TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Giuse Tạo Đôi Lời Trao Đổi Với Bà Thuần Đỗ, Bà Cô “Tứ Nhân Bang” Đỗ Hoàng Điềm..


Giuse Tạo Đôi Lời Trao Đổi Với Bà Thuần Đỗ,

 

Bà Cô “Tứ Nhân Bang” Đỗ Hoàng Điềm & Đỗ Hoàng Ư

 

 

 

   Đỗ Hoàng Điểm            Lư Thái Hùng.
     Trước hết, chúng tôi xin kính gởi lời cám ơn bà đă gởi điện thư cho chúng tôi. Dù bất đồng, song đó là trả lời, vẫn hơn là thù nghịch, mà sự trao đổi, nếu thận trọng và suy nghĩ kỹ tốt hơn là sao lăng, bỏ qua khi có dịp lắng nghe và trao đổi, dầu bất đồng, như người Mỹ hay nói là bất đồng nhưng không bất ḥa (agree to disagree).

 

     Phải thưa ngay là ở bên Houston này chúng tôi không hề biết VW hay bà, ngoài đọc bài trên mạng lưới ṭan cầu của quư vị. 

 

      Nhưng sống trên đất Mỹ, theo với b́nh đẳng, không phân biệt mọi cơ hội đồng đều, chúng tôi tôn trọng mọi tiếng nói, đồng thuận hay bất đồng, nên đối với chúng tôi, những bài viết của Ánh Dương hay VW chúng tôi đều đón đọc trong sự tôn quư của những người yêu tự do báo chí ngôn luận. Không như một bà chủ báo, lư ra, phải tôn trọng và bảo vệ đời sống báo chí đă công khai kêu gọi không đọc không mua không ủng hộ VW trong một buổi họp nhận là Cộng Đồng thỉnh ư, mà thành phần tạp nham, không thiếu ǵ bọn đào ngũ, đào nhiệm, bỏ đơn vị, đồng ngũ, và đồng bào. Nên tụ họp để lên tiếng, biết đâu, cũng chỉ là hơi thở của sức tàn lực kiệt, của xương tàn củi mục. Tại sao phải dùng số đông để gây áp lực và có nên hỏi làm như thế đặt căn bản trên quyền lực pháp lư nào hay cũng lại chỉ là sa lầy vào số đông bạo hành bạo động mà ngày nay ở đây, tất cả chúng ta được an ṭan nhờ luật pháp nghiêm minh của nước Mỹ. 

 

    Hăy xin tự hỏi nếu không có luật pháp quang minh và hữu hiệu, bà hay chúng tôi có được quyền hưởng tự do ngôn luận không? Hay v́ bất đồng và cuồng tín sắt máu, bà và chúng tôi đă phải chịu làm nạn nhân của biết bao nhiêu thứ Cộng Đồng thỉnh ư rồi? Chúng ta có quyền sống không, nhất là quyền phân biệt và lượng giá những bè nhóm hay cá nhân chẳng có vốn liếng ǵ, ng̣ai sự vênh váo, và bè đảng mang danh chống Cộng! Tại sao chúng ta không có quyền lựa chọn, mà phải vội vàng, cả nể nhẹ dạ nghe theo kẻ không có tài ba, lănh đạo ǵ ng̣ai hai mươi mấy năm tù, và có phải ai bị tù cũng trở thành Thánh Gandhi không? Chúng tôi đồng ư nghe tiếng báo động bị lừa, nhưng người lên tiếng báo động thật sự đủ sức có  ảnh hưởng uy tín ǵ không, hay cũng chỉ là những mọt sách như Vũ Thư Hiên, Đoàn Viết Họat, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Hữu Lễ, Nguyễn Minh Cần, Bùi Tín  vv …

 

     Đoàn viết Họat c̣n ǵ sau khi vợ là bà Trần Thị Thức chống Cộng triệt để cho ông chồng được xuất ngọai ăn đám cưới lớn của con trai?

 

     Nguyễn Chính Kết là ǵ sau khi vượt biên thỏai mái ngon lành, sang Mỹ tranh đấu và ở lại uống rượu ngon, ăn cơm Mỹ. Cuộc đời tranh đấu ở Mỹ an toàn và bồi dưỡng quá, sao có thể về nước gian khổ được và gian khổ cho ai, v́ ai?

 

     Nguyễn Hữu Lễ đă bán sách Mật Mă Bùi Đ́nh Thi sau khi đă long trọng hứa tha thứ cho tội nhân, vậy Chúa nào sẽ tha tội cho Andrew bỏ giáo xứ, giáo phận giáo dân để vác thánh gía vàng ngọc ở Tây Tây Lan, và nguyền rủa mục vu xin tiền, trong khi chết nhát không dám đả động ǵ đến mục vụ xin tiền của bọn La Mă. Nhất là trong vụ chúng nó nhục nhă bán tống bán tháo Liên Minh Thánh (Holy Alliance) cho Mỹ lấy 50 triệu đô la?

 

    Nh́n vào sinh hoạt của người Việt, càng ngày càng thấy suy giảm yếu kém từ bán sách mỗi lần ra mắt khoảng trên dưới hai trăm người. Biểu t́nh cũng phải thổi phồng con số tham dự lên. Đến những tuyên ngôn tuyên cáo, cũng có tṛ để tên không có phép, rồi sau đó rút ra, cải chính chẳng ra sao cả. Sinh hoạt không khác ǵ miễn cưỡng, và tŕnh diễn cho có trong những ngày tàn úa mà các nhà tranh đấu, nhà văn, nhà báo được đề cao hay bám cứng lấy những danh xưng lăo thành một cách gượng gạo chẳng qua lại là sự lăo hóa (senility) rất xa lạ với giới trẻ không c̣n bị ràng buộc với những lượng giá hủ tục lỗi thời, của những ngày xưa đóng bụi của viện bảo tàng, mà những kẻ được tôn vinh, thấy sự trống rỗng của giới văn nhân có tuổi nhưng không có tên vv …

 

    Cứ nh́n vào việc chống Cộng để thấy, càng ngày càng đi vào bế tắc và triệt hạ nhau .

 

     Hoặc chống Cộng để lấy quảng cáo, buôn bán mặt trận kháng chiến vv      

 

     Hoặc chống Cộng v́ không bỏ được thói quen hận thù quá đáng, sinh sống cùng con cháu ở hải ngoại. Dư thừa, và con cháu được học những trường sở danh tiếng, có nhà xe đầy đủ nhưng vẫn muốn chân trong chân ng̣ai, quên thân phận tha phương cầu thực. Để đánh bóng hay tự an ủi bằng giấc mộng vô duyên làm chủ nhân ông, điều khiển việc nước bằng remote control, một thứ tṛ hề không sân khấu nào dám tŕnh diễn, ng̣ai sân khấu chống Cộng lèo tèo!

 

     Chưa thấy bậc cha mẹ nào cho con cái về hy sinh, không nói đến làm cán binh, cán bộ, hay du kích, mà h́nh ảnh cơm vắt oai hùng đă đánh đuổi được ngoại xâm!

 

     Những bè nhóm, đoàn thể mặt trận,  kháng chiến thật sự có ǵ đâu mà vẫn bám cứng lấy
Các vị Đỗ Hoàng Điềm, Nguyễn Ngọc Bích, Nancy Pelosi, Thích Giác Đức và Loretta Sanchez

những tên phản loạn phản quốc Lê Chiêu Thống: Đỗ Hoàng Điềm, Nguyễn Ngọc Bích, Thich Giác Đấu, đứng cạnh Nancy Pelosi và "whore"  Loretta Sanchez, van xin Mỹ áp lực Việt Nam, nhưng Mỹ chẳng làm ǵ được với đất nước ta có chủ quyền, độc lập...và  đă đánh cho Mỹ cút - Ngụy nhào

danh xưng, làm như những thứ đó mới thật là sức mạnh, nhưng đúng ra chỉ là những ham danh hăo hay kinh doanh buôn bán chống Cộng. Bà hẳn không thiếu kinh nghiệm trường đời để nhận ra, phải vậy không? Nhưng thà buôn bán phải làm vậy cũng chẳng trách được v́ miếng ăn, sự sống. Nhưng những thứ chủ tịch này chủ tịch kia, thật ra chẳng có ǵ, chẳng ra ǵ c̣n tranh giành kèn cựa nhau, thật bà nếu biết, hay biết nhưng làm ngơ cũng chỉ là một sự khinh khi rẻ rúng mà thôi. Đúng thế không?

 

    Mới đây bà cũng biết Nhà Trắng mở cửa cho bọn tứ nhân bang vào, mục đích ǵ, nói ra thêm nhục, bà có thấy nền tảng chính tri, quần chúng của bọn bốn đứa là ǵ không? Nếu vào Nhà Trắng là phép lạ để Mỹ giành lại ảnh hưởng ở VN, sao Nhà Trắng không làm sớm hơn? Đến khi chủ tịch nước và thủ tướng sang, mới hấp tấp ban phép lạ cho bọn bốn đứa, để vuốt ve vỗ về, khi cần tiếp khách. Nhưng bọn bốn đứa và đồng bọn đă hoang tưởng giấc mộng nồi kê chưa chín?

 

     Thưa bà, chưa cầm quyền mà bọn bát nhạo quân hồi vô phèng, chống Cộng vung xích chó c̣n tranh ăn, và giành giựt như vậy, th́ khi cầm quyền chắc ǵ bọn chúng không hà khắc, đốn mạt?

 

     Tôi không có ǵ ước mong hơn là vui mừng quê hương b́nh yên thống nhất và bom đạn ngọai quốc không đổ xuống quê hương ta như trước 1975. Vả lại bây giờ, bà hay tôi muốn khác cũng không được, v́ chính quyền Mỹ đă thân hữu và giao thương với nước ta rồi. Hàng chục ngàn sinh viên chuyên viên nước ta sẽ sang du học Mỹ. Một số sẽ về thay thế cha anh họ cầm quyền. Một số sẽ ở lại không làm ǵ hơn là lao động bố bếp … Chúng ta nên mong con em thành đạt và trở về phục vụ tổ quốc hơn là tha phương cầu thực như chúng ta sau tháng 4/1975. Đương nhiên hoàn cảnh éo le đưa  dẫn chúng ta vào nghịch cảnh và phải nuốt chịu đau thương. Nhưng cũng nên biết c̣n ai hơn giáo hoàng Công Giáo La Mă, cũng chưa hề được đặt chân vào Ṭa Nhà Trắng, nếu không nói thẳng ra là bị cấm cửa, phải không, thưa bà!

 

     Không ǵ hơn là thành thật, dù bị chụp mũ hay kết tội thân Cộng vv … chúng tôi dám xác nhận rằng những người Việt đă bôn tẩu hơn ba mươi năm qua không làm nên tṛ trống ǵ đâu, không kém hay không hơn thứ Cộng Đồng thỉnh ư của nước Bolsa, thưa bà!

 

 

Giuse Phạm Hừu Tạo, ngày 11/11/07

Đông Dương Thời Báo. Net



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend