TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

KỂ CHUYỆN BẮT BIỆT KÍCH


Kể chuyện bắt biệt kích - Tôi trở thành diễn viên trong phim “Lưới trời không thoát”

Quê tôi ở Quảng Thanh, Quảng Trạch, Quảng B́nh. Năm 1964, tôi mới 13 tuổi, đang c̣n là học sinh lớp 4. Tuy chiến tranh phá hoại chưa diễn ra, nhưng ở nhà trường, các thầy, cô giáo đă căn dặn: “Dạo này, Mỹ-ngụy hay thả biệt kích ra phá hoại miền Bắc, nếu em nào thấy có hiện tượng khả nghi th́ báo cho dân quân hoặc người lớn biết để vây bắt”, nên cũng tạo cho chúng tôi ư thức cảnh giác.

Sáng hôm đó, tôi ngồi trông hàng bánh chưng cho mẹ th́ thấy 2 người khó đoán tuổi, tóc bù xù, áo quần nâu đă rách, đội nón, ghé vào mua bánh. Mừng v́ sáng sớm đă có người mở hàng, tôi bán ngay. Hai người ăn tại chỗ, một cặp, hai cặp, rồi ba, bốn cặp bánh. Chu cha, họ ăn khiếp quá, không những thế, họ c̣n mua sạch cả thúng bánh c̣n lại, cho vào bao tải mang đi. Tiền th́ trả cả cục to, mới cứng. Sinh nghi, tôi nghĩ ngay đến lời thầy dặn ở trường, liền nói nhỏ với bà Hét bán cháo canh gần đó. Tôi cố giữ chân hai người kia, c̣n bà đi báo công an. Hai tên thấy bà già bán cháo đi, cũng vội vă đứng dậy. Tôi cố nài chúng ăn cháo, song chúng chỉ ăn qua loa rồi giục nhau đi ra bến đ̣. Lúc này, bà Hét và các chú công an Ngạch, Đáng, Nhân, Thành vừa chạy tới. Tôi dẫn ra bến đ̣ th́ thuyền đă chở chúng rời bến được một quăng. Chú Ngạch hô to: “Yêu cầu thuyền vào bờ để kiểm tra!”. Người lái đ̣ chưa kịp dừng tay th́ hai tên đă rút súng khống chế, bắt chèo qua sông. Chú Nhân hô tiếp: “Các anh đă bị vây bên kia sông, vào bờ, không chúng tôi bắn!”. (Sau này, mới biết súng của chú Ngạch chỉ là một củ sắn nướng). Hai tên biệt kích giơ súng ra dọa bắn lại, nhưng thấy lực lượng dân quân và công an kéo ra đông, biết không thể trốn thoát, chúng ào xuống sông, chạy thục mạng vào thôn Phù Ninh, trốn vào ngôi nhà gần đó, và bị bắt. Tôi được nhà trường biểu dương, được mời đi dự Đại hội cháu ngoan Bác Hồ ở thành phố Vinh, được Bác gửi hoa tặng. Trước đó chừng một tháng, tôi được mời đi dự phiên ṭa xét xử nhóm biệt kích Mỹ-ngụy này th́ được biết, toán biệt kích gồm 7 tên, do Mỹ đào tạo rất bài bản, hầu hết đều theo đạo Thiên chúa, di cư vào Nam năm 1954.  Bảy tên “người nhái” đổ bộ vào bờ biển giáp Hà Tĩnh-Quảng B́nh, sống chui lủi ở rừng núi Đèo Ngang. Một tên được cử ra khe lấy nước uống, bị đồng bào Kỳ Anh phát hiện bắt giữ. Sáu tên c̣n lại sợ hăi băng rừng dạt lên vùng núi Tuyên Hóa. Một ngày nọ, toán trưởng cử 4 tên vào làng kiếm ăn. Chúng vào nhà một gia đ́nh ở xă Kim Hóa (Tuyên Hóa), lừa một bà già kiếm đồ ăn, không ngờ bị cụ báo cho dân quân xă bắt gọn cả bốn tên. Hai tên c̣n lại là Lĩnh và Khoái bèn chạy về quê Lĩnh ở Quảng Phương về chợ Điền để kiếm ăn, th́ bị tôi và bà hàng cháo phát hiện, và đă bị bắt...

Chuyện chỉ có thế, mà sau đó mấy năm, được dựng thành phim. Xưởng phim truyện Việt Nam có mời tôi đóng vai... tôi và bà Hét đóng vai... bà Hét. Tên bộ phim là “Lưới trời không thoát”, cảnh quay cũng tại quê nhà tôi. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi được làm “diễn viên điện ảnh”.

Trích QĐND ( Sự Kiện và Nhân Chứng, Phạm Thị Thu Hiền )

      ĐDTB, ngày 28/12/04 (88) (52) 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend