TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

“ĐỆ NHẤT ĐIẾM BẮC KỲ” ĐỖ NGỌC YẾN


Yen Ngoc Do

Đỗ Ngọc Yến

“ĐỆ NHẤT ĐIẾM BẮC KỲ” ĐỖ NGỌC YẾN

 

XUÂN,NHÀ BÁO, ĐỆ TỨ QUYỀN


Nguyễn Tú A

 

“Này, Me xừ Abbé, tôi ghét cay ghét đắng những ǵ ông viết, nhưng tôi sẽ chiến đấu cả đời tôi để ông có thể tiếp tục viết những lời như vậy”.

 

” Câu trên do một dịch giả dịch trước năm 1975 từ một đoạn nguyên văn như sau

 

:“Monsieur l'abbé, I detest what you write, but I would give my life to make it possible for you to continue to write”

Đó là lời tuyên bố của anh bạn tôi, Voltaire (1694- 1778) trong thư gởi cho Mong xừ Le Riche Abbé, ngày mùng 6 tháng 2 năm 1770. Anh ta, Voltaire, người Pháp, vừa là soạn giả(author), người cổ vơ cho nhân quyền(humanist), người theo chủ thuyết duy lư(ratinalist) và cũng là người có nhiều tác phẩm trào phúng (satirist).

Cũng khoảng thời gian này, quốc hội Hoa kỳ ban hành Tu chánh án số một, bảo đảm những tự do căn bản về phát biểu, tôn giáo, báo chí, hội họp và quyền được yêu cầu chính phủ đền bù cho những thiệt hại

 

(First Amendment. Amendment to US Constitution guaranteeing basic freedom of speech,religion,press and assembly and the right to petion the goverment for redress of grievances.)

Ba mươi sáu năm sau, Nhật báo Người Việt, lỡ dại, đăng nơi trang nhất một bài thơ 4 câu,tiên đoán thời cuộc trong nước, trong đó viết hoa những chữ như Mười, như Anh ... và đưa ra một nhân vật lănh đạo cho rằng tương lai ông ta sẽ sáng lạng.

 

Can Bính Tuất niên, đă rơ Mười
Anh hùng hào Kiệt thế phân đôi
Khải ḥan Lương đạo, An bang Mạnh
Minh Triết trời nam, tỏa rang ngời

Bài thơ này không chỉ đăng trên báo Người Việt mà c̣n đang trên bào khác v́ ông Nhân Quang làm cho nhiều báo.

Bài thơ này đă làm cho cụ Phạm Ngọc Hợp, đại diện nhiều hội đoàn và ông Nguyễn xuân Tùng, đại diện Diễn đàn Kitô Hữu, “ghét cay ghét đắng” lời thơ nên kéo đến hơn 100 người trước báo ṭa soạn báo Người Việt, lôi hết báo trong thùng bán báo ra xé, đạp và chửi bới tập đoàn báo Người Việt đă dám có những gịng chữ không “hợp nhĩ “hai nhóm này.

Báo Người Việt cũng lần đầu đăng cả những lời chửi thẳng “người cha” của báo này là Đỗ Ngọc Yến, nơi trang Diễn đàn số ra ngày 18 tháng 1, 2006, nguyên văn E Mail gởi cho báo như sau:

 

1/9/06


Xưa nay chúng tôi vẫn biết Đỗ Ngọc Yến là một người “Ḷng Đỏ Vỏ Xanh”. Ông Yến là một người rất hèn trong cung cách chống Cộng. Trong thâm tâm của ông là một an phân đối với Người Việt tỵ nạn và Cộng sản. Có một điều thật nhục nhă với ông Yến là đi nói chuyện với đoàn thể nào (nhất là buổi nói chuyện tại đại học UCLA năm 1999 cùng với giáo sư Phạm Cao Dương; tiếng Anh ông ta nói không ra!) ông ta cũng tự cho ḿnh là người chống chế độ Nguyễn Văn Thiệu mà sau 30 tháng Tư, 75 lại qua Mỹ xin tỵ nạn cùng với tên Nguyễn Trọng Nho. Thế mới biết chúng là những tên rất hèn trong cộng đồng VN.

 

NGUYEN THU DIEP (ngthu___@yahoo.com)

Và cũng trên báo Người Việt, đăng đoạn “sỉ vả”qua E-Mail những người đến phản đối và xé baó Người Việt.


1/6/06

Cháu không hiểu tại sao trong khi chúng ta đang sống ở trong một nước với quyền Tự Do Ngôn Luận (tự do phát biểu ư kiến, tự do báo chí) được tôn trọng tuyệt đối mà các cụ mang danh hiệu “Chống Cộng” lại hành động không khác ǵ lối bóp chẹt của cái thể chế mà họ đang chống lại. Dù cho rằng ông thầy tướng kia có tâng bốc “phía bên kia” đi chăng nữa, quyền tự do phát biểu ư kiến của ông ta cũng cần phải được tôn trọng. Không có luật pháp nào trên mảnh đất tự do này đ̣i hỏi những ǵ ông ta đă viết ra phải bị xóa bỏ đi, ngay cả khi đại đa số không đồng ư với ông ta. Nếu chúng ta tranh đấu đ̣i hỏi quyền Tự Do Con Người cho 82 triệu đồng bào trong nước, th́ tại sao trước hết chúng ta không làm gương tốt bằng cách tôn trọng quyền tự do tối cao của một công dân của nước Hoa Kỳ? Cháu rất lấy làm hổ thẹn dùm cho những người trong nhóm gọi là “Ủy Ban Đoàn Kết Chống Cộng và Diễn Đàn KiTô Hữu” khi cháu đọc bức thơ đ̣i hỏi của họ đăng trên website của radiovncr. Những lời nói không kể ǵ đến quyền Tự Do Con Người đă làm cháu xấu hổ dùm cho họ, đúng là một đám đạo đức giả.

 

Công Dân Mỹ (a___@hotmail.com)

 

Ngay tại văn pḥng báo Người Việt, bức tranh vẽ về Tự do báo chí trong Đệ Nhất quyền, tranh lớn nhất, chứa hết cả một bức tường, ai ra vào ṭa soạn báo này đều thấy. Chắc hẳn báo Người Việt muốn nói cho mọi người biết tập đoàn đang làm việc sau cánh cửa ra vào là những người được bảo vệ bởi hiến pháp Hoa Kỳ.

 

Tôi không bàn về việc nhà tiên tri Nhân Quang bị đuổi, Vũ Ánh bị thuyên chuyển v́ đó là nội bộ của bạ Người Việt. Mỗi cơ quan, họ có qui luật riêng. người cộng tác phải chấp nhận qui luật đó. Điều đáng nói ở đây là quyền phát biểu, quyền viết và quyền bào chí. Xuân đến, xuân là dịp mọi người ôn lại việc làm cũ và suy nghĩ về những việc làm sắp tơí.

 

AI ĐƯỢC ĐỆ NHẤT QUYỀN BÀO VỆ.

Người viết báo ở những Quốc gia nghèo và thiếu an ninh là những người nhận lănh nhiều bất hạnh nhất. Người cầm bút biết rằng luôn luôn cần nhiều kiến thức. Học xong, kiếm được việc làm phù hợp với công lao mài đũng quần như những môn học khác, thật khó khăn... Thế mà nhiều người muốn lao đầu vào. Đỗ ngọc Yến là trường hợp điển h́nh.

Tôi c̣n nhớ, rơ ràng như mới đây. Một buổi sáng sớm chủ nhật, của năm 1977 hay 78 ǵ đó. C̣n sớm lắm. Đang ngồi viết, điện thoại reo. Reo hai ba lần tôi mới nhấc v́ tôi nghĩ ai đó gọi lộn số, có ai gọi vào sáng chủ nhật mà gọi sớm như thế này. Tôi mới đến Mỹ một vài năm. Nhà c̣n ở khu Mỹ đen, vừa sống bằng nghề thợ may, vừa hành nghề địa ốc. Có thói quen thức sớm viết lai rai. Nhấc điện thoại lên, chưa kịp nói tiếng nào th́ nghe ngay câu hỏi:

-Đoán giọng ai không?

Tôi trả lời ngay:

-Yến hả?.

 

Sau vài phút hỏi qua lại về t́nh h́nh anh em báo chí, Yến thủ thỉ:

-Muốn qua Cali một chuyến. Nghe tả anh em báo chí sinh hoạt, moa thèm quá!

- Được rồi, để moa tính. Gác máy và gọi lại moa 1 giờ nữa. Nhớ đừng trễ quá, phải cho tụi “lỏi” đi nhà thờ.

Tôi đă gọi Nguyễn Hoàng Đoan ở San Diego ngay. Tôi chắc tên này cũng ngạc nhiên sao tôi gọi hắn quá sớm vào sáng chủ nhật.

-          Tờ báo Hồn Việt của mày cần một Tổng thư kư. Ông Yến là con mọt sách!. Một giờ nữa ông ấy gọi lại tao. Tao không ghi lại số phone của ông ấy lại. Tôi nói như ra lệnh.

 

Nửa tiếng sau, điện thoại reo, vẫn c̣n quá sớm.

-          Mày nói ông ấy ra phi trường. Nói tên, có vé máy bay sẵn cho ông ấy rồi!

Hôm ấy ông Yến đă có mặt ở nhà tôi, bay từ Texas qua Cali. Mau như hành quân!.

Những ngày sau đó là những ngày ái ngại của tôi. Bà Loan, vợ ông Yến, gọi tôi hoài. Tôi có cảm tưởng như tôi có tội với gia đ́nh ông Yến. Không biết chuyện ǵ đă xảy ra, nhưng tôi biết việc đă xảy ra sau cú điện thoại cho tôi làm gia đ́nh bà Loan xáo trộn. Ngày nào cũng canh điện thoại ở bàn viết hay bàn cắt may, đợi điện thoại bà Loan, đợi điện thoại của ông Yến. Cuối cùng tôi phải năn nỉ bà Loan, bà ấy cho biết:

-Ông biết không ?! Ông ấy đi mà không nói tiếng nào với sở. Ông ấy cũng không thèm lănh lương!!

Lúc đó, tôi mới biết ông Yến làm supervisor cho văn pḥng Welfare của County. Bỏ đi không nói trước, không lănh lương.

-Chị với ông ấy có giận ǵ không?

-Không! Sau khi điện thoại với ông, ông Yến lén lút ra đi với 1 bộ quần áo trong túi xách. Ông biết ông Yến đang ở đâu không?

-Không!

May quá, nửa tháng sau, lúc ông Yến giang hồ lung tung, trở lại nhà tôi. Đang lúc đọc báo, bà Yến gọi. Trao gây nói cho ông Yến. Ông ta “ừ ừ” rồi ra lệnh, “anh chỉ về với điều kiện em bán hết đồ!!”. Tôi đă nghe lén được câu này v́ điện thoại ngay bàn tôi đang đứng cắt quần áo, nghề đầu tiên làm ra tiền đầu tư nha, đấtợ.

Mựi ngay sau, ông Bà yến với mấy đứa nhỏ trên chiếc Nova trắng, cũ ,kéo theo cái thùng bít bùng 4x6. Không biết sao tôi không bao giờ quên được chiếc Nova ấy với cái rờ moọc của hăng Uhold.

 

Nếu có người nào đi nhà thờ cầu nguyện cho gia đ́nh ông Yến thành công, người cầu thành khẩn nhất là tôi!. Tôi muốn ông ta thành công để giải tỏa cú điện thoại “oan nghiệt”.

Ngày tôi làm việc với Ông Yến, lâu lắm rồi. Yến hay phụ trách trang 3 báo hàng ngày, Lập Trường,vai tṛ thư kư ṭa soạn. Bùng lên lúc sinh viên hải ngoại về nước, ông lo mấy chương tŕnh của Hoàng Đức Nhă khoảng 1971-72 th́ phải. Khi tôi mở hăng tin, không c̣n gặp nhau mỗi ngày ở Đại dân tộc, tôi cung cấp h́nh cho thông tấn Mỹ, báo Việt, Yến tập trung thời giờ vào báo Mỹ, chỉ c̣n gặp nhau quán Brodard, Givral, Pagode hay lúc họp báo.

Trước khi tự làm cho ḿnh tờ Người Việt, ông Yến qua ba ch́m bày nổi với Hồn Việt, với báo du Miên.

Khi tờ Người Việt c̣n đặt ṭa soạn trong garage thuê, vừa nóng nực, vừa lôi thôi v́ quá nhiều báo cũ, sách cũ... trên đường Harbor, ông Yến đă tụ tập anh em chống Cộng ... ṭan thế giới.

 

Gặp năm kinh tế khó khăn, nh́n các anh chị cùng tuổi từ khắp nơi trên thế giới về họp, bàn chuyện chống Cộng, tôi ngán ngẩm. Họ thiện chí, hăng hái, lư tưởng. Tôi sống lăn lộn, thực tế. Ngồi nghe họ thuyết tŕnh về Cộng sản, những sai lầm của chính sách cai trị và ai cũng đưa đến cùng một kết luận là trước sau ǵ chính thể Cộng sản cũng phải thất bại. Tôi t́nh nguyện mua Hamburger cho tất cả đoàn viên tham dự và trước khi đi, tôi xin có ư kiến”ḿnh ăn cái ǵ cho chậm tiêu, chờ cho Cộng sản thất bại, ta thay thế họ, khỏi phải chiến đấu, đỡ phải đổ máu”!! Sau naỳ mỗi lần mục sư Nguyễn quang Minh nhắc lại câu này, tôi ân hận v́ lỡ lời.

Hôm nay tờ Người Việt tạm gọi là thành công, chỉ tiếc rằng những người tôi thường gặp khi khởi đầu tờ Người Việt như Tống Hoằng, Nguyễn Đức quang. . . không c̣n gắn bó với Người Việt như trước. Và cũng là lúc sức khoẻ của Yến mong manh.

Nh́n bức tranh vẽ về Quyền Tự do báo chí treo ngay cửa ṭa soạn, nh́n báo Người Việt bị lôi từ trong thùng báo ra xé, nghe những lời lên án v́ một bài thơ và đọc những lời chửi rủa, tôi ngán ngẩm cho nghề làm báo. Con của Yến đứa đậu Luật đă đi xa, là nhân viên Luật thuộc bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Đứa học báo chí theo đuổi con đường báo chí cho cộng đồng người Việt thứ hai, kế nghiệp Yến. C̣n tôi đă lèo lái con cái tôi xa lánh cái nghề báo chí của tôi dù đứa nào cũng được nhà trường cho biết chúng có khiều về viết văn, báo chí. Có đưá được trường cho phần thưởng Student of the year v́ bài viết của nó, tôi cũng tập cho nó lơ đi! Tôi có thể nhắc nhở lại “cái khiếu” nếu thực sự chúng có khi chúng đă có nghề ngỗng vững chắc hay tài sản tạm đủ. Nghề báo của chúng tôi, nghĩ lại, nguy hiểm khủng khiếp, khổ tàn tạ, rách như bươm.... Có người c̣n khi con gái quen bọn nhà báo, đă “Mày mà lấy thằng kư giả đó, mày coi như gia đ́nh tao đă từ mày!”.

Không ai bàn căi việc, chúng ta đều đang cư ngụ trên đất Hoa kỳ. Cụ Phạm Ngọc Hợp, đại diện cho các đoàn thể và gọi chung lại là Ủy ban Đoàn kết chống Cộng. Ông Nguyễn Xuân Tùng, đại diện cho Diễn đàn Kitô Hữu và kẻ thứ ba là Đỗ ngọc yến, đại diện cho Nhật báo Người Việt. Cả ba thành phần này là 3 thành phần quan trọng và được bảo đảm và baỏ vệ bởi Tu chánh án thuộc Đệ nhất quyền của Hiến pháp Hoa kỳ.

Hiến pháp Hoa Kỳ bảo đảm rằng là công dân Hoa kỳ, chúng ta có quyền hội họp (FREEDOM OF ASSEMBLY). Như vậy có ai ngăn cản cụ Hợp và nhóm cụ Hợp, không cho cụ tập họp, chúng ta có bổ phận phải tranh đấu cho tới cùng để cụ Hợp có được quyền đó, cụ có thể dẫn đoàn người đến bất cứ đâu như trước ṭa báo Người Việt chẳng hạn.

Hiến pháp Hoa kỳ cũng bảo đảm rằng ai cũng có quyền chọn lựa tôn giáo nào ḿnh muốn, (FREEDOM OF RELIGION). Mọi người có bổn phận tranh đấu để bảo vệ cái quyền ấy cho nhóm ông Tùng nếu có ai ngăn cản nhóm này hay những người này không được theo đạo Kitô Hữu. Trong thánh kinh viết “Ta sinh ra ngươi để ngươi thờ phượng ta”. Có người đồng ư vời quan điểm này và có người không đồng ư. Ai không đồng ư có quyền phát biểu (FREEDOM OF SPEECH). Tuy nhiên người ấy không có quyền ngăn cản người khác in thánh kinh có ghi câu này.

Ngày xưa, khi La Mă soạn luật, thí dụ như luật giao thông chẳng hạn, họ thường nhốt tất cả những người liên hệ đến luật giao thông, mỗi nhóm liên hệ cử 2 người. Ngành xe tải, cử 2 tài xế. Xe hơi nhỏ, cử 2 tài xế.Đi bộ cũng có 2 người... Tất cả những người này bị nhốt vạ một ṭa nhà. Trong đó thực phẩm chỉ đủ nuối sống tất cả những người đó trong 30 ngày. Thực phẩm đem vào kho. Mọi người vào đó không mang theo loại vũ khí nào và chính phủ ra lệnh cho bít tất cả các cửa bằng gạch, xi măng. Chính phủ ra lệnh, chỉ khi nào soạn xong bộ luật giao thông, lúc đó mới được phá cửa cho mọi người ra và tuyên bố bộ luật giao thông vừa soạn thảo xong. Nếu bộ luật giao thông không xong, cứ bàn tiếp, thực phẩm không được tiếp tế thêm.

 

Hôm nay tiết xuân về, mọi người hoan hỉ đón xuân, ba nhóm, ông Hợp, ông Tùng và ông Yến là ba thành phần nằm trong Tu chánh án số một, mọi người đều lập lại lời tuyên bố lịch sử của Me Xừ Voltaire:

“Này, Me xừ Phạm, tôi ghét cay ghét đắng những vụ biểu t́nh ông đă làm, nhưng tôi sẽ chiến đấu cả đời tôi để ông có thể tiếp tục làm những vụ biểu t́nh như vậy”.

“Này, Me xừ Nguyễn, tôi ghét cay ghét đắng những ǵ ông nói, nhưng tôi sẽ chiến đấu cả đời tôi để ông có thể tiếp tục nói những lời nói như vậy”.

Vậy th́ ông Hợp, ông Tùng phải nói một câu tương tự như mọi người nói với các ông chứ không phải lôi hết báo của người ta ra xé, đạp và xỉa xói. Phát biểu khác với xỉa xói, đe dọa.

“Này Me xừ Yến, tôi ghét cay ghét đắng những ǵ ông viết, nhưng tôi sẽ chiến đấu cả đời tôi để ông có thể tiếp tục viết những lời như vậy”.

 

Trích nguyentua.com



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend