TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

THỐNG TƯỚNG X̀-NẸT


TỐNG TƯỚNG X̀-NẸT

Anthony Dalic

 

 

Lieutenant General Ricardo Sanchez
General Sanchez is trying to ease recruits' pay concerns (mất chức thống tướng 4 sao) và về hưu non

    Một trong những điều mà nghề Tướng phải học h́nh như là không được x́-nẹt, không được bắt chước Trương Phi?

 

    Ǵ chứ điều đó th́ ít ra cũng có hai ông Tướng mít ḿnh phải sống để dạ thác đem đi.

 

    Thứ nhất là Tướng Lam Sơn, ông này nổi nóng nặng Tay đớp cố vấn Mỹ cho lỗ mũi quan cố vấn ăn trầu nên bị đ́ cho suốt đơi ăn tro ṃ trấu, và khi Mỹ đă bỏ cuộc từ bỏ giấc mộng không làm cha Nam VN nữa rồi th́ cái tội đánh ông thầy đó vẫn chưa được hỷ xă mà đă được ghi thành văn tự đàng hoàng theo đó Tướng Lam Sơn là một trong 15 người không bao giờ được hưởng ân huệ HO ngay cả VN có cho đi!

 

    Thứ hai là Tướng Nguyễn chánh Thi. Dám trái lệnh Thống Tướng Westmoreland gây khó khăn cho hai thằng boys của TT Johnson và Thái Thú Bunker là Nguyễn cao Kỳ và Nguyễn văn Thiệu.

 

    Tiếng ‘boys’ là nguyên văn TT Johnson reo lên thân mật: Eh! Boys! khi thấy nhị vị chủ tịch ủy bn lănh đạo quốc gia và ủy bn hành pháp trung ương lơn tơn khệ nệ xuống máy bay ở phi trường Hononulu để triều kiến Johnson trong một nghi lễ gọi là hội nghị thượng đỉnh[06-09/02/1966] sách vở ghi đàng hoàng và chính Tướng Thi cà khịa vừa cười khảy vừa kể! [xin xem McNanamara-In Retrospect – Times Book,N.Y 1995 hay Dictionary of the VN War, Simon & Schuster, NY 1999 và Nguyễn chánh Thi - VN: Một Trời Tâm Sự, Xuân Thu, CA 1987]

 

    Cũng v́ cái vụ Honululu này mà Tướng Kỳ  và Tướng Thi xa nhau. Qúy ông Phạm văn Liễu và Trần đỗ Cung c̣n đó chắc nhớ rơ...

 

    Dù sao th́ Tướng Thi thân bại danh liệt cũng v́ đă quen nói tiếng Pháp mà đến khi cần nói tiếng Anh th́ lại không biết phát âm hai tiếng Yes Sir ! cho tṛn, cho nhẹ nhàng, êm dịu, nhu ḿ.

 

    Phải chăng cũng v́ ông Thi người Huế, và người Huế thường có lối phát âm tiếng Dạ độc đáo?

Dạ không phải lúc nào cũng đồng thuận nhưng là nhiều khi như chưởi cha người ta, hét điếc con ráy người ta!

 

    Ông Thi cũng như ông Lam Sơn thân bại danh liệt v́ không kiểm soát nổi cái tính hay x́-nẹt của ḿnh. Không phải x́-nẹt thuộc cấp tà lọt mà là x́-nẹt thượng cấp. Phải chi ông Thi mà cũng biết x́-nẹt các quan thầy Mỹ như thầy tṛ ông Thiệu-Hưng th́ đỡ khổ cho ông biết mấy?! Không tin th́ xin chịu khó đọc quyển Khi Đồng Minh Tháo Chạy của Nguyễn Tiến Hưng, csxb HCM, CA 2005 th́ hai năm rơ mười ngay.

 

    Bá ngọ, không phải Anthony tôi tức cười v́ chuyện ông Hưng bá vơ nhận ḿnh là đồng minh của Mỹ! Bởi Mỹ có bao giờ thèm nhận ḿnh là đồng ḿnh đâu mà ham!

 

    Anthony tôi tức cười là v́ cái h́nh trứ danh đăng chần dzần ở b́a sau cuốn sách. Cả trang b́a trước và gần như toàn bộ cuốn sách ông Hưng dành để tế sống Kissinger, làm cho người đọc nhẹ dạ căm thù Kissinger hay tỏ ra ‘thỉ hận man man’ như ông Hưng.

 

    Thế đó mà trên trang b́a sau, ông Hưng lại cho đăng cái h́nh thân thiện với nụ cười cầu tài và đôi mắt em chả e ấp nh́n Kissinger như quen biết nhau từ ngàn năm như mấy cô bia ôm nh́n chàng Việt kiều...Trong khi trang b́a trước thi ông Hưng gây hận thù bằng cách trích một lời nguyền rũa độc địa: Sao chúng không chết phứt cho rồi? và để cho chắc ăn ông Hưng c̣n trích luôn cả câu tiếng Mỹ và xuất xứ của câu chúc dữ động trời đó: Why don’t these people die fast? Henry Kissinger, sau ngày di tản ĐàNẵng.

 

    Ông Hưng cũng cần cù lặp lại nguyên con câu song ngữ đó trong trang b́a bên trong.

 

    So sánh trang b́a trước và trang b́a sau chửi nhau chí choé nhu hai ngọn đèn xe cái pha cái cốt người ta không khỏi hoang mang thương hại cho tác giả đang bị bệnh Alzheimer’s hành? Cho đến khi người ta chú ư đến câu chua dưới bức h́nh: Tiến sĩ Henry Kissinger và Tiến sĩ Nguyễn tiến Hưng.

 

    À th́ ra, ông Hưng đang dùng kẻ thù phản bạn để làm ngựa hay phông màn trang hoàng cho cái bằng cấp của ông, để cho thiên hạ biết ông cũng đang ngồi với tiến sĩ thiệt chứ không phải tiến sĩ giấy hay củ khoai lùi! Và không chỉ ngồi nghiến răng trợn mắt mà ngồi thân thiện cầu tài như thằng học tṛ tiểu học khép nép ngồi với thầy giáo.

 

    Người Việt ḿnh h́nh như h́nh như có bệnh sùng bái bằng cấp?!

 

    Bị quỷ ám cũng có bằng, bằng tiến sĩ thần học!

 

    Thất nghiệp lêu bêu đói rách cũng có bằng, thiếu ǵ ông bà luật sư, trạng sư, giáo sư đi hốt rác, bỏ báo, phụ bếp!

 

    Bị đá đít hất hủi cũng cần có bằng, như ông Nguyễn tiến Hưng với hai mặt b́a cuốn sách nhận vơ đồng minh trứ danh của ông!

 

    Phải chi mấy ông tướng, mấy ông tá nhà ḿnh mất công tốn nước bọt một tiếng thưa đề đốc, hai tiếng thưa đề đốc hay trước khi xin đứng chụp h́nh chung với ông đề đốc Nguyễn Vơ Trung Quân mà cũng sính bằng cấp và hỏi ông ấy cho xem cái bằng Người Nhái của ông đề đốc này th́ có lẽ đă tránh được cảnh bẽ bàng gái ngồi phải cọc rồi!?

 

    Quả thực, Anthony tôi không nín được cười hô hố khoái trá khi đọc bản tin ngày 12/10/2007 của hăng NBC lặp lại tin của AP ghi lại chuyện ông cựu Tướng Ricardo Sanchez đă nổi trận lôi đ́nh trong hội nghị các phóng viên chiến trường Mỹ.

 

    Tướng Sanchez là tư lệnh liên quân của chiến trường Iraq kể từ ngày 15/06/2003 thay Thống Tướng Tommy Franks sau trận không tập hay mưa bom và hỏa tiễn được mệnh danh là chiến dịch Shock and Awe, nôm na ra là Bở Hơi Tai hay Tè Trong Quần, tính chà láng Baghdad khiến cho chính quyền Iraq tan ră và Saddam Hussein phải bôn đào trước khi bị bắt.

 

 

    Ngay khi cuộc chiến Iraq vừa phát khởi, Anthony tôi đă viết một bài cà-khịa t́nh trạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược của quyết định đánh Iraq.

 

    Bài đó có tựa đề Tổng Công Kích Tổng Nổi Dậy (cũng) Hụt! ngày 03/04/2003.

 

    Bài cà khịa này được viết dưới h́nh thức một cuộc phỏng vấn tưởng tượng Thống Tướng bốn sao Tommy Franks [viết tắt là Gen. TF] của Anthony Darlic [viết tắt là D.A] nguyên văn như sau: 

 

    Anthony Darlic (AD): Thưa Thống Tướng, không đeo mặt nạ, không mặt đồ trận đặc biệt?

 

    Gen. TF: Oh! It doesn't matter. Nếu chúng tôi biết SH có WMD và dám dùng những thứ đó th́ chúng tôi tội ǵ mà lặn lội sang đây!

 

    AD: SH? WMD...?

 

    Gen. TF: Yes! SH là Saddam Hussein and WMD là weapon of mass destruction ấy mà. Anh phải tập làm quen hơn với lối nói tắt của Mỹ chứ! Anyway, tôi không tin SH có WMD, hoặc có th́ bố bảo hắn cũng không dám dùng. Chẳng lẽ hắn tự sát và giết dân hắn. Đường cùng hắn sẽ dùng WMD như một bargain chip để rút lui hay đầu hàng thôi. Và điều Mỹ muốn là hắn dzông lẹ như thế thôi.

 

    AD: Thưa Thống Tướng, đánh nhau mới hơn một tuần, Thống Tướng đă vội xin thêm 100 ngàn quân nữa, Thống Tướng có nghĩ là đă phá kỷ lục đ̣i tăng viện của Thống Tướng Westmoreland ở Việt Nam trước đây không?

 

    Gen. TF: Không phải đến bây giờ tôi mới xin tăng quân, tôi từng đ̣i ít ra cũng phải cho tôi 200 ngàn quân trước khi nổ súng đấy chứ. Nhưng mấy ông lớn bên Ngũ Giác Đài và Ṭa Bạch Ốc cự nự tôi đ̣i hỏi nhiều quá. Tôi ngậm miệng, họ cho bao nhiêu tôi xài bấy nhiêu. Tôi hiện có xấp xỉ 200 ngàn quân trên bộ trên không, dưới nước. Cũng may cho tôi là có gần 200 ngàn quân, bằng không, nếu theo kế hoạch nguyên thủy th́ có lẽ giờ phút này tôi đă cuốn cờ lên Đệ Lục Hạm Đội rút lui rồi.

 

    AD: Kế hoạch nguyên thủy?

 

    Gen. TF: Đúng vậy, dồn quân vào Trung Đông và đánh Iraq là những chiến lược chính trị, do mấy ông chính khách quyết định rồi xỉa cho tụi nhà banh tôi thi hành. Nghề lính là nghề giết giặc, nhưng cực chẳng đă, có ai sai mới làm, tụi tôi dại ǵ bày ra chuyện chết người hại ḿnh làm ǵ. Mấy ông chính khách này nghĩ rằng chỉ cần 5, 6 chục ngàn quân cũng đủ đuổi quân Iraq chạy như vịt và liên quân giải phóng Anh-Mỹ-Úc sẽ tiến vào Iraq thong dong như mấy cô người mẩu ưỡn ẹo... catwalk tiến ra sân khấu! Họ gọi chiến dịch này là End Game, chuyện xương máu chết người mà họ làm như con nít chơi Play Station 1, 2, 3... vậy đó. Có lẽ họ tin chiến dịch Desert Storm năm 1991 chỉ kéo dài 8 tuần th́ chiến dịch rung cây nhát khỉ lần này bất quá cũng chỉ kéo dài 8 ngày là nhiều!?

 

    AD: Dĩ nhiên, mọi quyết định là do Bush Tiểu Tử, nhưng ông lớn xui nguyên dục bị quanh TT trong vụ này là ai vậy?

 

    Gen.TF: Tôi là nhà binh, tránh không làm chính trị, không nói chính trị. Tôi chỉ tuân lệnh boss. Boss trực tiếp của tôi là Bộ Trưởng Quốc Pḥng Donald Rumsfeld...

 

    Không ngờ thần bút phù hộ mà những điều cà khịa tưởng tượng ấy lại trúng phóc cả.

 

    V́ trúng phóc cho nên Anthony đă được những đồng hương có hiếu với đức ngài G.W. Bush thưởng cho cái mũ ‘chống Mỹ cứu nước’! Hàm oan của Anthony tôi gần bốn năm sau mới được giải trừ. Kẻ giải oan cho Anthony tôi chẳng ai khác hơn là Ricardo Sanchez!

 

    Tội nghiệp cái ông Sanchez phải ngậm đắng nuốt cay gần bốn năm. Bây giờ th́ ông chịu hết nổi.

 

    Ông chẳng thèm khoát nhung y, chẳng thèm những liếp mề đay xanh đỏ mà chắc là ông đă hốt bộn... ông lên bộ áo vét dân sự, cổ cồn, cờ-ra-vát, đeo kiếng trắng chứ không thèm ngụy trang bằng contact lens nên trông ông thật thà mộc mạc như một công chức già hiền lành.

 

    Nhưng miệng lưỡi của ông trước đám phóng viên chiến trường Mỹ th́ đúng là c̣n độc hơn cả B.40, M.72, ḿn chống chiến xa hay ḿn Claymore...

 

    Anthony tôi không phải thông dịch viên chuyên nghiệp nên đành gặp đâu phụ đề đó để hầu bạn đọc thôi...Những câu đó là...

 

    Thứ nhất, Sanchez ấm ức bảo vụ nhà tù Abughraib là một x́-căng-đan. Nghĩa là ít xít ra nhiều, không có ǵ mà ầm ĩ, không những làm ông hụt mất ngôi sao thứ tư [để làm Thống Tướng] mà c̣n bị đẩy về hưu non nữa [scandal cost him a fourth star and he was forced to retire].

 

    Cái x́-căng-đan mà Sanchez muốn nói đó là ông đă bị biến thành con dê thế mạng gánh hết tội lỗi của búa ŕu dư luận khi vụ tra tấn hiếp đáp tù nhân ở nhà tù Abughraib được báo chí, h́nh như từ hăng CBS khui ra hôm 29/4/04. Tự do như Mỹ cũng sướng. Thích ǵ nói nấy, thấy ǵ nói nấy, miễn ở trong ṿng tôn ti luật pháp cho phép. Đừng ỷ tự do mà muốn nói ǵ th́ nói, làm ǵ th́ làm!

 

    Về vụ x́-căng-đan này th́ Anthony tôi đă viết hai bài liên tiếp với tựa đề Những Tấm H́nh Cà Chớn ngày 13/05/2004 và Những Tấm H́nh! Ôi Những Tấm H́nh ngày 27/05/2004, cho nên Anthony tôi không khỏi lạnh gáy khi nghe ông Tướng hụt mất một sao này chưởi khéo: kư giả các anh, đứa nào mà chẳng có hậu ư chính trị khi viết và bất cần những thứ sai lạc xằng bậy tai hại cho ai cũng mặc [many people covering the war have political agendas and little concern about collateral damage when their stories are wrong].

 

    Thiệt ra ông giận ông chưởi khơi khơi vậy đó chứ Anthony nghĩ sao viết vậy chứ chẳng có hậu ư chính chị chính em ǵ ở cái đất này cả!

 

    Nhưng nhà báo th́ cũng có con tim và khối óc như ai vậy! Chứ không chỉ có những ngón tay biết điều khiển con chuột của computer để đọc Internet rồi download-cut-paste-replace mà thôi!

 

    Trong thời đại TV radio tràn đ́a đâu cũng có trong khi Internet hà rầm, làm sách báo, CD c̣n dễ hơn nấu cơm rữa chén, viết một bài cho ra một bài, có trước có sau cho bỏ công người ta đọc, cho mắt kèm nhèm khỏi tự thẹn khi đọc lại... không phải là dễ.

 

    Thứ hai, ông thống tướng hụt của chúng ta nghiến răng trèo trẹo hăm he rằng may cho các chính khách Mỹ chịu trách nhiện về vụ Iraq không ở trong quân ngũ, bằng không th́ đă bị cất chức hay bị lôi cổ ra ṭa quân sự mặt trận cả [If some of America’s political leaders were in the military they would have been relieved or court-martialed long ago].

 

    Dĩ nhiên là khi nói câu đó, Sanchez không chỉ nghĩ đến thượngcấp trực tiếp của ḿnh là TT Bush và BT Quốc Pḥng Rumsfeld mà cả quốc hội, bộ ngoại giao và cơ chế tối cao lănh đạo chính trị là hội đồng an ninh quốc gia mà ông nói huỵch toẹt là v́ tội lơ đễnh và bất lực[Neglect and incompetence]

 

    Cũng v́ cái tội cà lơ ăn hại đái nát của đám này mà kể từ ngày 15/06/2003, ngày Sanchez được trao cái của nợ là tư lệnh các lực lựơng liên minh th́ chiến trường Iraq là một cơn ác mộng lê thê mà ông không biết làm ǵ hơn là tiếp tục hô xung phong tiến! nếu không th́ cả quốc gia này sẽ ch́m vào hỗn độn và thế hỗn mang đó sẽ lan khắp Trung Đông [15 June 2003 — the day he took over as commander of coalition forces the war in Iraq is a nightmare with no end in sight...no choice but to continue fighting or the country will sink into chaos, which will spread throughout the Middle East].

 

    Thứ ba, Sanchez giải thích rơ những hậu quả hại bạc triệu mà giới chính khách trách nhiệm về chiến dịch b́nh định Iraq đă gây ra...

 

    Theo Sanchez cái đám cầu an nhát hít miệng hùm gan sứa tận mạng này đă ngậm miệng ăn tiền nói đập đuôi cầu tài thấy phải không dám khen, thấy trái không dám phê b́nh rốt cuộc đă tạo nên cái ảo giác là ḿnh đang đi vào Iraq như những kẻ thế thiên hành đạo, nhắm mắt giải tán đạo quân Iraq từ 300 ngàn đến 400 ngàn và đẩy chúng ra đường theo... phiến quân [an absolute lack of moral courage to stand up and do what was right in terms of planning,...We allowed ourselves to believe we would be greeted as liberators,...the decision to disband the Iraqi army disenfranchised 300,000 to 400,000 Iraqis and put them out on the streets, fueling the insurgency].

 

    Đọc đến đây Anthony tui bỗng liên tưởng tới một bài báo được tờ VB của bộ ba Trần dạ Từ-Sơn Điền Nguyễn viết Khánh-Nhă Ca ngày Thứ Hai, 12/4/2006 đăng lại với tựa đề Sao Không Đánh Chiếm Việt Nam Luôn Thể?

 

    Anthony tôi cũng nhớ là đă đọc đâu đó bài tường thuật một cuộc lễ long trọng do cựu Tướng Lư Ṭng Bá chủ... xị và ông Việt Dũng làm MC ra một tâm thư kêu gọi thiên hạ tham gia đoàn chí nguyện quân của ông để giải phóng Iraq với nhịp quân hành xúi trẻ bốc cứt gà Sao Không Đánh Chiếm Việt Nam Luôn Thể? Có lẽ khi tổ chức mừng chiến thắng đó chưa có những lời x́-nẹt huỵch toẹt của cựu tướng Sanchez, bằng không th́... ???

 

    Tướng Sanchez tố láng là hậu quả của những chính sách thiễn cận và sai lầm đó là đẩy Iraq vào ngơ cụt và Mỹ không thể làm ǵ khác hơn là... câu giờ bằng ḥa giải quốc gia.[the best the U.S. can do at this point is to "stave off defeat,military strategy in Iraq has sought to reduce violence so that politicians could bring about national reconciliation]

 

    Kẻ  được TT Bush ủy thác sứ mạng đó chẳng ai khác hơn là Thống Tướng Petraeus. Nhưng liệu Petraeus có chu toàn được sứ mạng không? Câu trả lời có vẻ bi quan, nhất là khi người ta chịu khó đọc bài điều tra của A.K Gupta phổ biến trên mạng Global Research ngày 12/09/2007 vừa qua với tựa đề Gặp gỡ Tướng D.Petraeus: Chiến lược dân quân của ông từng đẩy Iraq vào thảm họa nội chiến, giờ th́ ông trở lại để quạt phừng ngọn lửa của cuộc nội chiến ấy mạnh hơn.[A.K. Gupta - Meet Gen. D. Petraeus: His Militia Strategy Plunged Iraq Into a Civil War, And Now He's Back for More, Global Research, September 12, 2007.]

 

    Dĩ nhiên, bài viết của A.K Gupta là công tŕnh điều tra thấu đáo rất có giá trị nhưng, ngặt cái là A.K. Gupta lại là một phóng viên chiến trường.

 

    Mà loại phóng viên này th́ Sanchez rất thích, gặp là thích liền. Thích ...đấm! nhất là khi ông tướng này x́-nẹt như đă thấy trên!

 

 

    Tin ai đây?

 

Anthony Darlic, ngày 10/11/07

ĐDTB, ngày, 11/11/07   



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend