TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

VỀ ĐẠI HỘI PHẬT GIÁO


VỀ ĐẠI HỘI PHẬT GIÁO

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

 

 

    Trung tuần tháng 12 vừa tồi, tổ chức PGVN đă họp đại hội lần thứ sáu tại Hànội để kiện toàn cơ duyên tu tập và phục vụ. Chủ điểm trăn trở của những người ao ước PGVN thực sự là của VN và VN thực sự là chủ điểm của mọi Phật sự khả hữu. Tâm thành ấy có gặp thuận duyên không?

 

    Thứ  nhất, nếu xem nhẹ thành tích phật sự hay công đức th́ chư vị quy tụ lại dưới bất kỳ sắc tướng nào như Viện Tăng Thống, Hội Đồng Chứng Minh, Hội Đồng Trị Sự, Viện Hóa Đạo, VP2/VHĐ hay hay Ban Thường Trực HĐCM, HĐTS hay BTS các miền, các tỉnh ... xét cho cùng chỉ là những tập hợp vô bổ dù là của những kẻ xuất gia thật sự, bất kể là theo ḍng Thiền hay ḍng Tịnh, Mật. Và đă không ích ǵ cho ai th́ ai ở chùa nấy, ôm bồ đoàn mà thiền quán, ôm chuỗi hột mà tịnh niệm, ôm mạn đà la mà chú… khỏi cần tổ chức, khỏi cần kiết tập, khỏi cần đại hội. Nhưng nếu đă định thành tích hay công đức th́ dựa vào đâu mà định thành tích hay công đức? Có thể mượn lời Sơ tổ Bồ Đề Đạt Ma từng nói mấy ngàn năm trước không:

 

    Phù nhập đạo đa đồ.

 

    Yếu nhi ngôn chi

  

    Bất xuất nhị chúng

 

    Nhất thị nhập

 

    Nhị thị hạnh nhập.

 

    Nếu có, th́ thành tích hành đạo, hay phật sự, của qúy ngài đương nhiệm theo hai tiêu chuẩn lư, hạnh mà sơ tổ đă nói là thành tích nào? Cụ thể là trong nhiệm kỳ vừa qua, chư vị đă dùng lư nào, lư như thế nào để khuyến tu, để đưa người vào đạo, đến gần đạo?

 

    Không có Phật học viện Phú Nhuận, không có những trước tác của Sư Bà Trí Hải, không có những hoạt động của cái gọi là Nhóm Thân Hữu Già Lam và Thầy Tuệ Sĩ, không có những hoạt động hoằng pháp của của Thầy Thanh Từ hay những hoạt động âm thầm như thư viện lưu động của Hồ đắc Duy ở đồng bằng và hoạt động âm thầm phổ độ một số đồng bào dân tộc trên cao nguyên của nữ cư sĩ Hạnh Măn, không có những chuyến về của Thầy Nhất Hạnh...th́ chư vị đại biểu trong các HĐCM, BTS của PGVN coi như... ăn no lại nằm ôm bồ đoàn mà tu ḿnh ên?!

 

    Xem những hoạt động hay phật sự vừa kể là của PGVN th́ không ổn, nhưng bảo là của giáo hội PGVN đương hành th́ lại cũng không ổn nữa! v́ chư vị nói trên th́ lại lêu bêu và chưa bao giờ được thừa nhận là đại biểu cả!

 

    Trên báo chí, trên mạng đâu đâu đâu cũng thấy xuất hiện nhà nghiên cứu tiến sĩ, cư sĩ tiến sĩ, giáo sư tiến sĩ... Nhặng cả lên, trong một mùa mà học vị như là bông vạn thọ ngày Tết.

 

    Lê Mạnh Thát là trụ cột phật học, sơn màu ǵ hay đội lên cao bao nhiêu, đeo thêm bao nhiêu học vị nữa th́ cũng thế thôi! Cũng như Nhất Hạnh là Nhất Hạnh, Tuệ Sĩ là Tuệ Sĩ, Nhật Từ là Nhật Từ... đeo thêm cho qúy vị ấy mươi học vị nữa th́ cũng chẳng thêm đồng cân nào!?

 

    Thứ nữa, dù sao kỳ kiết tập này cũng đă làm được một việc đáng ghi nhận đó là cung thỉnh Ôn Phổ Tuệ vào ngôi vị Pháp Chủ thay thế Thầy Trí Tịnh.

 

    Hoàng tôi chưa gặp thiện duyên nên chưa có cơ duyên hầu Ôn tân Pháp Chủ, nhưng theo một vài nguồn tin đáng tin cậy, nhất là những vị được hầu ôn trong cuộc mạn đàm với thầy Thanh Kiểm về chuyện tăng ni đi ngoại quốc sau 1975,  th́ th́ ôn rất tinh tấn, năng nổ và có ḷng với tiền đồ đạo pháp. Cũng mừng cho Phật giáo Việt Nam.  

 

    Thầy Trí Tịnh nặng phần tu nhưng nhẹ phần thế trị. Bởi nếu Thầy tinh tấn về mặt này một chút th́ Thầy đă không bỏ lỡ cơ duyên để hàn gắn với phái Thống Nhất mà đại diện chân chính là Thầy Huyền Quang khi Thầy đă nhẫn nhục lặn lội ra Hànội gặp Thủ Tướng Phan văn Khải, rồi vào Huế viếng mộ Thầy Thiện Minh, Thầy Đôn Hậu, và hàn huyên với Thầy Thiện Siêu…mấy năm trước đây. Thầy Huyền Quang không có hạnh nguyện ít ra là ḥa hợp sơn môn th́ Thầy mất công già yếu lặn lội làm ǵ như thế?! Đáng tiếc là thiện duyên ấy đă vuột qua v́ những ngoan cố sân hận cục bộ của một vài vị hữu trách đương hành nên đă vô t́nh tiếp tay cho một tên Ngụy Quân Tử và đám Thống Nhất Hải Ngoại xưa nay vẫn khôn nhà dại chợ nhắm mắt chầu hầu những tên qủy ám ngoại đạo, đang tự nguy ện làm thúng gánh cho tên Ngụy Quân T ử đổ thùng lănh phân ngoại quốc nuôi thân.

 

    T́nh trạng dậm chân tại chỗ, nếu không muốn nói suy thoái, của thực thể PGVN từ mấy năm nay là trách nhiệm thiếu thế trị hay phản thế trị của chính Thầy Trí Tịnh và một vài vị hữu trách đang được lưu nhiệm đáng sám hối cho đến ngày quư ngài xă báo thân về với chư Phật, chư thánh tử đạo.

 

    Thứ ba, đất nước thống nhất độc lập đă mấy chục năm rồi, PGVN và Thành hội Saigon có mặt đă mấy nhiệm kỳ rồi. Nhưng nhân danh trưởng ban trị sự Thành Hội, Thầy Trí Quảng mặc nhiên chiếm cứ Trung Tâm Quảng Đức vội vă như ngày xưa các thương phế binh tội nghiệp cắm dùi nên h́nh như đă không c̣n nhớ Thầy Quảng Đức, Thầy Thiện Mỹ, Thầy Thiện Minh, Nhất Chi Mai, Quách Thị Trang, và cả Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, là những người đă có những đóng góp lớn lao cho dân tộc và đạo pháp ngay tại Sàig̣n, vùng trọng nhiệm của Thầy là ai nữa!?

 

    Trong trung tâm có tượng thờ hay bàn linh để ngày ngày hương khói cho chư vị vừa kể không?

 

    Thầy Trí Quảng có thể nhắm mắt làm ngơ bảo rằng Trung Tâm Quảng Đức cũ là thuộc quyền chư vị có trách nhiệm trong VP2/ GHPGVN không?

 

    Thật là phẩm tiên chẳng đến tay tiên v ́ Thầy Trí Quảng cắm dùi Trung Tâm Quảng Đức mà không hề nhớ đến hai câu thơ của người xưa //Ngă kim nhật tại tọa chi địa/Cổ chi nhân tằng tiên ngă tọa chi// Phật tử nào đi ngang 294 Công Lư ngày xưa, mà không khỏi động tâm trước cái cảnh hương tàn bàn lạnh của nơi đă một thời dương cao ngọn cờ ngũ sắc chống lại chiến tranh, chống lại bạo quyền trong ước vọng ḥa hợp ḥa giải dân tộc mở đường cho ḥa b́nh thống nhất sớm trở về với tổ quốc.

 

    Trong bài pháp về Tịnh Độ được phổ biến trên trang nhà  chuyenphapluan.com thầy Trí Quảng khoe từng ăn cơm Nhật đến 8 năm ṃn răng nhưng h́nh như thầy chẳng hấp thụ ǵ được yếu chỉ đạo pháp-dân tộc của Nhật Liên Tôn, của Sáng Giá Học Hội là hai ḍng mạch chính của PG Nhật Bản cho nên Thầy đă nh́n quá khứ như một người bị chứng quáng gà và tỏ ra loạng quạng về lịch sử PGVN! Có dịp Hoàng tôi sẽ xin trở lại bài pháp qúy giá của Thầy để khỏi mang tiếng là khẩu thuyết vô bằng…

 

    Danh xưng mùa kiết tập này ghi rơ đây chỉ là đại hội của những đại biểu toàn quốc của PGVN. Đại biểu?! Nhưng ai ủy thác, ủy thác bao giờ, ủy thác bằng cách nào cái phần nhiệm đại biểu cho những vị tham dự kiết tập?

 

    Trước ngày đại hội, có một nhóm Phật Tử hữu tâm hô hào ‘tu chỉnh Hiến chương và trẻ hóa Giáo hội là hai yếu tố cấp thiết không thể thiếu trong thời đại Toàn cầu hóa’. Nhưng đâu lại vào đó! Trẻ trung hóa thế nào? Mời một vị 91 tuổi vào chức vị Phó Pháp Chủ kiêm Chủ tịch HĐTS kiêm Trưởng Ban Giám Luật và không hề muốn thay đổi Hiến Chương lấy cớ là t́nh h́nh PG như thế cũng được rồi! 

 

    Hay trẻ trung hóa là mời các Thầy tuổi cao đạo cao đức dày về cốc am trong núi tu như như ông Lư Thừa Văn và thế lực Tin Lành Mỹ bên Nam Hàn sau năm 1953, để chốn phồn hoa cho những kẻ xem tu hành như một cách đi show tang hôn hay kinh doanh kiểu Giác Đức, Giác Lượng, Giác Đẳng, Chánh Lạc…bên Mỹ? Nguyên Tạng, Tâm Phương, Phước Tấn, cắc ké leo cây Ḥa Thượng đắp y chờ ngoại đạo gọi đi cầu an cho những tên buôn lậu ma túy…bên Australia? hay Thiện Minh con, bộ ba Thiện Hạnh-Tánh Nhiếp-Không Tánh bên nhà? 

 

    Tu chỉnh HC…Nhưng HC nào? Trong khi trong Mặt Trận, PG đang đứng ngang hàng với một nông hội hay hội chuyên trách kế hoạch hóa gia đ́nh của phụ nữ!? Có người đă nôn nóng thở than: “Qua năm lần Đại Hội, Hiến chương được tu chính ba lần, nhưng không lần nào xác định vai tṛ của Ni bộ Bắc Tông và sự đóng góp của hàng bạch y cư sĩ, v́ thế hoạt động kém hiệu quả và khép kín, mang tính tượng trưng hơn là thực lực….”

 

    Đọc kỷ chương tŕnh hoạt động nhiệm kỳ VI [ 2007-2012] của GHPGVN ai mà không khỏi có ấn tượng đang đọc một công án. Nghiêm túc cũng được ba trợn tào lao cũng được. Trong khi những câu hỏi cấp thiết mà bất cứ Phật tử hữu tâm hiếu hoạt nào đều ưu tư trăn trở là…

 

     Thứ nhất, làm thế nào để giải quyết cái ung nhọt PHPGVNTN để giải phóng cho quư Thầy Huyền Quang Quảng Độ khỏi tên Ngụy Quân Tử V ơ v ăn Ái đang tự phong cho ḿnh với danh hiệu rổn rảng là Giáo sư Vơ Văn Ái, Tổng Ủy Viên Ngoại vụ VP II Viện Hóa Đạo  GHPGVNTN…

 

    Giáo sư? Tên Ngụy Quân Tử này đi dạy Đại Học nào, bao giờ? Và dù có dạy Tiểu Học mà muốn xạo tí chơi để ḷe người đẹp nên dù chỉ dạy Tiểu Học nhưng cứ xưng đại giáo sư cho oai, th́ Tiểu học nào, năm nào?  

 

    Khỏi nhắc th́ ai cũng nhớ PGVN được nuôi sống là để làm đối trọng với PGVNTN hải ngoại, một sản phẩm quái thai của Bộ Công An thời bấy giờ và ban lănh đạo địa phương.

 

    Chơi dao lâu ngày không khỏi đứt tay. Nếu các ông này không manh động nghĩ rằng có thể nắm được bộ ba cột chèo Trí Lực-Tánh Nhiếp-Thiện Hạnh th́ làm ǵ có di huấn ma, giáo chỉ ma của Thầy Đôn Hậu để cho một tên Ngụy Quân Tử dựt dây đám đệ tử Thầy Tâm Châu ở Melbourne–Australia, của Thầy Hộ Giác ở Mỹ lăng xăng bày tṛ suy cử Thầy Huyền Quang làm đệ tứ Tăng Thống và Hộ Giác chủ tŕ VP2/VHĐ hải ngoại!?

 

    Sau 1975, không biết v́ say men chiến thắng, v́ đa nghi hay thiếu thông tin về thực trạng tôn giáo mà chính quyền đă có những quyết định nặng chính trị nhưng về lâu về dài làm phương hại đến đà thăng tiến tôn giáo đó là biến sơn môn, biến các nhà tu hành, thành cánh tay của chính quyền.

 

    Hậu quả là các nhà tu hành cách biệt với quần chúng, nhất là quần chúng Phật tử, không c̣n sống nhờ hảo tâm của đàn na tín thí nên coi nhẹ phê phán và yêu sách đạo hạnh của đàn na tín thí mà hậu quả là xem thường giới luật, sa đọa trong quan hệ nam nữ, hưởng thụ những thức giới cấm hay những tṛ giải trí nội thất như tivi, radio, DVD,…

 

    Cái bàn viết với hai ngăn hộc, ngăn trên là chay, ngăn dưới là thịt quay dưa giá, của một giới chức tôn giáo Miền Bắc là h́nh ảnh tiêu biểu sống động về sơn môn trong cơn lốc chính trị hóa và thế tục hóa.  

 

Đó là chưa kể đến lực lượng công an tôn giáo gài vào các tự  viện để trà trộn với những kẻ xuất gia chân chính.

 

    Đă đến lúc chính quyền và Ban Tôn giáo chính phủ nhân rơ vai tṛ ổn định tâm linh của PG trong tiến tŕnh tái thiết, phát triển và bảo vệ tổ quốc để xét lại chủ trương khuynh loát sơn môn, khuynh đảo Phật tử bằng ngưởi của ḿnh để điều động các cán bộ ban tôn giáo hay công an được cài vào PG trước đây, hoặc muốn tiếp tục ở lại tu th́ phục viên tu thật, hoặc trở về nhiệm sở cũ với phẩm hàm tương xứng.

 

    Thầy Trí Tịnh ĺa khỏi ngôi vị Pháp Chủ là một duyên lành cho Phật giáo và dân tộc và mở đường cho qúy Thầy Huyền Quang, Quảng Độ trên tiến tŕnh ḥa hợp sơn môn đang phải gánh trọng trách tổ chức Vesak 2008.

 

    Chủ điểm phật sự của PG từ năm 1953 đến nay là ḥa b́nh dân tộc để thống nhất quốc gia chấm dứt chiến tranh.

 

    Chiến tranh đă chấm dứt, ḥa b́nh thống nhất đă trở lại, hành trạng của mọi người Phật tử không c̣n con đường nào khác hơn là tùy duyên tiếp sức cũng cố ḥa b́nh thống nhất và xây dựng lại quê hương đă điêu tàn ly tán v́ chiến tranh và lệ thuộc.

 

    Dù theo tôn giáo hay ư thức hệ nào, đă là người Việt th́ phải thừa nhận và tôn trọng công khó cũng như chính thống tính của những kẻ từng đóng góp cho độc lập, ḥa b́nh và thống nhất quê hương. Những sai chậy trong việc thừa hưởng công khó và hành xử quyền chính thống đó là một chuyện khác…   

 

    Thứ hai, làm ǵ, làm như thế nào để biến Vesak 2008 thành một vinh quang cho tổ quốc, thu hút sự kính trọng và ủng hộ của năm châu về cho nỗ lực tái thiết quốc gia cũng như  hạnh nguyện lục ḥa nhập thế của truyền thống PG Việt Nam để làm kích tố tu học cho mọi hàng Phật tử thế giới đang điên đảo v́ nạn bạo hành tôn giáo và riêng trên quê hương để thực sự tiếp tay ngăn chận những suy trầm đọa lạc hậu chiến đương nhiên của đạo đức xă hội?

 

    Thứ ba, t́m cách nghiêm túc đặt vấn đề với Nhà Nước để thanh tịnh Sơn Môn bằng cách ngăn chận đà thế tục hóa của một số tăng ni, nhất là tăng ni trẻ, xem đầu tṛn áo vuông như đồng phục hành nghề của mấy anh bán thuốc dạo nhổ răng không đau ngày xưa, sớm muộn rồi cũng rơi vào ṿng huyễn mị không của Ngụy Quân Tử Vơ Văn Ái, những tay chân chính quyền thoái hóa biến chất, th́ cũng của những kẻ từng chủ trương thà mất nước không thà mất  Chúa, thừa tiền thừa bạc để mua chuộc hủ hóa cán bộ công nhân viên địa phương.

 

[Trích phần 1 bài Thiên Hạ Sự Một Năm Qua của Hoàng Đông Tà sẽ phổ biến]

ĐDTB, ngày 20/2/08, (Trích sachhiem.net)



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend