huấn luyện về phương pháp tranh luận.  Có lẽ trong quá khứ học hành, Tú Gàn chưa được dạy dỗ về môn logic học cho nên mới không biết mà phạm phải một sai lầm hết sức cơ bản như thế.  Đây cũng là một mối quan tâm, bởi v́ Tú Gàn từng làm đến chức thẩm phán trong chính quyền ông Diệm, và với một tŕnh độ như thế, không biết đă có bao nhiêu người đă trở thành nạn nhân của sự ngụy biện, của sự thiếu học này của Tú Gàn.  

 

Công kích cá nhân là triệu chứng của một căn bệnh yếu ớt tri thức.  Việc Tú Gàn phải sử dụng ngụy biện, do đó, cho thấy ông không có khả năng đối thoại bằng lư trí mà phải dùng đến ngón vơ bất chính lưu manh như chụp mũ người đối thoại.  Điển h́nh của lối ngụy biện này là mượn phát biểu của một người khác núp dưới cái tên “Nguyễn Sĩ Tiến” nào đó để nói thay cho ḿnh.  Đó là một hành vi khá hèn và yếu bóng vía.  Tại sao ḿnh không có ư riêng mà phải nhờ người khác?  Có lúc Tú Gàn c̣n trích dẫn báo cáo của một tổ chức khác (chẳng hạn như Liên hiệp quốc) để biện minh cho niềm tin của ḿnh.  Nhưng Liên hiệp quốc th́ cũng có cái sai của Liên hiệp quốc, chứ đâu phải những ǵ Liên hiệp quốc phát biểu là kim chỉ nam!  Thật là ngớ ngẩn khi Tú Gàn trích dẫn bừa băi như thế!   

 

            Trong khi bài Hoàng Nguyên Nhuận cung cấp cho người đọc những tham khảo cần thiết, th́ Tú Gàn một mực độc thoại.  Thật vậy, xuyên suốt bài báo của Tú Gàn người ta không t́m thấy một tài liệu nào làm cơ sở cho những phát biểu của ông.  Tranh luận như thế là thiếu nghiêm túc, là không tôn trọng người đọc.  Viết lách như Tú Gàn là thiếu văn hóa tranh luận, nếu không muốn nói là lối nói theo kiểu hàng tôm hàng cá, muốn nói ǵ th́ nói.  Chẳng lẽ văn hóa báo chí Bolsa đă biến Tú Gàn tồi tệ đến thế hay sao?  

 

Thật ra, cũng không nên trách bài viết của Tú Gàn thiếu phương pháp luận hay ngụy biện, bởi v́ bài viết của Tú Gàn c̣n biểu hiện một căn bệnh khác: rối loạn tâm thần.  Chỉ một vài trang giấy mà Tú Gàn lúc th́ viết “Nguyễn Sĩ Tiến”, lúc th́ “Nguyễn Tiến Sĩ”.  C̣n đối thoại th́ đối thoại với Hoàng Văn Giàu, chứ không phải Hoàng Nguyên Nhuận.  Với một t́nh trạng tâm thần rối loạn như thế, với một bộ óc nói trước quên sau như thế, th́ người đọc có lẽ cũng không ngạc nhiên khi thấy những chụp mũ cá nhân cho Hoàng Nguyên Nhuận chắc cũng chịu cùng số phận lẩm cẩm nói trước quên sau mà thôi.

 

Chúng tôi xin có vài lời thành thật khuyên Tú Gàn.  Nếu ông muốn phát biểu ư kiến th́ sau đây là một công thức: Thu thập một số dữ kiện cần thiết; suy nghĩ về những dữ kiện đó một thời gian; thêm vào đó những quan niệm của ông về thế giới và nhân sinh quan; ngồi xuống, tập trung, rồi viết ra những ư kiến của ông.  Có thể văn chương của ông không hay (như người viết bài này cũng chẳng viết hay), câu văn của ông đọc không trôi chảy, nhưng quan trọng nhất là ông phải viết rơ những ǵ ông muốn nói, phải có tài liệu đáng tin cậy làm cơ sở.  Và tuyệt đối đừng ngụy biện.  Ngụy biện là thiếu tri thức, là lưu manh, là bệnh hoạn.

 

Người đọc sẽ tiếp thu hay bỏ qua ư kiến của ông.  Họ có thể đồng ư với cách diễn dịch của ông.  Họ có thể đề nghị một cách hiểu hay diễn dịch khác với ông.  Có thể có nhiều người đọc khác gọi ông là một người nói láo.  Họ không thể hiểu – và không bao giờ hiểu – làm sao ông có thể đi đến một kết luận lố bịch như thế.  Cố nhiên, ông phát biểu ư kiến, nhưng ông cũng hiểu rằng không phải người đọc nào cũng chia sẻ ư kiến của ông.  Báo chí là một diễn đàn để trao đổi ư kiến, b́nh luận, do đó Chuyển Luân mới có những trang cho bạn đọc viết thư, viết b́nh luận.

 

Đó là cách tiến tŕnh và cách thức của nghị luận.  Không phải mọi người đều suy nghĩ giống nhau, ngay cả khi người ta có trong tay cùng một bằng chứng, một dữ kiện.  Và, sự khác biệt đó chính là dầu mỡ cho tranh luận.  Ư tưởng được gọt mài cho đến khi được quần chúng chấp nhận hay bác bỏ.  Thật là xấu hổ khi chúng tôi phải viết ra những điều chỉ bảo hết sức sơ đẳng như thế cho ông Tú Gàn, một người từng giữ chức thẩm phán ở Việt Nam!   

Tránh né lư luận bằng những ngụy biện như gắn nhăn hiệu cho người đối thoại khác quan điểm với ông là cộng sản, là cánh tả, là cán bộ ...  một cách vô căn cớ đă biến Tú Gàn thành một loại gỗ cứng nhắc bên ngoài nhưng rỗng mục lư trí bên trong.



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend