TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

LIỆTSĨ T̀NH BÁO PHẠM NGỌC THẢO


 

Liệt Sĩ T́nh Báo Phạm Ngọc Thảo

 

Nguyễn Văn Vĩnh

 

 

 

 

    Gần 60 năm đă trôi qua, tôi c̣n lưu lại được kỷ vật, nhất là những bức ảnh thời đang học ở trường Vơ bị Trần Quốc Tuấn, khóa 1, nhiều anh em chụp chung ở thị xă Sơn Tây. 6 anh đă hy sinh trên khắp chiến trường một cách anh dũng. Điều đặc biệt là Phạm Ngọc Thảo, một thanh niên trí thức, kỹ sư, vào làng Tây, công giáo 3 đời, yêu nước rất nồng nàn. Anh làm Trưởng pḥng quân báo Nam Bộ, rồi Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 307, đơn vị có bài ca vang dội núi sông thời chống Pháp.

 

    Đại tá Phạm Ngọc Thảo-sinh năm 1922 tại Sài G̣n, nguyên quán tỉnh Bến Tre. Ông là con thứ tám trong một gia đ́nh địa chủ lớn có quốc tịch Pháp, tên Pháp của ông Là Albert Phạm Ngọc Thuận, sau này lấy tên Việt mới gọi là Phạm Ngọc Thảo. V́ con thứ tám nên trong gia đ́nh mọi người thường gọi ông là Chín Thảo.

 

    Lúc nhỏ ông theo học tại một trường tư nổi tiếng ở Sài G̣n, trường trung học công giáo Taberd. Hết cấp tú tài, ông học ngành công chính. Cách mạng tháng Tám bùng nổ, ông làm giao liên rồi trở thành cán bộ chỉ huy quân sự cấp trung đoàn. Những năm 1952-1953, ông là sĩ quan tham mưu trong một số đơn vị chủ lực của ta. Cũng trong những năm ở chiến khu này, ông lập gia đ́nh với bà Phạm Thị Nhiệm, là em ruột giáo sư Phạm Thiều, nguyên Đại sứ nước ta tại Tiệp Khắc (cũ).

 

     Sau hiệp định Giơ-ne-vơ, ông ở lại miền Nam làm nghề dạy học tại một số trường tư thục Sài G̣n. V́ không chịu kư tên vào giấy “hồi chánh” nên ông đă bị mật vụ Pháp (do Mai Hữu Xuân cầm đầu) vây bắt mấy lần, nhưng ông đều trốn thoát. Cuối cùng ông về Vĩnh Long dạy học. Vùng đất này thuộc địa phận của giám mục Ngô Đ́nh Thục, giám mục lại rất tin và khâm phục ông nên đă giới thiệu với anh em Ngô Đ́nh Diệm và Ngô Đ́nh Nhu. Được bảo đảm về chính trị, ông đă cùng vợ con trở lại Sài G̣n sinh sống. Đầu năm 1956, ông làm việc tại Ngân hàng quốc gia Sài G̣n. Sau đó được Ngô Đ́nh Diệm đưa sang ngạch quân sự với cấp bậc đại úy đồng hóa trong quân đội Sài G̣n. Từ đó, ông lần lượt giữ các chức vụ tỉnh đoàn trưởng tỉnh đoàn bảo an Vĩnh Long, rồi chỉ huy trưởng bảo an tỉnh B́nh Dương. Sau khi tu nghiệp ở các lớp chỉ huy, tham mưu quân sự trong và ngoài nước (Mỹ), ông được thăng cấp thiếu tá và về làm việc tại Phủ tổng thống, bên cạnh Ngô Đ́nh Nhu. Ông rất được Ngô Đ́nh Diệm tin dùng trong lĩnh vực chính trị, t́nh báo và an ninh nội bộ. Đầu những năm 60, trước cao trào đồng khởi ở Bến Tre, Diệm đă cử ông giữ chức tỉnh trưởng tỉnh này (khi ấy là tỉnh Kiến Ḥa) với cấp bậc trung tá.

 

     Sau đảo chính lật đổ họ Ngô (11-1963), ông được thăng đại tá, làm tuỳ viên báo chí trong “Hội đồng quân nhân cách mạng”. Các giấy tờ do ông kư đều với tư cách đại tá đặc trách báo chí Phủ thủ tướng. Sài G̣n lúc này thật lộn xộn, có tới 30 đảng phái chính trị đang hoạt động hoặc đang chờ xét hồ sơ. Báo chí mọc lên như nấm sau mưa, riêng nhật báo đă có tới 44 tờ. Sự “gây nhiễu” của báo chí Sài G̣n rất có lợi cho ta lúc này. Phải chăng kế hoạch này đă nằm trong tính toán và tính khả thi của “Ngài đại tá đặc trách báo chí Phủ thủ tướng Phạm Ngọc Thảo?”.

 

     Một thời gian sau, ông được cử làm tùy viên văn hóa của Ṭa đại sứ Việt Nam (Sài G̣n) tại Mỹ. Vợ con ông đều sống và thường trú tại Hoa Kỳ. Đầu năm 1965, ông bị gọi về nước v́ chính quyền Sài G̣n đă nghi ngờ, muốn bắt ông. Biết vậy, ông trốn luôn và bí mật liên lạc với cơ quan t́nh báo cùng các lực lượng đối lập khác để tổ chức đảo chính ở Sài G̣n. Cuộc đảo chính 19-2-1965 nổ ra không thành, ông phải tiếp tục trốn tránh và cuối cùng trú tại một tu viện công giáo ở Thủ Đức. Ngày 16-7-1965, ông bị một toán mật vụ bắt, chúng giải ông đến một b́a rừng gần Hố Nai (Biên Ḥa) để ám sát. Chúng bắn ông vào mặt, ông không chết mà chỉ bị ngất. Một linh mục đưa ông về Biên Ḥa cứu chữa, nhưng bị phát giác và ông lại bị an ninh quân đội ngụy bắt về Sài G̣n. Tại đây ông bị sát hại lúc 1 giờ 30 phút ngày 17-7-1965. Năm đó ông 43 tuổi.

 

     Những năm ấy, rất ít người biết Phạm Ngọc Thảo là một t́nh báo, người ta chỉ biết ông là một sĩ quan có khả năng chính trị và ngoại giao. Sau ngày thống nhất đất nước, ông được Nhà nước ta truy phong liệt sĩ, với quân hàm đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam.

 

     Có những con người mà hoạt động của họ như một huyền thoại. Đại tá t́nh báo liệt sĩ Phạm Ngọc Thảo là một con người như vậy. Với các nhà t́nh báo Việt Nam th́ có thêm một sự bất ngờ: hóa ra đă có một thời ông là “đồng nghiệp”, hơn thế nữa, c̣n là một vị đại tá đặc trách báo chí trong chính quyền Sài G̣n!

 

     Phạm Ngọc Thảo, học viên khóa I Trường Lục quân Trần Quốc Tuấn được chính đồng đội cùng khóa viết về ông, suy nghĩ về ông thật chân thực và cảm động xiết bao.

 

 

* (Theo hồi kư của đồng chí Trần Ḥa B́nh và đồng chí Hồ Kỳ Lượm-học viên khóa I, Trường Vơ bị Trần Quốc Tuấn).

 

Trích QĐND (Số 4: ĐỈNH CAO CHIẾN THẮNG HUY HOÀNG)

ĐDTB, ngày 28/12/04 (91) (40)



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend