TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Thư Góp Ư Của Cộng Đồng Người Mỹ Nói Tiếng Việt: Giuse Phạm H Tạo


Flag of VietnamU.S. President George W. Bush would like some answers from the North Koreans.American flag

 

Thư Góp Ư Của Cộng Đồng Người Mỹ Nói Tiếng Việt

Tại Houston và Vùng Phụ Cận

Houston, ngày 22 tháng 10 năm 2006

 

 

     Kính thưa Tổng Thống,

 

     Được tin văn pḥng Phủ Tổng Thống cho hay Tổng Thống muốn biết ư kiến của các đoàn thể, tổ chức, cá nhân người Mỹ gốc Việt, trước khi Ngài lên đường sang Việt Nam, quê hương thân yêu của chúng tôi. 

 

    Chúng tôi vô cùng cảm động, và trân trọng bầy tỏ ḷng biết ơn sâu xa với Tổng Thống. Một lănh tụ hàng đầu của Thế Giới Tư Bản, và của một siêu cường trên Thế Giới. Một thế lực quân sự vô song, chia đầu người, mỗi chúng tôi cũng có dư phóng sạ để gia đ́nh … ung thư mấy đời!

 

     Ngài đă ưu ái quan tâm đến ư kiến của người Mỹ gốc Việt chúng tôi; thật đúng tấm vóc của một lănh tụ anh minh, lại b́nh dân; một Tổng Thống, không phân biệt kỳ thị một sắc dân thiểu số nào. Ngược lại c̣n chú ư đến mọi con dân, chúng tôi thật có phước vô cùng được thượng đế ban cho một bậc quân vương dân chủ (Royal democratic leader); có một không hai trong lịch sử.

 

     Trước hết, chúng tôi xin gởi lời kính thăm của chúng tôi đến đệ nhất phu nhân, và nhị vị ái nữ. (Nhân tiện, xin bầy tỏ sự bất măn của chúng tôi, trước đây, khi truyền thông Mỹ đă lợi dụng tự do quá trớn để chỉ trích nhị vị ái nữ; lúc các công chúa dân chủ đă uống bia-rượu trong tuổi vị thành niên. Sự cảm mến của chúng tôi lúc đó với nhị vị công chúa thật nồng nàn rào rạt. Phải chi lúc đó quư công nương sang nước chúng tôi, ngoài bia, rượu ngoại chúng tôi c̣n rượu đế, rượu nếp, rượu cần, rượu thuốc thập toàn đại bổ, tha hồ quư công nương nâng chén. Á Đông chúng tôi từ lâu đă có truyền thống “Uống Rượu Tiêu Sầu”. Chắc chắn không một ai, từ chính quyền đến phó thương dân, sẽ có phản ứng bất lợi nào). Do đó, khi so sánh, dù là chuyện nhỏ, chúng tôi thấy nước chúng tôi tự do hơn nước Mỹ rất nhiều. Một thí dụ nữa, chứng tỏ tự do phơi phới của nước tôi, là bất cứ một công dân nào của nước tôi, muốn mang thúng mẹt ra đường bầy bán hàng ăn, nước uống đều được tự do. Người bán, kẻ mua, không ai ép ai quá đáng. Không quảng cáo rầm rộ, mầu mè, lèo lái. Ăn ít ăn nhiều, đau bụng, không tiêu là chuyện … nhỏ! Không có nhân viên công lực y tế nào xét hỏi giấy hành nghề. Thật là vượt xa cơ hội đồng đều (equal opportunity) của nước Mỹ. Một người bạn Mỹ hỏi chúng tôi như vậy sao kiểm soát ngăn ngừa truyền nhiễm, bệnh dịch? Chúng tôi đă thẳng thắn, không ngại ngùng, trả lời là :”Vậy th́ truyền giáo, truyền đạo có gây bệnh đảng đạo, chia rẽ phân hóa không?” Nước tôi v́ đạo Công Giáo La Mă mà bị nô lệ gần trăm năm! Mới đây lại có Tin Lành đ̣i cắt đất cao nguyên làm nước Dega nữa, nguy hiểm lắm! Rồi lại cho biết những tự do hầu như không giới hạn về y tế của nước chúng tôi. Các nước Âu-Mỹ, lúc nào cũng kiểm soát điều tra, nhiều khi quá quắt; chứ đất nước tôi, ngoài sự tự giác và sáng suốt của dân chúng, của người tiêu dùng; y giới lại vô cùng đa dạng, từ bác sĩ tốt nghiêp y khoa đến các y tá, các thầy thuốc bắc, thuốc nam, chích dạo, các đạo nước, đạo mó, đạo sờ … trăm hoa đua nở, trăm nhà đua chữa. Như nước tôi không hề ngăn cấm đạo sờ; v́ đau đâu sờ đó, đến nay vẫn chưa hề có một vụ kiện v́ sờ…mal practice (bất cẩn khi trị bệnh) nào cả!       

 

***

 

     Tiếp theo chúng tôi xin Tổng Thống  chuyển lời kính thăm của chúng tôi đến Cựu Tổng Thống Bush Cha, và phu nhân Barbara; mái tóc bạc trắng của cụ bà khiến chúng tôi thường vinh danh là Bạch Mao Nữ Hoa Kỳ. Kính chúc hai cụ trường thọ an khang, để thấy những thành quả của Tổng Thống mà truyền thông, hay phản chiến đang xúc phạm đến quư Công Tử miền Texas Cao-Bồi của hai cụ.

 

     Để văn pḥng Tổng Thống dễ đúc kết những ư kiến của chúng tôi, và tŕnh lên Ngài, trước khi Ngài lên đường công du, chúng tôi nhớ lại hồi nhỏ khi cụ Hồ xuất ngoại chúng tôi đă từng là những cháu ngoan của Bác Hồ hát vang :”Chỉ v́ tổ quốc Bác em ra đi!” Nay với chủ mới, đất mới, Ngài là vị lănh đạo ra đi v́ con dân đất nước, con em chúng tôi cũng xin hát vinh danh Ngài : ”Chỉ v́ tổ quốc Bác Bush ra đi!”

 

     Chúng tôi xin phân biệt rơ ràng ra ba phần của thư góp ư kiến như sau:

 

1.Những sự tích cực trong Cộng Đồng Người Mỹ gốc Việt, để xin kính biếu Ngài, xin Ngài nhận như món quà tượng trưng lên đường.

 

2. Những việc tiêu cực.

 

3. Ư kiến đạo đạt lên Ngài để tuỳ nghi.

 

     Kính thưa Tổng Thống,

 

      Những việc Tích Cực:

 

      V́ nước Mỹ là một nước tư bản, khi người Mỹ nói việc làm chính của nước Mỹ là kinh doanh (The business of the United States is business); nên chúng tôi kính tŕnh lên Tổng Thống trước hết thành quả vẻ vang của người Mỹ gốc Việt. Đặc biệt ở những nơi quy tụ đông đảo đồng bào của chúng tôi là CaliTexas, quư hương dựng nghiệp của Tổng Thống.

 

       Đó là thành quả kinh tế thương mại, ở Orange County ở Houson; các hàng quán Việt Nam, siêu thị, thương xá đă mọc lên như nấm. Những thương gia đó  đă đóng góp nhiều vào nền kinh tế phồn thịnh dưới thời Ngài. Chỉ có Sở Thuế, Bộ Thương Mại mới có dữ kiện để cho biết rơ những thống kê đầy đủ; nên chúng tôi không dám lạm bàn vào lănh vực chuyên môn của họ. Chỉ xin đưa ra một h́nh ảnh sống động của Cộng Đồng Thương Mại người Mỹ nói riếng Việt thôi: “Thật là thứ nhất kinh kỳ, thứ nh́ Houston!”

 

     Sau đó là thành quả học vấn của con em của chúng tôi. Đúng như chỉ tiêu giáo dục của Ngài là không một học sinh nào bị quên lăng, bỏ sót (No child left behind); con em của chúng tôi đă được giúp đỡ tận t́nh mọi mặt để có thể ăn học đầy đủ (ăn vóc học hay!) Nên kết quả thành đạt ngoài ước muốn rất nhiều. Hội Văn Hóa Khoa Học vinh danh những thành quả vẻ vang không kịp thở.

 

      Những việc tiêu cực:

 

      Chắc FBI cũng đă báo cáo cho Ngài biết sự thật của những hội đoàn, hay (hội) Cộng Đồng Việt Nam. Cố nhà văn Thanh Nam trong nỗi buồn của Tháng Tư 1975, đă viết : ”Một năm người có mười hai tháng. Ta suốt cuộc đời một thánh Tư!” Nhưng t́nh h́nh sinh hoạt của chúng tôi, nhất là ở những nơi đông người Việt là : ”Một năm người có mười hai tháng. Ta suốt cả đời chửi bới nhau!” Nhất là chửi nhau “để chống Cộng lấy le.” Làm như cơ quan chức năng Mỹ đui mù, nên Việt Cộng mặc sức công khai phá hoại vv ... Bọn chúng là những anh hùng (?) chống Cộng, nhưng nếu dám chống trong nước th́ hay biết mấy. Để măi đến nay mới chống, thật quá trễ, toàn dân (VN nhớ ơn Ngô tổng thống) tiếc hùi hụi! Cho nên bên ngoài lấy lư do chống Cộng, nhưng bên trong là chống đối triệt hạ, kèn cựa, ghen ghét nhau, “quốc gia (!)” tận lực giết nhau giúp Việt Cộng, chẳng biết để được ǵ! Do có những mờ ám khó hiểu mà chúng tôi, nếu biết, cũng hổ thẹn không dám nói ra. Cũng như có thể TT là người cai trị muôn dân, nên các cơ quan công quyền cũng đă báo cáo rơ những bần tiện của bọn chúng cho Ngài rồi. Chúng tôi không dám làm mất thời giờ vàng ngọc của Ngài.

 

     Chúng tôi chỉ vắn tắt vài sự kiện điển h́nh để Ngài thấu hiểu mặt trong, mặt trái của người Mỹ gốc Việt chúng tôi.

 

     Trước hết là vụ triệt hạ đánh phá nhau về lá cờ vàng ba sọc đỏ. Trên mặt quốc tế công pháp, luật tắc Hoa Kỳ, và nước Mỹ đă công nhận và bang giao với nước Việt Nam th́ hai bên chỉ có hai lá cờ hợp pháp là Cờ Hoa của Mỹ, và Cờ Đỏ Sao Vàng của Việt Nam (Biểu tượng đại thắng Điện Biên Phủ ... nhiều người mạc cảm tránh né không dám nhắc nhớ tới Chiến Công hiển hách đó!) Khi tổng thống đến Việt Nam, chắc chắn chỉ có hai lá cờ trên khi dân chúng cầm tay để hân hoan chào đón Ngài. Không thể có một lá cờ nào khác. Cờ vàng 18 cara, và hàng chục sọc đỏ cũng vô ích, phải vất đi thôi. Bởi thế khi một số sinh viên chống đối treo cờ Việt Nam ở một đại học Dallas là họ đă sai lầm. Sinh viên mà tŕnh độ không hiểu thế nào là giá trị công pháp quốc tế. Biểu tượng của một quốc gia có chủ quyền, có lănh thổ, có dân chúng. Khi ngoan cố trưng bầy lá cờ vàng ba sọc đỏ trong sự bốc đồng của t́nh cảm lai láng ướt nhẹp, người ta đă không thể hiểu cách hành xử ấu trĩ của họ. Nên dân bản xứ đủ các sắc tộc đă hỏi không hiểu tại sao Việt Nam chúng tôi lại có đến bốn ngàn năm văn hiến. Họ cho là có sự cộng lộn! Đă thế, ngay trong số đồng hương đă có tranh căi kịch liệt về sự bừa băi xử dụng lá cờ. Như có phản đối khi mang cờ ấy ra phủ quan tài trường hợp không phải là tử sĩ hy sinh ngoài trận tuyến. Họ nói, nếu cứ buông thả và bất cẩn vô trách nhiệm như thế, th́ chết v́ cạnh tranh thương mại hay v́ giành gái cũng được vinh dự phủ lá cờ ấy sao? Chúng tôi nghe được và buồn khổ vô cùng. Cờ vàng ba sọc đỏ c̣n giá trị quư báu ǵ nữa khi bọc quan tài người không hy sinh chết ngoài trận địa? Các chiến sĩ đă tử trận tại các chiến trường đă trở về đ̣i thân nhân của họ phải lột lá cờ ấy vứt đi, v́ họ không muốn cùng chung lá cờ bọc thây bọn chết v́ gái, chết v́ cạnh tranh quyền lợi bắn giết nhau vv... Nhưng không dám nói ra măi đến khi Tổng Thống cho phép đạo đạt ư kiến; chúng tôi v́ tuân lời tổng thống nên mới qua được sợ hăi hăm dọa khủng bố của bọn chống Cộng ồn ào côn đồ du đăng, quân hồi vô phèng mượn hơi lá cờ gọi chung là bọn chống Cộng dỏm, hay chống gậy nấp bóng chống Cộng, để chèn ép khủng bố người dân thế cô. Là những người, không có tấc sắt trong tay, ngoài sự tin tưởng trông cậy vào sự bảo vệ luật pháp và sự trừng phạt nghiêm ngặt của Tổng Thống, nhất là sau 9/11 Ngài đă lập ra bộ Nội An (Homeland Security) để bảo vệ dân lành, trước hiểm họa chống Cộng kiếm cháo và háo danh! Chúng tôi tri ân và hoan nghênh sự bảo vệ tận t́nh của Ngài và luật pháp nước Mỹ. Tri ân kính bái!!!

 

    Thật quá buồn, sinh viên mà không đủ tŕnh độ để biết đại học Mỹ là tự trị, chính quyền không xâm lấn vào quyền quản trị của trường, thật là đầu óc sinh viên loại ấy quá thấp. Không cao hơn ngọn cỏ!

 

     Về lư th́ một quốc kỳ phải hội đủ những yếu tố, như đă nói trên, là có chủ quyền đất nước, có lănh thổ và có dân,  nếu không là chẳng có giá trị ǵ hết, v́ không tượng trưng cho một cái ǵ. Chẳng qua chỉ là một mảnh vải vô nghĩa thôi, mà cảm t́nh trồi sụt khi nhiều khi ít, như kinh nguyệt biết sao lượng định. Đó là chúng tôi chưa bàn nhiều về sự công nhận của quốc tế, đặc biệt những cường quốc hàng đầu thế giới như Mỹ, Pháp, Anh, Nhật, Đức vv…đă công nhận lá cờ Việt Nam, rất tươi đẹp, hùng vĩ! Sở dĩ chúng tôi dám xác nhận, v́ đă đọc công báo của các nước ấy, không hề thấy có một văn bản cụt ngủn nào thèm nói về lá cờ vàng ba sọc đỏ. Chúng tôi vẫn tôn trọng t́nh cảm cá nhân riêng, song lấy những thứ t́nh cảm hỗn độn nào để áp đặt lên người khác một sự công nhận cho một thứ cờ không c̣n một yếu tố pháp lư nào? Đó là chưa kể sinh viên gốc Á Châu như các sinh viên Việt Nam sao lại không biết thế nào là kính thầy trọng bạn. Họ c̣n làm hại các bạn của các nước khác khi đại học đồng loạt không cho treo cờ của nước họ. Nếu họ thấy thua thiệt của việc phản đối không cho treo cờ vàng ba sọc th́ họ phải hiểu ngay việc xẩy ra trước mắt là Đại Tổng Thống George W. Bush sắp công du Việt Nam chứ! Ít ra, họ cũng tính sổ xem sự chống đối của họ có cản trở các nguyên thủ các nước nào khác không đến Việt Nam không?

 

Ư kiến đạo đạt lên TT Bush :

 

     Chúng tôi biết Ngài đang gặp nhiều khó khăn trong mùa tranh cử quốc hội. Nguy cơ mất nhiều đại diện về phe Dân Chủ, cũng như cuộc chiến I-rắc làm cho đảng của Ngài bị mất tín nhiệm, mất phiếu. Từ những vụ nhiều binh sĩ Mỹ bị tử trận, và các dân biểu tham nhũng và sách nhiễu t́nh dục vv… Lạm dụng t́nh dục trên máy tin học được cái quái ǵ, sao không chịu theo học kinh nghiệm các cha Công Giáo La Mă?

 

     Chúng tôi đoán phe chống Cộng bằng mồm sẽ lại ồn ào làm phiền tổng thống bằng những van xin nhờ vả mà tổng thống coi nhẹ, v́ chúng chuyên môn dựa thế lực người ngoài để làm hại đất nước. V́ bọn chúng không có thực tài, thực lực, hay uy tín ǵ hết. Ngay cả sức tụ họp cũng không hơn con số của một đám cưới hay đám ma. Nghe nói đă có gian lận chụp h́nh số đông của những dịp vui buồn ấy để mạo nhận là tập họp chống Cộng vv…Đại khái như Chiến Khu, Khu Chiến, Chính phủ, Chú phỉnh vv... Thật nhục nhă thô bỉ quá!!! Chỉ là thùng rỗng kêu to, đến nỗi khoác lác chính nghĩa quốc gia (national good cause), nhưng không định nghĩa nổi nó là cái ǵ!

 

     Trong sự kính mến Ngài, chúng tôi lại mạo muội lạm bàn về ḷng tốt của Ngài muốn xây dựng tự do dân chủ tại I-rắc. Không ai có thể phủ nhận thiện chí xuất cảng dân chủ tự do của Ngài sang các nước Hồi Giáo/Ả-rập. Những điều kiện quan trọng nhất để thực hiện được tự do dân chủ, tổng thống muốn là phải

 

* có an ninh bảo đảm quyền lợi và mạng sống cho mọi sắc tộc,

* khuynh hướng tôn giáo không độc thần, độc tôn,

* kinh tế tài chánh đầy đủ cơm no áo mặc,

* và tŕnh độ dân trí cao như của Mỹ.   

 

     Bao lâu nữa mới có những điều kiện thích hợp đó, để nước Mỹ không phải “chỉ định” lănh đạo, như chỉ định những lá bài loại (Ngô thủ tướng), do Mỹ tuyển chọn? Tại sao dân chúng các nước Ả-rập không nổi loạn chống các chính thể độc tài? V́ chính quyền độc tài đàn áp đẫm máu, và v́, nếu như trường hợp I-rắc, khi Mỹ xâm nhập, th́ nền tự do dân chủ của Mỹ sẽ đến, sau khi dân chúng bị chết rất nhiều. Đó là I-rắc hiện nay, và các nước như Saudi Arabia, Ai-cập, Pakistan thân Mỹ vẫn chưa có, chưa thể có, hay sẽ c̣n lâu lắm mới có nền tự do dân chủ “made in USA”,  Ngài muốn áp đặt ở I-rắc. Nhất là một số di dân kinh tế Việt Nam, chẳng những không đủ sức tiếp thu được tự do dân chủ; c̣n nấp sau b́nh phong chống Cộng để kiếm danh hăo và gây quỹ chống Cộng bỏ túi riêng sau “bao nhiêu năm từng lê gói nơi quê người!”        

 

     Ngược ḍng lích sử, miền Nam Việt Nam cũng từng được Mỹ hứa hẹn mang đến tự do dân chủ. Nhưng thật ra chỉ có chế độ bạo quyền Cần Lao Công Giáo gia đ́nh trị “có trung tâm Nhân Vị Vĩnh Long, và Vương Cung Thánh Đường La Vang, chiếm đất của Chùa Lá Vằng!”; và chế độ quân phiệt khập khiễng. Một số luyến tiếc Ngô đ́nh Diệm, chỉ là  muốn bẻ cong sự thật, khi cố t́nh quên thế lực cơng  Diệm về để làm con bài Mỹ thay con bài Bảo Đại của Pháp thôi. Nhất là giáo hội Công Giáo La Mă Việt Nam “đểu vô cùng”, chỉ sau khi ông Diệm chết mới tỏ ra thương tiếc. C̣n trước đó thái độ cố hữu của đạo là khôn ngoan chờ đợi. Nhưng sự khôn ngoan đó, chỉ là chờ xem thời cuộc ngă ngũ ra sao, rồi theo đó phất cờ nương theo chiều gió, chạy theo bá quyền, tham phú phụ bần, đạp nội đội ngoại! Nên nói khôn ngoan là sai, phải nói là gian ngoan mới đúng! Thật ra chỉ cần vào lúc nguy cơ của chế độ Diệm, các xứ đạo Kông Ráo ri-cư Hố-Lai, Ra-Kiệm, Bồi-Tu biểu t́nh ủng hộ xiết tay đoàn kết sau lưng Ngô tổng thống anh minh, thôi, ông có thể đă không bị chết, dù chế độ bị xụp đổ. Nhưng ngay cả Giáo Hội Công Giáo La Mă c̣n sợ Mỹ như sợ cọp, Giáo Hội Công Giáo La Mă Việt Nam (hỏa ngục danh Giặc Áo Đen tay sai), không thể nào qua mặt Giáo Hội Khuyển Sinh Mẹ Ghẻ về sợ Mỹ, khi căn bệnh thèm được La Mă phong chức hơn là được nhà nước, tổ quốc dân tộc phong chức. Nghĩa là làm thánh (nô lệ) cho bọn thực dân đạo La Mă hơn là làm ma (độc lập) của tổ quốc Việt Nam. Bởi vậy các nước Hồi Giáo-Ả Rập sẽ c̣n những chế độ độc tài rất lâu. Người dân I-rắc nghĩ sao nếu c̣n Saddam Hussein, nạn nhân bị giết là 55,000 người. C̣n với chế độ mới, bom đạn Mỹ đă giết 655,000. Đây là trường hợp sát nhân biết ngưng tay của đồ tể buông dao, và trường hợp người Samaritan tốt lành (good Samaritan) cầm dao giết hại trên 655,000 người.

 

     Chúng tôi ghi ân sâu xa nghĩa cử của Ngài, khi Ngài cho phép văn pḥng Phủ Tổng Thống nhận những thư đạo đạt ư kiến của người Mỹ gốc Việt trong dịp công du Việt Nam của tổng thống.

 

     Nhưng chúng tôi xin được biết sự thật:

 

1)      Hoặc đó là cách TT muốn dành phiếu người Mỹ gốc Việt cho đảng Cộng Ḥa, tuy số phiếu của đồng hương chúng tôi chưa được bao nhiêu.

2)      Hoặc đó là TT muốn nhân dịp khơi động lên một sự chống Cộng bề ngoài, đánh cuội để làm thế thương lượng mặc cả với chính quyền VN, đă đuổi ngoại xâm, và thống nhất đất nước  vv…

3)      Hoặc đó là TT thành thật muốn trưng cầu ư kiến, và đón nhận những ư kiến thiết thực. Sát với thực tế, và có thể giúp cho ngoại giao hai nước, và đối tác thương mại thuận lợi đôi bên.

4)      Đặc biệt, chúng tôi xin Tổng Thông rất thận trọng khi tiếp nhận ư kiến thỉnh cầu của bọn chống gậy nấp bọn chống Cộng. Xin điều tra thăm ḍ kỹ hành vi bạo động du đăng của chúng, như thế nào đến nỗi bà Minh Ngữ phải đau ḷng gọi bọn chúng là “lũ chó chui hang”. (Thư sau, chúng tôi xin báo cáo rơ với tổng thống khủng bố bạo hành hăm dọa của  bọn chúng với dân lành. Là vụ hăm dọa đánh đập trong dịp một người quen của chúng tôi, khi ông đến chia buồn với một gia đ́nh có thân nhân bị tử nạn ở một cửa hàng bách hóa).

 

     Nếu TT thành thật để làm lợi cho nước Mỹ và nước Việt Nam của chúng tôi, tổng thống đă chứng thực 58,000 tử sĩ Mỹ đă không bị hy sinh vô ích, không  âm mưu kéo dài thêm những thủ đoạn sách lược chính trị của bá quyền nước lớn. Với hiến quyền của những công dân nhập tịch Mỹ, chúng tôi được hiến pháp Mỹ bảo đảm cho quyền tự do phát biểu - để lên tiếng kịp thời tố cáo, chống lại bất cứ một điều ǵ có thể làm hại dân, hại nước chúng tôi – và làm mang tiếng thêm cho nước Mỹ, cho đảng Cộng Ḥa, cho Tổng Thống đang đi trên con tầu quốc gia Mỹ bập bềnh trôi dạt v́ gặp nhiều phong ba băo tố.

 

     Trong một lần tranh cử, Ngài đă nói: “ Miền Nam Việt Nam không chịu tranh đấu nên bị thua.” Đặt căn bản trên phát biểu đó của Ngài, chúng tôi xin ân cần nhắc nhở Ngài là đa số bọn ồn ào chống Cộng ở đây, hầu hết không phải là lính tác chiến, mà là lính cậu, lính kiểng, không có can đảm ra trận, để biết nguy cơ gian khổ ngoài trận tuyến. Nếu nghĩ kỹ, chúng phải nhận ra tội đào ngũ trước địch quân, phải lănh án tử h́nh. Thật ra miền Nam, nếu biết chia sẻ, đă gánh chịu chi phí để mua súng đạn nhu yếu phẩm quân trang quân dụng. Không hoàn toàn ăn bám vào 494 tỷ đô-la của Mỹ để chống Cộng. Nên khi Mỹ gặp khủng hoảng kinh tế, giá dầu thô gia tăng, lính Mỹ bị chết nhiều, nên Mỹ phải bỏ chạy. Có ǵ đâu mà phải chửi rủa Mỹ phản bội. Việc nước lại cứ tin vào người ngoài, không thua sao được? Được nước Mỹ mở cửa ra đón nhận là may mắn lắm. Vốn liếng chỉ là hết lấy Tây đến lấy Mỹ, được làm di dân kinh tế, chưa chết là may mắn lắm rồi! Phải cám ơn chứ!

 

     Cho nên, chúng tôi hạ quyết tâm không làm phiền Ngài, chỉ xin khi Ngài gặp quan chức lănh đạo nước tôi, trong đại tiệc chào đón Ngài, kính nhờ Ngài chuyển dùm vài lời của chúng tôi; chỉ mất độ chừng một phút như sau :

 

     “Tôi hân hoan chuyển dùm lời của người Mỹ gốc Việt đến quư ông là bọn chống Cộng ngoài này chúng nó u mê, ngu si, và đần độn quá. Chúng chửi Việt Cộng tàn ác, và làm cho dân chúng nghèo khổ! Chúng phải cám ơn Việt Cộng tàn ác, và làm cho dân chúng nghèo khổ chứ! V́ nếu Việt Cộng không tàn ác, và không làm cho dân nghèo th́ chúng lấy lư do ǵ nữa để chống Cộng. Vậy cứ la toáng Chính Nghĩa Quốc Gia lên là thế nào?

 

***

 

     Mỹ là nơi có tự do dân chủ nhất. Trong vụ tai tiếng các linh mục phơi cu, một tờ báo VN, bên Cali, cho biết đại diện ở các địa phương của báo, đă không cho phép chủ nhiệm đăng tin của các linh về vụ ấy. Cũng may là các báo Mỹ đă đăng, nếu không độc giả Việt Nam không biết vụ các cha theo chân Chúa leo lên … Núi Sọ! Ngài có thấy lạ không? Được tự do, nhưng v́ phe nhóm- đảng đạo, nên tự ư đục bỏ hay tự ư kiểm duyệt, đó là cách thụ hưởng tự do báo chí tự ư dựng hàng rào kiểm duyệt. Bệnh quá! Có xứng đáng với tự do ngôn luận không? Chúng tôi biết Công Giáo rất hận thù sau khi chế độ Diệm bị xụp đổ. Họ cố t́nh làm ngơ sự chán chường của dân chúng lúc đó về Cần Lao Công Giáo gia đ́nh trị. Họ cố t́nh đề cao Ngô Tổng Thống khai sáng chế độ, nhưng sợ không dám nói thật là Mỹ đă đẻ ra thủ tướng phe Mỹ để bỏ thủ tướng phe Pháp. Lại tố cáo Mỹ bật đèn xanh cho phản tướng giết cụ; nghĩa là Mỹ chủ mưu, vậy c̣n làm lễ dềnh dàng cho cụ ngay trong nhà thủ phạm giết người, thật là ngu hết sức ngu. Không nắm vững nguyên tắc ngoại giao, lại mong Mỹ giúp lật đổ CS, thật rơ ràng nh́n mà không thấy vai tṛ “lá bài họ Ngô” của Mỹ là thế nào?  Rồi đến những vị hoà thượng, thượng tọa trên 80 tuổi - lứa tuổi quá xa nhi thuận nhĩ - lại để cho một số sư săi chống Cộng loại Liên Tôn “hết vốn”, sang La Mă dựa hơi Vatican, tất cả chỉ là bọn chống Cộng mơi tiền theo chỉ số Chùa Lớn Phật Nhỏ thôi. Hóa đạo hai, thời gian qua nhanh, sắp đến Hóa đạo hai rưỡi rồi! Mau quá!

 

     Tiếp đến là những con em của anh hùng Nguyễn Thái Học, của đảng trưởng Trương Tử Anh. Ngày nay mộ phần di tích lịch sử của các Ngài đều hương khói trang nghiêm ấm cúng nơi quê nhà. Nhưng bọn đàn em con cháu hải ngoại chỉ mượn danh, chứ có đứa nào thèm biết đến, thăm viếng chỗ tôn nghiêm thờ kính của các Ngài đó đâu?

 

***

 

     Và cũng sẽ có, như nói trên, những bọn chống Cộng đề nghị, van xin tổng thống tiếp tay, và nhờ dùng tất cả mọi phương tiện của Mỹ để lật đổ chính quyền VN. Chúng tôi xin tổng thống tích cực giúp đỡ chúng. Chỉ kính xin tổng thống nhắn nhủ chúng : ”Các anh phải về nước lập chiến khu kháng chiến, dám hy sinh mạng sống, chứ cứ đợi chính quyền Mỹ giúp đỡ, và sắp sẵn hết cho các, các anh sẽ bị mang tiếng là bù nh́n như Karsai nước Afghanistan, sao các anh trơ trẽn, không biết xấu hổ sao? Nhưng tôi cũng thông cảm cho các anh, quân phục, chào cờ, mặc niệm, điếu văn, di hành đẹp mắt quá. Để tôi xin quốc hội ban luật cho các anh vào đơn vị không tác chiến ở hậu phương an toàn như Tiểu Đoàn Danh Dự, Bộ Tổng Tham Mưu, Ban Nghi Lễ Quân Nhạc, Tiểu Đội Chung Sự Nghĩa Trang Arlington … Chứ đẹp như thế mà ra trận th́ “uổng” quá! Yên tâm! Khi măn phần tôi cho phủ một lúc nhiều lá cờ vàng ba sọc đỏ trên quan tài. Ok!

 

     Trân trọng ghi ơn Tổng Thống đă nói Thẳng, nói Thật với bọn chúng!

 

Kính thư,

Nguyễn Văn Tôn, Phạm Hữu Tạo

(Cộng Đồng Người Mỹ Nói Tiếng Việt Tại Houston và Vùng Phụ Cận)



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend