TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

THƯ NGỎ CỦA ĐDTB KÍNH GỞI TT MỸ GEORGE BUSH


THƯ NGỎ CỦA ĐDTB KÍNH GỞI TT MỸ GEORGE BUSH

 

 

Kính thưa Tổng Thống,

 

     Trước hết, chúng tôi xin gởi lời kính chào Tổng thống, và cũng nhân dịp kính gởi lời thăm hỏi đến quư phu nhân Laura và nhị vị cô nương, công chúa dân chủ, ái nữ của tổng thống.

 

     Dẫu biết TT là một tín hữu Tin Lành, tôn thờ Đấng Tối Cao, nhưng chúng tôi không giả dối xin đấng ấy điều ǵ cho TT và gia đ́nh. V́ chúng tôi là những người hữu thần không tin có Chúa, như nhà văn Pháp Voltaire nói ông tin ở thần linh, nhưng rất tiếc không biết thần linh là ... cái ǵ. Thêm vào đó là tránh vô lư gởi thỉnh cầu đến đối tượng mà chúng tôi không biết địa chỉ!    

 

     Lư do chúng tôi viết thư ngỏ này là tin quốc tế hôm nay (9/14/2005) cho biết Al-Qaida đă đánh bom 11 nơi tại Bagdad, sồ tử vong 160 và số bị thuơng lên hơn 500 người. Và ngay sau đó kháng chiến chống Anh-Mỹ đă tiết lộ cuộc nội chiến I-rắc bắt đầu.

 

     T́nh h́nh nước Mỹ suy thoái từ cuộc chiến Irắc, đến cơn băo khủng khiếp Katrina, và tổng số quốc trái Mỹ nay đă lên đến hàng trăm tỷ đô-la. Những bài xă luận trên nhiều báo quốc tế, báo Mỹ và những cuộc thăm ḍ dư luận đă chỉ trích, đánh giá thấp hoạt động và thành quả  chính phủ của Ngài. Chúng tôi không làm những việc ấy, v́ ngoài khả năng và truyền thông báo chí truyền h́nh Mỹ cũng đă làm quá nhiều rồi!

 

     Chúng tôi xin kính gởi đến TT ḷng chân thành biết ơn mà Ngài là lănh tụ cường quốc đă đón nhận, cưu mang và bảo vệ đồng bào chúng tôi sau 1975.

 

     Dù đă có nhiều so sánh giữa hai cuộc chiến Việt Nam trước đây và I-rắc hiện nay, nhưng không phải là những so sánh hoàn toàn tương tự và chính xác. Chỉ có một điều tương tự rất chính xác và khủng khiếp giống nhau là nạn nhân chiến cuộc ở đâu cũng là những phụ nữ trẻ em và người già nạn nhân vô tội của chiến tranh, do Mỹ tiến hành. Trên toàn cầu không có một nước nào vượt qua nước Mỹ về khả năng mang quân xâm lăng chiếm đóng bất cứ nơi nào chính quyền Mỹ muốn. Không có cách nào để mọi người, kể cả dân chúng Mỹ, biết đích xác lư do của chiến tranh do chính quyền Mỹ gây ra, và cũng chẳng có một nước nào đủ sức mạnh quân sự tài chánh để đương đầu và ngăn chặn nước Mỹ diều hâu gây chiến. Cho nên, chúng tôi không dám dùng sự so sánh trong những chiến tranh do nước Mỹ gây ra. Hơn nữa, nhiều người cũng biết mặt nổi là chính phủ, quốc hội Mỹ, nhưng mặt ch́m là thế lực bên trong thường được gọi là nội các trong nhà bếp (the kitchen cabinet). Như thế, lẽ nào chính phủ và quốc hội Mỹ cũng chỉ đúng là nhũng con rối bị giật giây thực hành những chỉ thị, đường lối ngầm? Nhưng chắc chắn chiến tranh không xây dựng tự do dân chủ được, và không có chính nghĩa nếu không phải là chiến tranh chống ngoại xâm.

 

     Thiện chí của TT và chính quyền Mỹ là thiết lập đặt để lâu dài một nền dân chủ tự do (như của Mỹ hay ít ra là của Tây phương) trên các dân tộc và đất nước Ả-Rập. Nhưng chắc tổng thống và chính quyền Mỹ cũng nhận ra là không biết đến bao giờ và phải hy sinh tốn kém bao nhiêu sinh mạng nữa và sẽ gây ra bao nhiêu thảm trạng nạn nhân chiến tranh nam phụ lăo ấu của bom đạn tối tân Mỹ, mới có kết quả. Có thể phải bỏ cuộc như ở Việt Nam. Thậm chí c̣n có cả một phụ nữ Việt Nam chai đá vỗ ngực nhận đă trả ơn Mỹ bằng cách đă chế ra được vũ khí giết người ‘tuyệt hảo’. Chúng tôi đồng ư và mến phục bất cứ ai có thể góp phần chúng tôi trả ơn ân nhân Mỹ. Nhưng có nhiều cách tốt hơn, nếu biết giới đầu của Phật giáo trong ngũ giới là ‘cấm sát sinh’. Huống chi bom đạn là vũ khí ‘đa sát’, mà cường quốc Mỹ đă có quá dư thừa và rất ác liệt, khỏi cần tuyệt hảo thêm nữa cũng giết hại được quá nhiều.

 

     Chúng tôi xin chia buồn với quốc dân Mỹ và TT về đại họa của trận băo Katrina. Dĩ nhiên với tài nguyên của nước Mỹ, sự tái thiết sau đó, như lời hứa của TT, TT sẽ thành công. Như cách nói của linh mục Pétrus Vũ đ́nh Trác là để tổng thống lấy lại được tín nhiệm lúc ban đầu. Chẳng may lời chúc đó khi ấy của linh mục Trác đă khiến cho Ngô Tổng Thống nổi giận đưa ra ṭa và nhốt tù. Phần chúng tôi dám liều lĩnh mượn lời của linh mục Trác v́ biết TT đại lượng không nỡ bắt giam. Vả lại khi đăng lời chúc trên báo linh mục Trác không chịu coi tử vi. V́ khi chúng tôi xem lại lá số tử vi của linh mục ấy, thấy linh mục làm chủ nhiệm báo Đường Sống, nghĩa là linh mục có đường làm báo. Nhưng khi bị nhốt 18 tháng tù là linh mục có ... số đường tù. Sau này khi ở hải ngoại, thấy giáo hội La Mă mờ ám định áp lực chính quyền Việt Nam lúc đó cái ǵ đó, chúng tôi không rơ. Linh mục đă viết bài dựa vào hoạt động mặt ch́m của Công Giáo La Mă tâng bốc CS, trong lúc ấy, nhiều người c̣n chống Cộng sản hung hăng con bọ xít. Khiến cho linh mục bị hàng loạt bài báo tấn công tưng bừng hoa lá. Nhưng theo cái nh́n của chúng tôi cũng chỉ là một con đường khác nữa của ông thôi. Đó là ... con đường gập ghềnh của ông. Đáng trách và đáng phỉ nhổ nhất là khi có chiến tranh I-rắc, một số người Việt loại Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Trần Lục, Lê Hữu Từ đă đề nghị sau I-rắc, TT sẽ mang quân sang xâm lăng Việt Nam. Người ta có thể thù ghét CS, nhưng thù ghét đến độ mong ngoại quốc xâm lăng tổ quốc, quả thật nước chúng tôi quá vô phúc khi có thành phần tồi bại như vậy. Dĩ nhiên, chẳng khi nào chính sách  nước Mỹ của TT lại chiều theo sự bồng bột bốc đồng của một số người Việt đó. Nhưng chính v́ thế, nhà cầm quyền hiện nay của VN phải đề cao cảnh giác, thức tỉnh, nhất là với bọn tay sai tôi tớ ăn mày ăn nhặt quỳ lạy van xin ngoại bang. Hơn nữa với tinh thần kháng chiến chống ngoại xâm của các cán bộ cán binh ngày trước vẫn c̣n măi, chúng tôi không muốn nước Mỹ một lần nữa phải ôm đầu máu tháo chạy trong mỹ từ ‘rút lui trong danh dự!’

 

     Chúng tôi không tiên đoán được để thực hiện tự do dân chủ cho khối Ả-Rập, nhất là riêng tại nước I-rắc, chẳng hiểu TT và chính quyền Mỹ sẽ phải mất bao lâu. Nhưng chúng tôi biết chắc chắn dân chủ tự do Mỹ định nhập cảng vào Việt Nam đă kết thúc vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Sau mười mấy năm chinh chiến tiếp sau cuộc chiến Pháp-Việt từ 1945 đến 1954, chúng tôi thấy người Pháp không tái lập được chế độ thuộc địa cũ, và người Mỹ không thiết lập được chế độ dân chủ tự do kiểu Mỹ (?) ở miền Nam Việt Nam. Nói thực t́nh hơn, là trong thời gian Mỹ thuộc của miền Nam Việt Nam, từ chính phủ do Mỹ-La Mă lập nên, chúng tôi chỉ có hai viện trợ không giới hạn, khỏi cần quốc hội Mỹ phê chuẩn; một là làm bù nh́n cho Mỹ, hai là làm nạn nhân bom đạn Mỹ. Chúng tôi không án thù, oán hận hay than văn, nhưng chúng tôi biết chắc thiện chí không thôi không đủ để thực hiện điều tốt. Xin đừng quên đến Chúa Trời c̣n phải ‘giết người!’ trái lại do một cường quốc với số bom đạn thặng dư sau thế chiến II, đấ nước chúng tôi đă là nơi bị bắn phá thả bom mà số tử vong lên đến gần ba triệu nạn nhân. Bởi vậy  tiếp tục chiến tranh của Mỹ ở I-rắc, số tử vong chắc chắn cũng sẽ lên cao, nếu không hơn cũng bằng con số nạn nhân Việt Nam trước đây. Nếu chỉ xử dụng vũ khí bom đạn, không ai chối căi nước Mỹ sẽ không thành công để xâm lăng chiếm đóng. Ngược lại, chúng tôi xin thưa với Ngài, trong chiến cuộc Việt Nam, càng nhiều cán binh cán bộ CS bị giết, tinh thần chống quân ngoại xâm lại càng lên cao và được nuôi dưỡng bằng xương máu của các anh hùng liệt nữ suốt ḍng lịch sử mở nước, dựng nước, giữ nước của dân tộc Việt Nam chúng tôi. Từ đó, chúng tôi thấy tinh thần kháng chiến và hy sinh thân mạng của các chiến sĩ Ả-Rập, cũng không khác, mà c̣n hơn cán bộ cán binh của chúng tôi nữa. V́ ngoài nhà sư Thích Quảng Đức cùng với một số sư tăng tự thiêu, ‘soi sáng Ánh Đạo Vàng!’ cho chính nghĩa Phật Giáo, so sánh các anh hùng liệt sĩ Ả-Rập, quả thật họ đă coi cái chết tựa lông hồng. Chúng tôi dám nói ngay, nói thẳng, nói hết, là quân viễn chinh Mỹ càng giết nhiều kháng chiến quân, càng nuôi dưỡng, phát triển và không ngăn chặn được ḍng máu sôi sục của những anh hùng Ả-Rập hiến thân cho lư tưởng và bảo vệ đất nước họ. Một thí dụ giả tưởng, không bao giờ có thể xẩy ra được, là nếu nước Mỹ lâm vào t́nh trạng như của I-rắc hay của khối Ả-Rập, chúng tôi nghĩ chắc chắn, những người Mỹ yêu nước, sẽ sả thân cho nước Mỹ và dân tộc Mỹ không khác ǵ các chiến binh I-rắc, Ả-Rập mà chúng tôi vô cùng thán phục. Khi nhục mạ những kháng chiến quân yêu nước đánh bom giết người là bọn dă man khủng bố, có một điều rất khó hiểu là những quân nhân Mỹ khi bắn phá dội bom, số nạn nhân bị chết c̣n gấp nhiều lần hơn số nạn nhân của các kháng chiến quân đánh bom nữa. Như vậy, tuy khác nhau về sức tàn phá, hỏa lực tai hại, nhưng cả hai cùng có một điều giống nhau, dù ở vị thế khác biệt, họ đều là những Người Yêu Nước, như các cán bộ, cán binh chống ngoại xâm trước đây mà chúng tôi đă có cái nh́n rất sai lầm. Để sau 1975, chúng tôi phải trả giá quá đắt cho đời sống tha phương cầu thực, lưu lạc quê người, thân phận không bằng ‘đứa măng phu!’ Biết ngày nào quê hương thân yêu đón nhận lại những đứa con theo ngoại nhân chống lại tổ quốc hay khoan hồng độ lượng cho chôn vùi những tấm thân tàn củi mục? Kể ra cũng phải nhận một sự thật năo ḷng, là trong suốt cuộc chiến Việt Nam, chỉ có hai thế lực làm giầu được trong thời chinh chiến điêu linh của dân tộc lầm than chúng tôi là Hoa thương và (Công) Giáo thương, theo nhận định trong sách Thập Giá và Lưỡi Gươm của linh mục Trần Tam Tỉnh. Tuy nhiên, để họ được làm giầu, dân tộc đất nước chúng tôi đă phải trả cái giá xương máu ngoài sức tưởng tượng.

 

     Nhưng xét t́nh trạng nước Mỹ sau cơn đại hồng thủy Katrina, cuộc chiến đang sa lầy ở I-Rắc, và một nền tự do dân chủ hứa hẹn chỉ là bóng ma, xương máu của người dân trong một địa cầu thu hẹp là làng thôn thế giới (the village world). Cũng vẫn bị che lấp bằng những lời tuyên bố ồn ào, lạc quan tếu, trốn chạy thực tế của chính quyền Mỹ. Chẳng khác nào lời tuyên bố ngày trước trong chiến cuộc Việt Nam là đă thấy ánh sáng bên kia đường hầm. Chúng tôi xin TT tha thứ cho nhận xét phũ phàng có thể TT không thích, là chẳng có ánh sang nào bên kia đường hầm, mà chỉ có bóng ma tử thần gây khốn khổ cùng cực cho chiến binh, thân nhân gia đ́nh chiến sĩ Mỹ, và nạn nhân chiến tranh người Ả-Rập.

 

     Thư bất tận ngôn, chúng tôi xin tổng thống ban lệnh thổi kèn rút quân, chấm dứt chiến cuộc. Dám nói đó là tiếng kèn vang dội báo hiệu một Thời Đại Huy Hoàng Mới.

 

     Chúng tôi xin gởi lời kính chào tổng thồng và những lời chúc tụng kính mến chân thành nhất của chúng tôi đến quư phu nhân và nhị vị công chúa dân chủ.

    

     Chúng tôi cũng long trọng công khai hứa là bất cứ khi nào phu nhân Laura xuất hiện, đọc diễn văn phê b́nh diễu cợt TT, chúng tôi có dư khả năng viết bài bênh vực TT trên ĐDTB và hai mạng lưới toàn cầu www. dongduongthoibao.comwww. dongduongthoibao.net của chúng tôi.

Trân trọng kính chào TT,

 

 

 Phạm Hữu Tạo

ĐDTB

P.O. Box 671091

Houston, TX 77267-1091



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend