TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

“VŨ KHÍ”" DẦU THÔ VÀ HẠT NHÂN


Tổng thống Iran và Tổng thống Hugo Chavez

 

 

Tony Blair caricature

 

“VŨ KHÍ”" DẦU THÔ VÀ HẠT NHÂN

 

 

 

Căng thẳng về vấn đề hạt nhân của I-ran đă tới đỉnh điểm khi mà EU3 (Anh-Pháp-Đức) cùng Mỹ thúc LHQ thông qua nghị quyết cứng rắn, Oa-sinh-tơn th́ vẫn để ngỏ tất cả các khả năng, kể cả tấn công quân sự. Giải pháp nào cho bài toán hạt nhân của I-ran?

 

 I-ran đứng thứ hai về trữ lượng dầu mỏ trong OPEC, á quân thế giới về khí đốt. Giới quan sát đặt vấn đề về khả năng I-ran sẽ sử dụng dầu thô như một vũ khí trong trường hợp bị LHQ cấm vận-trừng phạt hoặc nếu bị Mỹ tấn công. I-ran c̣n có thể làm choáng váng nền kinh tế phương Tây nếu họ sẽ phong tỏa đường vận chuyển dầu qua eo biển Hóc-mút, một trong những lộ tŕnh có tầm quan trọng chiến lược đối với công nghiệp dầu mỏ thế giới. Nhà kinh tế J.Xtin-lít từng đoạt giải Nô-ben năm 2001 cho rằng: Trung Đông là nhà sản xuất dầu có chi phí thấp nhất thế giới với giá 10-15 hoặc 20 đô-la/thùng, trong khi với công nghệ mới, việc khai thác dầu ở những nơi khác chi phí tới 35-40 đô-la/thùng, nên không ai muốn phát triển khu khai thác hoặc đầu tư vào công nghệ mới ở những nơi khác khi họ biết rằng, nếu hoà b́nh và ổn định được tái lập ở Trung Đông, giá dầu sẽ trở lại mức 25 đô-la/thùng, bất chấp cơn khát năng lượng toàn cầu ngày một lớn.

 

Chỉ những nhà buôn dầu tích trữ là đối tượng duy nhất hưởng lợi từ cuộc chiến, chính là những người bạn của ông Bu-sơ trong ngành công nghiệp dầu khí. Ông Bu-sơ đă làm nền kinh tế Mỹ và nền kinh tế toàn cầu trở nên tồi tệ, trong khi những người bạn Tếch-dát của ông ta kiếm bộn tiền khi giá dầu tăng, lợi nhuận của họ đạt kỷ lục. C̣n I-ran bị Mỹ cấm vận hơn hai chục năm qua nên tiềm năng năng lượng rất lớn chưa được phát huy, vẫn phải nhập 40% xăng dầu cho tiêu dùng hàng ngày và bù lỗ lớn để bán cho người dân với giá rẻ. Khoảng 70% thu nhập xuất khẩu của I-ran là từ xuất khẩu dầu thô, c̣n người dân I-ran vẫn nghèo khó, không thể hạnh phúc hơn v́ giá dầu leo cao do cuộc chiến. C̣n nếu HĐBA LHQ dùng biện pháp trừng phạt I-ran và hoạt động xuất khẩu dầu thô của nước này, điều đó chỉ có nghĩa là một sự đổ vỡ lớn cho thế giới, giá dầu có thể tăng lên hơn 100 đô-la/thùng sẽ là "vũ khí" đánh mạnh vào nền kinh thế thế giới, trước nhất là vào các nước công nghiệp phương Tây. Do đó, câu trả lời là: không có bất kỳ biện pháp trừng phạt hiệu quả nào.

 

Oa-sinh-tơn giơ cao "cây gậy" quân sự, trong đó có cả phương án dùng bom có đầu đạn hạt nhân chiến thuật để tấn công các mục tiêu hạt nhân của I-ran nằm sâu dưới ḷng đất dù chỉ là "đ̣n tâm lư" cũng đă kích tăng giá dầu, thế giới lo ngại. Nhưng nếu tính đến biện pháp quân sự, th́ chi phí cho một cuộc tấn công vào I-ran và giá dầu thô tăng vọt... rơ ràng vượt xa những lợi ích mà các cố vấn chính trị hàng đầu của ông Bu-sơ liệt kê. Và như vậy, cuộc tấn công I-ran có một cái giá ''cắt cổ''! Đó là chưa tính tới việc chắc chắn I-ran sẽ "trả đũa" Mỹ vào các mục tiêu và lợi ích kinh tế Mỹ ở nhiều nước trong vùng và cả ở phương Tây. Đại giáo chủ A.Kha-mê-ny đă tuyên bố: "Người Mỹ cần biết rằng nếu họ xâm lược I-ran, lợi ích của họ trên thế giới sẽ bị đe dọa. I-ran sẽ trừng phạt Mỹ gấp đôi". Nếu Mỹ đánh I-ran, sẽ càng làm tăng thêm tinh thần chống Mỹ, mà bài học ở I-rắc c̣n đó-Mỹ sa lầy mấy năm nay với nhiều tổn thất về người và của mà vẫn chưa lập được trật tự...

 

Chương tŕnh năng lượng hạt nhân của I-ran gây ra những tranh căi gay gắt trên trường quốc tế. Một số nước lớn phương Tây chỉ trích Tê-hê-ran, cho rằng I-ran có trữ lượng lớn dầu mỏ và khí đốt nên không cần đến năng lượng hạt nhân, và họ ch́a ra "củ cà rốt". Tê-hê-ran "đập" lại: sự phản đối của phương Tây đối với chương tŕnh hạt nhân của họ chẳng qua do động cơ chính trị. Bằng chứng là việc không hề có ư kiến phản đối nào đối với dự án nhà máy điện hạt nhân Bushehr khi nó được khởi công trước cuộc cách mạng năm 1979, với sự giúp đỡ của Đức. I-ran khẳng định, nếu có thể sử dụng được năng lượng hạt nhân để đáp ứng các nhu cầu trong nước, họ sẽ xuất khẩu được nhiều dầu thô hơn cho thế giới và tăng nguồn thu ngoại tệ...

 

Dầu thô (và khí đốt) th́ quốc gia nào cũng cần, nhất là các nước công nghiệp phương Tây ngày càng khát, nó ngày càng có sức mạnh có thể làm chao đảo kinh tế thế giới. C̣n cuộc đối đầu giữa I-ran và phương Tây về hạt nhân sâu xa đâu phải v́ vũ khí hạt nhân mà chính là v́ nguồn lợi "vũ khí" dầu thô và khí đốt. Mỹ cấm vận chống I-ran hơn hai chục năm qua, nay cáo buộc I-ran về chương tŕnh hạt nhân chỉ là cái cớ để can thiệp sâu hơn nhằm tiến tới cái đích cuối cùng là lật đổ thể chế Hồi giáo thuộc "trục ma qủy" đang trở thành biểu tượng chống Mỹ cũng như chống I-xra-en, chống "dân chủ" phương Tây đang ngày càng lan rộng. Chính v́ vậy mà mọi nỗ lực của I-ran để chứng minh chương tŕnh hạt nhân của ḿnh chỉ để phục vụ mục đích dân sự-hoà b́nh cũng trở nên vô ích v́ Oa-sinh-tơn cố t́nh không chịu thừa nhận.

 

Cuộc khủng hoảng leo thang, nóng lên khi EU3 (Anh-Pháp-Đức) và Mỹ dùng "cây gậy" quân sự và vũ khí "trừng phạt" để ép th́ I-ran gọi Mỹ và đồng minh phương Tây là những "kẻ ức hiếp". Nga và Trung Quốc là 2 trong 5 ủy viên thường trực của Hội đồng bảo an LHQ (có quyền phủ quyết) vẫn nhất trí với ư kiến I-ran không nên có vũ khí hạt nhân, nhưng kiên quyết phản đối bất cứ đe doạ trừng phạt nào hoặc thậm chí đe doạ nào dùng tới vũ lực chống lại chính phủ Tê-hê-ran v́ nghi ngờ tính hiệu quả của nó. Ám chỉ tới việc Mỹ có kế hoạch hành động quân sự nhằm vào I-ran, Tổng thống Nga Pu-tin cảnh báo: "Chúng ta biết điều ǵ đang xảy ra trên thế giới... Những biện pháp vũ lực hiếm khi đem lại kết quả như mong đợi và hậu quả thường khủng khiếp hơn nhiều mối đe doạ lúc đầu".

 

Giải bài toán hạt nhân của I-ran, trong "36 chước" vẫn c̣n chước cuối cùng là đối thoại-thương lượng. Ngay cả một số thượng nghị sĩ hàng đầu tại Mỹ cũng đă kêu gọi chính quyền Bu-sơ hăy tổ chức các cuộc đàm phán trực tiếp với I-ran. Ông R.Lu-ga, Chủ tịch Ủy ban đối ngoại của Thượng viện Mỹ khẳng định sẽ "có lợi" cho nước Mỹ nếu đàm phán trực tiếp với nước Cộng ḥa Hồi giáo, v́ "Người I-ran là một phần bức tranh năng lượng. Chúng ta cần bàn thảo về điều đó". Tổng thống I-ran cũng đă bày tỏ thiện chí "ông sẵn sàng đối thoại" với bất cứ quốc gia nào (trừ I-xra-en) và sẵn sàng để IAEA (chứ không phải LHQ) tiếp tục thanh sát và bảo đảm sao cho I-ran không đi chệch khỏi mục tiêu ḥa b́nh... Chỉ c̣n Oa-sinh-tơn không chịu lắng nghe: Tổng thống Bu-sơ vẫn lấp lửng không loại trừ khả năng dùng vũ lực với I-ran, vẫn tuyên bố dùng sức ép ngoại giao v́ "một mục đích chung" nhưng "mục đích chung" đó chính là I-ran không thể có vũ khí hạt nhân hoặc không thể có khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân.

 

Như vậy đă có thể có một mục tiêu chung: I-ran không nên có vũ khí hạt nhân. Nhưng cho tới nay th́ chưa có cách giải quyết được thống nhất giữa các thành viên của HĐBA LHQ, chưa có đủ niềm tin và nhân nhượng từ cả hai phía I-ran và phương Tây. Lời giải cho bài toán hạt nhân của I-ran là con đường đối thoại-thương lượng vẫn c̣n để ngỏ. Con đường đối thoại-thương lượng dù c̣n rất dài nhưng đó là con đường mới có thể đi tới đích cuối cùng: có được một giải pháp toàn diện để I-ran thực hiện một chương tŕnh hạt nhân dân sự mà cộng đồng quốc tế chấp nhận được. ( "Vũ khí" dầu thô và hạt nhân )

 

 

PHƯƠNG ANH, QDDND, ngày 18/8/06

NDVN, ngày 18/5/08



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend