TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Tại Sao TT Goerge W. Bush thất bại? Giuse Phạm Hữu Tạo


Tại Sao TT Goerge W. Bush thất bại?

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

 

     Dân Chủ đại thắng, Cộng Ḥa đại bại! Kết quả rơ ràng như thế. Song những nhận xét và t́m hiểu v́ sao TT George W. Bush thất bại th́ hầu hết những phỏng đoán đều sai; trừ của Cộng Đồng Người Mỹ Nói Tiếng Việt Tại Houston và Vùng Phụ Cận là đúng và đúng nhất!

 

     Khi khởi sự chiến tranh I-rắc, TT Bush đă nghĩ sẽ chắc chắn thắng, v́ vậy trên một chiến hạm Mỹ, khi đón Ngài đă có tấm biểu ngữ: ”Mission accomplished!”  (Nhiệm Vụ Đă Hoàn Tất!)

 

     Nhưng chiến cuộc không trở nên khốc liệt do đụng trận trực diện với quân Mỹ, mà do “kháng chiến quân” (Mỹ gọi là insurgents), đă đánh du kích, ôm bom và bắn sẻ T́nh h́nh thay v́ ổn định đă trở thành bất an hỗn loạn. Trong chiến tranh, nếu du kích không thắng, có nghĩa là họ được cuộc! (In war guerilla did not lose, meant he won!) Do đó anh khổng lồ ngoài ích lợi được xử dụng thả dàn bom đạn tồn kho, và không thể để binh lính sống thời b́nh ngồi đánh cờ chiếu tướng. Nên phản ứng của dân Mỹ là bỏ cuộc, tháo chạy, trừ trường hợp muốn số tử sĩ dần dần tăng lên con số 58 ngàn hay hơn. Nh́n kỹ thấy Mỹ hy sinh không do dự cả quân sĩ lẫn bom đạn. Chứ nước nào dám xâm phạm an ninh Mỹ, nên làm ra thêm Bộ An Ninh Quốc Nội chỉ là nhu cầu thổi phồng. Nhiều hay ít chỉ là lư do để tiếp tục hay bỏ chạy, c̣n quân đội, đă t́nh nguyện nhập ngũ, chết trận là vinh dự bổn phận, không phải như quân động viên để phản chiến có thể nói chúng tôi không muốn chết và chống chiến tranh vv . . . Give Peace A Chance, and Give Us Lives!

 

     Trong chiến tranh Việt Pháp 1946-1954, cụ Hồ đă nói “quân Pháp có thể giết quân của Cụ mười người, đổi lại quân Việt chỉ giết một quân Pháp thôi. Nhưng một quân Pháp rất đắt, v́ quân viễn chinh từ xa, tốn kém và cuộc chiến xâm lăng không có chính nghĩa, về lâu dài dân Pháp sẽ chán nản”. Cụ Hồ nói như thế, không khác ǵ TT Mỹ Abramham Lincoln nói khi có chiến tranh Nam-Bắc Mỹ :”Đất nước không thể phân chia, cho nên để bảo vệ thống nhất phải chấp nhận chiến tranh. Chết bao nhiêu cũng chịu, mất bao lâu cũng chịu và tốn phí bao nhiêu cũng chịu”. Chưa kể sau thế chiến II, nước Pháp đă kiệt quệ, và Mỹ đă chi đến 80% ngân sách của Pháp ở Việt Nam. Nếu nói về ai chi tiền nguời đó quyết định, th́ đồng minh Mỹ là kẻ có tiếng nói ảnh huởng và Pháp là đồng minh câm của Mỹ. Không nên nhận miền Nam là đồng minh của Mỹ. Hăy thành thật, dừng lừa dối ḿnh mà trúng bẫy Hoa Kỳ nữa!

 

     Do đó, về mọi mặt vũ trang và chiến phí, nước Mỹ luôn luôn dư ngân khoản. Nhưng chính nghĩa của chiến tranh, ví thử chỉ muốn xử dụng hết vũ khí trong kho, muốn áp đặt chính phủ thân Mỹ, không có căn bản dân chúng, và không có kiên nhẫn chịu đựng, nước Mỹ là con thỏ của LaFontaine. Và những nước không có dư phương tiện như của Mỹ, trước kia là miền Nam VN. hay ngày này I-rắc, chỉ có quân du kích bắn sẻ và kháng chiến ôm bom, nước Mỹ sau bầu cử 2006, làm lại lịch sử nghĩa là “Rút lui trong danh dự”, mà Dân Chủ đang đề nghị rút lui từng giai đoạn, từng đợt (Decent Interval).

 

      Việt Nam đă chịu thiệt hại 3 triệu rưỡi nạn nhân của bom đạn Mỹ, I-rắc đă chịu tới con số gần một triệu. Như vậy hỏa lực Mỹ rất tác hại, lại có người Việt Nam giúp tối tân vũ khí thêm khốc liệt và sát hại, nghĩ đến đa số dân Việt, có đức hiếu sinh, theo giới cấm sát sinh; tiếp tay sát hại thêm cho Mỹ, quả thật không cần thiết, v́ chỉ xử dụng vũ khí đang có, Mỹ đă tác hại quá dư rồi! Không thấy sao?

 

     Cộng Đồng NMNTV tại Houston và phụ cận trân trọng xin lỗi v́ đă đi xa đề khi muốn nói về lư do thất bại của TT George W. Bush.

 

     Để thấy phần nào lư do thất bại của TT George W. Bush, phải trở lại chiến sử Việt ngày trước, và chiến trường I-rắc bây giờ.

 

     Giúp cho Pháp có chiến phí hay cho I-rắc có chính quyền do Mỹ dàn dụng bầu cử sau hậu trường cả hai loại chính quyên miền Nam Việt Nam và I-rắc không khác nhau. Một bên dưới quyền An Nam Đô Hộ Phủ Mỹ, một bên được bảo vệ trong khu an toàn Mầu Xanh (Green Zone), khi hết chiến phí của Mỹ, th́ v́ không có tổ chức đảng hạ tầng và v́ theo ngoại nhân, nên hết chỗ dựa th́ phải chạy. V́ thế báo Mỹ đă nói đến sự phục hoạt nguy hiểm của đảng Baath Irắc, như Việt Nam trước kia là đảng viên, phản đảng là tử h́nh, ngoài lư tưởng đánh ngoại xâm và thống nhất đất nước. Hơn nữa chính trường Mỹ sau mỗi tám năm thay đổi TT, kéo theo thay đổi chính sách. Nhất là Mỹ phải về Mỹ, không thể măi măi chiếm đóng nước ngoài. Bởi thế, đă có đề nghị phải thương thảo với hai nước I-răng và Sy-ria - để bỏ cuộc - nhưng không hiểu TT Bush có cho một số người I-rắc làm di dân kinh tế như TT Ford đă cho dân Việt năm 1975 không?

 

     Tới đây, bạn đọc thấy ở miền Nam và I-rắc khó có tổ chức chính trị làm nền tảng và sức mạnh căn bản của dân tộc; mà không có dân tộc th́ rời rạc. Chính quyền miền Nam có thượng hạ nghi viện, hay các cơ sở hành chánh thượng hạ tầng, chỉ là công chức cao cấp hay thường. Không có lư tưởng, quyết tâm và chính sách. Đừng quên chính người Mỹ nhận xét là miền Nam Việt Nam không có chính sách (policy of no policy!), và I-rắc, ngoài một đảng Baath cũ, và các giáo phái Shiite và Sunni, chính phủ chỉ dựa vào Mỹ, th́ phải đặt thủ đô ở sát biển, nước I-rắc có dầu hỏa, nên vượt biển thoải mái.

 

      Truyền thống của miền Nam là đảng Cần Lao Công Giáo, và đảng Dân Chủ, nhưng cả hai chỉ có thượng nghị sĩ và dân biểu “chỉ định”, nên khi Ngô “lănh tụ” chết, đảng cũng chết theo để xuống âm phủ hầu hạ Ngài. Ngoài ra cũng ó nhưng đảng hữu danh vô thực, hay đảng viên như lá mùa thu …

 

    V́ vậy phong trào hoài Ngô, không thật, chỉ là một số Công Giáo tiếc thời vàng son, dựa vào La Mă, và chỉ là thiểu số trong đa số dân tộc, quen thói ăn trên ng̣i trước và ồn ào, nên chẳng làm đuợc ǵ ngoài báo đạo và đài phát thanh Công Giáo khai thác xác Cụ. Muốn làm Cụ sống lại lắm, nhưng Cụ có bị đóng đanh trên thánh giá đâu mà Phục Sinh? C̣n TT George W. Bush thất bại v́ không có chiến tranh tâm lư, chiến tranh chính trị, như những người Việt Nam chống Cộng, liều lĩnh nói sau I-rắc là Việt Nam. Hay ngày mai Việt Cộng đổ, Mỹ lại về nước ta làm Cố Vấn, chơi bời thả dàn, v́ nước ta dư con gái. Chấp nhận mọi giá, kể cả dẫn gái cho Mỹ miễn sao Cộng sản đổ là OK! Trả thù dân tộc làm ǵ, đó là mấy cái lẻ tẻ!

 

     Phải chi TT trả lương vận động cho đảng của Ngài, những chuyên gia chống Cộng Việt Nam ở đây; họ sẽ chắp cánh thiên thần, cầm loa loan báo :Ngày mai Mỹ đại thắng ở I-rắc, th́ đảng của TT không bị thua nhục nhă. Đảng Dân Chủ, nếu đi vào vết xe đổ của Cộng Ḥa, không muốn thua, nên chuẩn bị t́m kiếm Nhân Tài Chống Cộng Việt Nam, và dĩ nhiên phải trả lương hậu. Kính tŕnh giới chức thẩm quyền và xin chuyển thuận cho anh em làm chính chị không gặp NẠN ĐÓI!

 

Cộng Đồng NMNTV tại Houston và phụ cận

    

Tiếng loa cảnh báo : Công giáo La Mă ta, và Tin Lành Dega vẫn muốn dựa vào ngoại bang để cầm quyền, dù phải làm Việt gian! Sao l.m. Tađéo Nguyễn Văn Lư không đ̣i La Mă cho tự do tôn giáo, nghĩa là chúng phải chấm dứt độc tài giáo phiệt!

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

ĐDTB, ngày 15/11/06



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend