TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Thích Quảng Độ: “Thương nhau lắm cắn nhau đau” Hà Giang


Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush bắt tay với Thủ tướng Việt Nam Phan Văn Khải trước khi bắt đầu cuộc gặp gỡ tại Toà Bạch Ốc hôm 21-6-2005. AFP PHOTO/Tim SLOAN

Ma Tăng Việt Gian Quảng Độ

 

Thích Quảng Độ: “Thương nhau lắm cắn nhau đau”

 

Hà Giang

 

Trong một trả lời phỏng vấn cho tờ Daily Telegraph (Anh) về việc Mỹ đưa Việt Nam ra khỏi danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt (Countries of Particular Concern hay CPC), Thầy Thích Quảng Độ hậm hực tố cáo Mỹ đă “phản bội”. Và, cũng như bao nhiêu lần trước, Thầy lặp đi lặp lại những luận điệu sai sự thật nhưng đă góp phần làm nên  “thương hiệu” Thích Quảng Độ gần đây. Có lẽ v́ thấy Thầy là người có tuổi và đă từng bị chính quyền quản thúc quá lâu, và thiếu thông tin, nên người ta thông cảm cho Thầy và giữ im lặng trước những những phát biểu sai sự thật của Thầy. Nhưng những ǵ Thầy nói gần đây có lẽ đi quá xa và cần phải được xem xét lại.

 

Phản bội?

 

Thầy Thích Quảng Độ tố cáo Bush phản bội. Theo cách hiểu thông thường, phản bội có nghĩa là thay đổi thái độ, đứng về phía chống lại nghĩa vụ bắt buộc ḿnh phải trung thành, tôn trọng, và bảo vệ. Bởi vậy, chúng ta mới có cụm từ “Phản bội tổ quốc.”  Cũng nên bàn thêm là từ phản bội có lẽ bị lạm dụng quá nhiều trong các ngữ cảnh b́nh thường trong xă hội; và cũng đă hơn một lần, những kẻ cực đoan trong chính quyền VNCH trước 75 cho rằng quan thầy Mỹ đă “phản bội” lại họ.

 

Vậy ông Bush phản bội ai và phản bội cái ǵ? Bush đă hứa ǵ với Thầy Quảng Độ? Không, Bush chẳng có hứa ǵ với cá nhân Thầy Quảng Độ cả. Chúng ta biết được điều này v́ chính Thầy Quảng Độ cho biết ông chỉ dựa vào một câu nói của Bush trong buổi lễ nhậm chức tổng thống. Mấy năm về trước, Tổng thống George W. Bush từng hứa như thế này trong bài diễn văn nhậm chức: "Những ai sống trong chế độ độc tài tàn bạo và những ai sống trong vô vọng nên biết rằng Mỹ sẽ không làm ngơ trước sự áp bức hoặc bào chữa cho kẻ áp bức. Khi quư vị đứng lên tranh đấu cho sự tự do của quư vị, chúng tôi sẽ đứng vào hàng ngũ của quư vị." Và Thầy Quảng Độ xem câu nói chung chung đó là một lời hứa với Thầy và các chiến hữu như Thầy!

 

Thật ra, phân tích cho cụ thể và từng chữ th́ câu nói của ông Bush chỉ là lời nói ...  chót lưỡi đầu môi của giới chính khách mà thôi. Trên thế giới này, c̣n nhiều chế độ như thế. Ở bất cứ xă hội nào và bất cứ thời nào trong lịch sử cũng có sự bất công, người dân bị áp bức và sống trong tuyệt vọng. Từ xưa đến nay, người ta xem đó là lư tưởng để phấn đấu mà có chế độ nào đạt được đâu. Ngay cả ở Mỹ, biết bao nhiêu người dân phải sống trong tuyệt vọng v́ không có việc làm, không có bảo hiểm y tế (không phải chuyện nhỏ!), không có cơ hội để nói. Người theo đạo Hồi giáo ở Mỹ bị đàn áp ra sao th́ chắc Thầy Quảng Độ không biết.  Bush có thể nào can thiệp vào tất cả các ngóc ngách của tất cả các nước trên thế giới hay không? 

 

Chế độ hiện hành ở Việt Nam không phải là chế độ độc tài, mà là một chế độ toàn trị. Chính quyền Mỹ có quan hệ khá mật thiết với Trung Quốc -- một nước theo thể chế toàn trị --  th́ không có lư do ǵ Mỹ lại không có quan hệ với Việt Nam. Ở Việt Nam, cũng như bao bất cứ nước nào trên thế giới, có bất công, có người sống trong nghèo khổ và tuyệt vọng, và có người bị vài quan chức địa phương chèn ép. Nhưng khác với các nơi khác, Việt Nam hiện nay không dấu diếm những tiêu cực này, mà c̣n tích cực t́m cách giải quyết, chứ không cần đến can thiệp từ nước ngoài.

 

            Ai cũng biết giới chính khách – như là một quán tính – hay nói đăi bôi. Họ nói nhằm mục đích đắc cử, chứ chẳng nhắm vào cá nhân ai hay trường hợp cụ thể nào cả.  Cũng cần nhớ cách đây cũng gần hai mươi năm, ở nước Úc xa xôi, cựu thủ tướng Úc (có lẽ là Bob Hawke), trong cuộc vận động tranh cử, tuyên bố rằng đến năm 2000 sẽ không có người Úc nào sống trong nghèo khổ. Trong khi vài người hí hửng xem đó là lời hứa của Hawke và dồn phiếu cho ông. Đến khi đắc cử và điều hành quốc gia th́ nước Úc càng ngày càng nghèo đi, và lúc đó người ta mới nhớ lại rằng chính trị gia hay … nói láo. Tất nhiên, Hawke đâu phải là người dại dột không biết rằng câu nói của ḿnh là cực kỳ ngớ ngẩn, nhưng Hawke vẫn nói cho những ai nhẹ dạ tin theo để đạt được mục đích của ḿnh. Bush là chính khách, và Bush cũng hành xử như Hawke thôi. Tin vào những lời nói đăi bôi như thế như tin vào người t́nh Sở Khanh th́ quả là quá ngây thơ.

 

            Trước đây, trên đài RFA Thầy Quảng Độ nói rằng người cộng sản nói láo đến nỗi con rắn cũng ḅ ra khỏi hang. Thầy – một vị cao tăng – dùng con rắn, một con vật được xem là nguy hiểm và đáng sợ, làm h́nh tượng! Vậy bây giờ trước những lời nói ngọt như đường phèn của chính trị gia George W. Bush, ai vẫn tin và phải thất vọng, rồi đâm ra than ngắn thở dài?  H́nh tượng con rắn có c̣n thích hợp không?

 

            Người ta hay nói Mỹ không có đồng minh, chỉ có quyền lợi nước Mỹ mà thôi. Quyền lợi nước Mỹ là trên hết. Việt Nam là nước đang phát triển nhanh, hay nói theo cách nói trịch thượng của Bush, là một “con hổ trẻ”, và trong giai đoạn này Mỹ có thể vào làm ăn. (Cũng phải thú nhận là Mỹ làm ăn được ở Việt Nam th́ người Việt chúng ta cũng có cơ hội và điều kiện để phát triển nhanh hơn). Thành ra, không ngạc nhiên khi Tổng thống Bush (hay bất cứ tổng thống nào) làm mọi việc v́ quyền lợi của Mỹ. Thái độ thân thiện của Bush dành cho Việt Nam gần đây cũng v́ quyền lợi của nước Mỹ và người Mỹ, đặc biệt là giới đầu tư Mỹ mà thôi.

 

Cần nói thêm rằng cái danh sách đó được lập ra để làm cái cớ cho Mỹ can thiệp vào các nước mà giới truyền đạo Kitô giáo của Mỹ cảm thấy khó khăn làm việc. Đó là thú nhận của một dân biểu Mỹ. Cái danh sách đó được lập ra không phải v́ Phật giáo hay Hồi giáo, hay lập ra để cho Thầy Thích Quảng Độ muốn nói ǵ th́ nói. Có lẽ Thầy Quảng Độ không hiểu lịch sử của cái danh sách đó cho nên đă có những kỳ vọng quá cao, và v́ thế cũng thất vọng năo nề.

 

Vậy th́ cáo buộc rằng Bush phản bội là hành động nực cười. Bush không phản bội ai cả. Ngược lại, Bush rất trung thành với nước Mỹ và người Mỹ. Bush cũng không phản bội Thầy Quảng Độ v́ Bush chẳng có hứa ǵ với Thầy; chỉ có chuyện Thầy quá ngây thơ tin vào câu nói đăi bôi của ông và sinh ra thất vọng và cáo buộc lung tung! Chỉ có người quá ngây thơ hay quá xu phụ mới nhớ câu nói của Bush, cũng như người quá si t́nh mới nhớ câu nói qua đường của anh chàng Sở Khanh.

 

            Nếu có người phản bội ở đây th́ người đó – tôi e rằng phải nói thật và mất ḷng – chính là Thầy Thích Quảng Độ. Phản bội lại quyền lợi của Việt Nam. Cũng lại bàn chuyện ở Úc có thời hai đảng chính trị chính tranh căi nhau một cách gay gắt về chính sách ở Iraq, th́ ông đại sứ Mỹ nhảy vào phát biểu. Chỉ một lời phát biểu có vẻ thiên vị đảng cầm quyền (tất nhiên là v́ quyền lợi của Mỹ), mà báo chí và công chúng nhao nhao lên tố cáo ông đại sứ đă can thiệp vào nội bộ nước Úc. Hai đảng chính trị căi nhau chí chóe, nhưng khi có người nước ngoài can thiệp th́ họ quay sang nói ngay “Chuyện của chúng tôi, xin các ông đừng xía mồm vào”. Đó là thái độ của những công dân có trách nhiệm với quê hương, là hành động bảo vệ đất nước, thể hiện nghĩa vụ trung thành với tổ quốc. Đằng này, Thầy Thích Quảng Độ (và các chiến hữu của ông) th́ ngược lại, không ngớt yêu cầu ngoại quốc can thiệp vào nội bộ Việt Nam. Họ hí hửng khi được một ông Tây bà đầm nào đó khen họ; họ vui mừng khi được chụp h́nh chung với tổng lănh sự Mỹ; họ chạy chọt ngoài hành lang để yêu cầu ngoại bang làm khó Việt Nam; thậm chí họ nhận tiền từ chính phủ ngoại quốc để tuyên truyền và xuyên tạc Việt Nam. Việc làm của Thầy Quảng Độ và những ‘chiến hữu’ của ông thể hiện tâm lư của kẻ bé mọn (chỉ có người bé mọn mới phải dựa vào người khác), thiếu tự tin, tự ti, và do đó, làm cho người nước ngoài khinh khi người Việt. Theo định nghĩa của cụm từ “phản bội” như tŕnh bày trên, đó không phải là thái độ phản bội – phản bội tổ quốc – th́ là thái độ ǵ?

 

B́nh thản ?

 

            Thầy Thích Quảng Độ nói với tờ Daily Telegraph rằng: "Họ có thể bỏ tù tôi, họ có thể quản chế tôi. Họ có thể làm bất cứ ǵ họ thích, nhưng tôi không sợ.  Tôi giữ đầu óc b́nh thản." Nếu ông giữ được đầu óc b́nh thản th́ quả là đáng phục. C̣n nhớ Thầy Thích Trí Siêu (tức học giả Lê Mạnh Thát) bị nhà cầm quyền giam cầm nhiều năm trong tù, nhưng tù đày không làm ông nhục chí.  Thầy không tuyên bố ồn ào. Thầy không nhận tiền từ các thế lực ngoại bang. Thầy sử dụng thời gian trong tù đó để viết thành bộ sách về lịch sử Phật giáo Việt Nam. Thật là đáng khâm phục! Đó mới thật là thái độ của kẻ sĩ, của nhà tu hành chân chính.

 

            Nhưng Thầy Thích Quảng Độ th́ khác hẳn. Ông nói “giữ đầu óc b́nh thản” chỉ là nói cho có thế thôi, chứ những lời ông nói khó mà phân biệt được đó là những phát biểu của một người tu hành hay của một người c̣n quá nhiều tham sân si. Những lời phát biểu làm nên cái “trademark” hay “thương hiệu” Thích Quảng Độ th́ quá nhiều, không thể trích dẫn hết ở đây, nhưng một phát biểu gần đây có thể nói là tiêu biểu. Được đài phát thanh RFA mớm cung (RFA là một cái loa tuyên truyền của Thầy Quảng Độ) Thầy ví những người đang điều hành đất nước là “súc vật” (nguyên văn: “Nếu bây giờ ḿnh nói chết là để cảnh tỉnh. (Nhưng) chỉ cảnh tỉnh những kẻ nào c̣n chút lương tri th́ ḿnh mới hy vọng chết đi để mà cảnh tỉnh họ. Chứ c̣n đối với những loại bây giờ nó không c̣n chút lương tri, nó gần như con súc vật, mà có thể nói đứng một phương diện nào nó là một con súc vật, th́ ḿnh hy sinh cũng vô ích thôi.”)

 

            Nhưng đó không phải là một câu nói ngẫu nhiên trong lúc nóng giận. Mới đây, khi nói về cuộc sống ở trong nước, cũng trên RFA, Thầy lại “súc vật hóa” vấn đề qua nhận xét: “Hơn nữa bây giờ mạng người nó coi không được bằng con gà, con heo.”  Và ông phàn nàn: “Bây giờ cả thế giới đang lo chữa bệnh cúm gà, cúm heo đấy, chứ con người chết họ có quan tâm đâu. Ḿnh chết đây họ có để ư đâu, mà họ quan tâm nhất là bệnh cúm gà, cúm heo đang lan tràn đây. Mà họ chữa cho gà cho heo khỏi, để có thịt họ ăn.”

 

            Nếu quả thật chế độ xem người dân, kể cả Thầy, như súc vật (chữ của Thầy đó nhé!) th́ tại sao Thầy vẫn sống phây phây, vẫn lớn tiếng chửi rủa chế độ cho sướng miệng, vẫn liên lạc hết người này đến người khác ở ngoại quốc để tố cáo hết chuyện này đến chuyện nọ, kể cả những chuyện sai sự thật. Nếu bị hành xử như súc vật, th́ tại sao Thầy vẫn thoải mái liên lạc với Vơ Văn Ái và chỉ thị cho Ái làm giặc, làm Lê Chiêu Thống tân thời? Có ǵ không ổn ở đây. Hoặc là Thầy không nói thật, hoặc là Thầy tự mâu thuẫn.

 

            Súc vật. Hai chữ rất nặng nề. Khó mà tin rằng nó được thốt ra từ cửa miệng một nhà tu hành. Có thể thông cảm cho một người trong lúc bị quản chế quá lâu và trong một thời điểm “nóng” nào đó nổi cơn thịnh nộ thốt lên những phát biểu gay gắt, nhưng khó mà thông cảm cho một vị cao tăng Phật giáo miệt thị những người ḿnh bất đồng chính kiến là “súc vật”. Có thể xem đó là một thái độ của một kẻ vô minh và vọng ngữ hay không?

 

            Nói về những đau khổ của dân ḿnh, Thầy Thích Quảng Độ có bao giờ nghĩ đến những người Việt Nam bị bắn chết, rồi cắt tai xâu vào nhau làm đồ trang sức để đeo trên ngực như là một thứ “chiến lợi phẩm”. Có lúc nào Thầy dành thời giờ để cầu siêu cho những người Việt Nam bị bắn chết và xác của họ bị móc vào xe tăng chạy trên đồng ruộng không? Có lúc nào Thầy nghĩ đến những người Việt Nam bị bắn chết và bị móc gan ra làm tiệc nhậu rượu không? Thầy có nghĩ đến những người Việt Nam cả hai bên chiến tuyến bị chết ở Cần Giờ và xác họ bị các xe ủi đất cán lên hay ủi xuống hố để lấp không? Đó mới chính là hành động coi xem người Việt như cỏ rác, c̣n kém hơn cả súc vật. Thầy có biết ai là “tác giả” của những hành động đó không? Xin thưa: lính Mỹ và lính ngoại quốc chư hầu của Mỹ đấy. Đó không phải là tuyên truyền của cộng sản đâu nhé, mà chính là tiết lộ của chính người Mỹ.

 

Trên hết, với những người thầy cho là “loại người không c̣n chút lương tri, nó gần như con súc vật đó”, là một vị cao tăng, Thầy phải đem hạnh Bồ Tát của thầy ra cảm hoá, hoá giải, cầu nguyện cho người ta thay đổi.  Chẳng nhẽ lại phải nói với Thầy những điều căn bản trong triết lư Phật giáo đó, e ra phạm thượng!

 

Không biết khi thốt ra những lời nói miệt thị dân tộc trên, Thầy có bao giờ suy nghĩ về những cuộc tàn sát người Việt một cách man rợ mà các đạo quân ngoại bang đă làm trong cuộc chiến vừa qua. Thái độ miệt thị đồng bào ḿnh (người cộng sản cũng là người Việt) và xu phụ ngoại bang nó nói nhiều về sự thiên kiến và một chiều của Thầy hơn là về sự thật. Mà, nh́n sự việc bằng một con mắt th́ chẳng khác ǵ không có mắt.

 

Thầy Thích Quảng Độ mét với ngoại quốc rằng Thầy không có quyền tụng kinh niệm Phật. Thầy nói với báo Daily Telegraph rằng "Chúng tôi muốn tự do tụng kinh niệm Phật, chúng tôi muốn thuyết pháp tự do."  Tôi có thể nói ngay rằng Thầy nói không đúng sự thật. Chùa chiềng ở Việt Nam vẫn phát triển. Người dân vẫn tự do đi chùa. Các thầy vẫn tự do thuyết pháp. Đó là sự thật. Chẳng có ai ngăn cấm Thầy tụng niệm. Chỉ tại Thầy không muốn làm người tu hành mà muốn làm nhà hoạt động chính trị, muốn làm giặc và không tuân theo luật chơi mới của chế độ, và đó mới là vấn đề.

 

            Đáng lẽ Thầy Quảng Độ phải nói rằng Thầy đ̣i phục hoạt tổ chức Phật giáo trước năm 1975 và chính quyền không cho phép. Thực ra, họ cho phép với điều kiện tổ chức của Thầy phải nằm trong Mặt trận Tổ quốc. Đó là luật chơi mới mà Thầy không chấp nhận. Đó mới là mấu chốt của những khó khăn mà Thầy đă trải qua trong suốt hai mươi năm qua. Tôi không muốn bênh vực cho nhà nước hay bênh Thầy, nhưng chỉ muốn nói rằng mỗi nước và mỗi thời kỳ đều có luật chơi mới. Nếu Thầy sang Úc hoằng pháp Thầy cũng phải tuân theo luật chơi của chính quyền Úc (tất nhiên là khác với Việt Nam). Do đó, việc Thầy không tuân theo luật chơi mới cũng có nghĩa là Thầy sẵn sàng nhận lấy hậu quả. Tôi thông cảm và ngưỡng mộ tinh thần đấu tranh của Thầy, nhưng tôi không chấp nhận việc Thầy liên kết với các thế lực nước ngoài để gây khó cho Việt Nam trong quá tŕnh hội nhập thế giới. Tôi không chấp nhận việc Thầy liên kết với các nhóm người Việt lưu vong muốn đánh phá Việt Nam để cho Thầy mang lá cờ ba sọc.

 

Lời sau cùng

 

Trong t́nh trạng phát triển nhanh về kinh tế, xă hội Việt Nam nảy sinh ra nhiều điều nhức nhối, kể cả các giá trị đạo đức cổ truyền bị xói ṃn. Thêm vào đó là ba mươi năm chiến tranh, với những xâu xé trong cuộc chiến vừa qua đă để lại những vết thương và mâu thuẫn xă hội thời hậu chiến. Trong khi nhà nước bù đầu lo chuyện kinh tế trong thời hậu chiến, họ có thể lăng quên vấn đề phẩm chất con người. Trong bối cảnh đó, tôn giáo có thể đóng góp, và đặc biệt là Phật giáo có thể đóng một vai tṛ quan trọng trong việc hàn gắn những vết thương và mâu thuẫn xă hội. Đáng lẽ Thầy, với tư cách và uy tín của một vị cao tăng, Thầy có thể đóng góp nhiều cho Phật Giáo Việt Nam và thế giới.  Nhưng tiếc thay, Thầy lại chọn sân khấu chính trị làm phương tiện, cái sân khấu mà Thầy không phải là một diễn viên có tài.  Và, Thầy đă thất bại thê thảm.

 

Trong cuốn tiểu thuyết Ḍng đời của Nguyễn Trung, tác giả mượn một nhân vật để đặt câu hỏi “Đất nước này của ai?” Có khi nào Thầy tự hỏi một câu như thế? Nếu Thầy đặt câu hỏi và xem xét thực tế (chứ đừng có nghe tuyên truyền một chiều từ các chiến hữu của Thầy ở Paris hay Bolsa bên Mỹ) th́ Thầy sẽ hiểu tại sao người dân Việt Nam rất trân quư sự an ninh và độc lập của đất nước hiện nay. Đă có hàng triệu người hi sinh cho an ninh và độc lập đó. Không có lư do ǵ người ta lại phản bội lại những hi sinh to lớn của dân tộc trong suốt năm thập niên qua.

 

            Trên thế giới này chẳng có chế độ nào là hoàn hảo cả. Từ trước đến nay chẳng có xă hội nào là thiên đàng cả. Chế độ hiện hành ở Việt Nam không phải là chế độ hoàn hảo và xă hội Việt Nam ngày nay (và mai sau) cũng vẫn tồn tại những tiêu cực, mà ngay cả những người cầm quyền cũng nói như thế và cố gắng cải tiến cho tốt hơn. Dù không phải là một chế độ hoàn hảo, những vẫn là một chế độ có công thống nhất đất nước, ǵn giữ an ninh và độc lập trong suốt ba thập niên qua (và nhiều thập niên sắp tới). Dù không phải là một chế độ hoàn hảo, nhưng đại đa số người dân vẫn ủng hộ chế độ này, và đó là một sự thật mà ngay cả cái tờ Daily Telegraph mà Thầy trả lời phỏng vấn cũng công nhận. Đi ngược lại ư nguyện của người dân là phản bội dân tộc.

 

Trích Chuyển Luân

ĐDTB, ngày 13/12/06

 

* “Heo Nọc” Quảng Độ và lũ “C” khối 8406 (đón đọc Thực Chất Khối 8406 bầy nhầy “kháng chiến giả” và tranh tàn sát nhau “xin cho” có chức vụ trong nhà nước Việt Nam hiện nay, trích bài viết trên tờ báo Xây Dựng tại Houston)  chỉ là Thằng bồi = Con ở = Việt gian tay sai = Nô lệ cho thực dân đế quốc xâm lược Mỹ, tạo bất ổn chính trị và nhảy múa an toàn điên loạn khùng điên bằng “MƠM C” chống Việt Nam, trong nước và hải ngoại của lũ “ăn đong chính trị” Mỹ con = Thằng bồi = Con Ở = Việt gian phản quốc Petrús Key anh em Nguyễn Ngọc Bích – Đinh Quang Anh Thái – Nguyễn Giang – Nguyễn Gia Kiểng – Nguyễn Quốc Quân – Bùi Diễm – Đỗ Quư Toàn – Lê Xuân Khoa…của DBHB Mỹ là Nhân Quyền Được Chết Dưới Bom Đạn Mỹ – Tự Do Dân Chủ Nô Lệ Mỹ - Tự Do Tôn Giáo Ky Tô Hóa Việt Nam – Tự Do Ngôn Luận Vinh Danh Chủ Thuyết Chiến Tranh Khủng Bố Là Ngụy Từ Chiến Tranh Chống Khủng Bố….để Mỹ xía vào nội trị và áp lực ngoại thương đối với Việt Nam. Chứ nhà nước Mỹ và Trùm Khủng Bố Bush Con có “mật đàm” và “tuyên hứa” ǵ đâu với những Thằng bồi - Con ở - Mỹ con…và Việt gian “Heo Nọc” Quảng Đô.

 

* Hiện tượng "Heo Nọc" Quảng Độ đả kích Tổng Thống Mỹ George W. Bush là nói một đàng làm một nẻo, cho chúng ta thấy rơ bản chất Việt gian phản quốc của hắn ta trong cuộc phỏng vấn của báo Daily Telegraph, được NgươiVietOnline lên mạng ngày 27 /11/06 dưới đây:

 

 

HT Quảng Độ đả kích TT Bush nói một đàng làm một nẻo

 

 

SÀI G̉N 27-11 (TH) - Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, đả kích Tổng Thống Mỹ George W. Bush là nói một đàng làm một nẻo.

 

Trong cuộc phỏng vấn của báo Daily Telegraph, Ḥa Thượng Quảng Độ đả kích rằng Hoa Kỳ đă phản bội lại chính lời cam kết của họ khi chính phủ của ông Bush lấy tên nước Việt Nam ra khỏi danh sách “các nước cần quan tâm đặc biệt” v́ đàn áp tự do tôn giáo. Quyết định này công bố trước khi ông đến Việt Nam tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Á Châu Thái B́nh Dương (APEC) hồi giữa tháng vừa qua.

 

“Chúng tôi hoàn toàn thất vọng.” Ḥa Thượng Quảng Độ nói. Ngài lặp lại lời tuyên bố của ông Bush khi lên nhậm chức tổng thống rằng “tất cả những ai sống trong chế độ độc tài tàn bạo và những ai sống trong vô vọng có thể biết là Hoa Kỳ sẽ không làm ngơ trước các sự áp bức hoặc bào chữa cho kẻ áp bức. Khi quư vị đứng lên tranh đấu cho sự tự do của quư vị, chúng tôi sẽ đứng vào hàng ngũ của quư vị.” Họa thượng lặp lại lời nói này của ông Bush và nói tiếp rằng: “Mà bây giờ, thực tế diễn ra cho thấy ngược lại. Ông ấy đến Việt Nam không đứng chung với chúng tôi. Ông ấy đứng chung với những người đàn áp chúng tôi.”

 

Ḥa Thượng Quảng Độ, 77 tuổi, đă từng ở tù Cộng Sản hơn 16 năm chưa kể các năm bị quản chế tại Thanh Minh Thiền Viện, Phú Nhuận, Sài G̣n suốt nhiều năm qua. Điện thoại của ngài bị cắt. Chung quanh thiền viện lúc nào cũng có một số công an canh chừng. Bất cứ ai đến thăm viếng ngài đều bị tra hỏi thẩm vấn hay cấm cản. Mấy tháng trước, ngài định đi B́nh Định thăm viếng Ḥa Thượng Thích Huyền Quang, viện trưởng Viện Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, bị bệnh hay muốn thăm viếng vào dịp Tết, cũng đều bị công an Cộng Sản Việt Nam cản trở.

 

“Họ có thể bỏ tù tôi, họ có thể quản chế tôi. Họ có thể làm bất cứ ǵ họ thích, nhưng tôi không sợ. Tôi giữ đầu óc b́nh thản.” Ngài nói với báo Daily Telegraph.

 

Kể từ khi Cộng Sản Việt Nam cho thành lập tổ chức “Phật Giáo Việt Nam” nằm dưới cái dù “Mặt Trận Tổ Quốc”, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đă bị cấm hoạt động. Các lănh tụ bị quản chế và có khi th́ bị vào tù v́ những cớ khác như “đi cứu trợ nạn nhân lũ lụt trái phép”.

 

“Chúng tôi muốn tự do tụng kinh niệm Phật, chúng tôi muốn thuyết pháp tự do.” Ngài phát biểu. Tuy nhiên, hiến pháp xác định công dân có quyền tự do tôn giáo nhưng luật lệ Cộng Sản Việt Nam vẫn là cơ chế “xin-cho”. Những tổ chức, giáo hội tôn giáo nào không chịu nằm trong sự kềm chế của “Mặt Trận Tổ Quốc” và “Ủy Ban Tôn Giáo Nhà Nước” th́ đều bị đàn áp.

 

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vẫn bất chấp các cấm cản mà đến nay đă thành lập 19 ban đại diện tại các tỉnh, tính đến Tháng Chín 2006. Các thượng tọa, đại đức hay sư nữ cầm đầu các ban đại diện này đều bị đàn áp mạnh mẽ thậm chí có người bị nhà cầm quyền địa phương trục xuất bằng vơ lực ra khỏi chùa.

 

Ḥa Thượng Quảng Độ quy y năm 14 tuổi. Ba năm sau, ngài chứng kiến cảnh cán bộ Cộng Sản Việt Nam đấu tố và giết thầy của ngài. Thầy của ngài đă bị trói tay ngược ra sau bằng dây kẽm gai, máu me bê bết v́ đ̣n đấu tố và bị vu cho tội “bán nước”.

 

Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài phát thanh RFA ngày 22 Tháng Mười Một 2006, ngài kêu gọi mọi tổ chức, cá nhân, đoàn thể “phải đoàn kết, hành động cụ thể để cứu lấy ḿnh” nếu muốn đất nước Việt Nam có tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền thật sự.

 

“Đừng há miệng chờ sung rụng”. Ngài kêu gọi như vậy.

 

Trích Người Việt Online, ngày 27/11/2006



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend