TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

THÁI SƯ TRẦN THỦ ĐỘ - NGƯỜI TÀI ĐA DIỆN


Flag of Cambodia   Flag 

 

 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA NCHXHCNVN  

 

 _________________________

 

 

Trân Chung Ngọc

 

Charlie Nguyễn 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

 Giuse Phạm Hữu Tạo

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

 Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 



 

THÁI SƯ TRẦN THỦ ĐỘ - NGƯỜI TÀI ĐA DIỆN

 

 

Không thể gọi Thái sư Trần Thủ Độ (1194-1264) là bậc hiền nhân chỉ "lấy nhân đức mà thi hành chính trị" như Khổng Tử từng răn. Tuy nhiên, nếu xét về vai tṛ của ông trong sự hưng thịnh của nhà Trần giữa lúc đất nước lâm nguy trong thế "trứng để đầu đẳng" bởi nạn ngoại xâm, th́ có lẽ Thái sư ắt là đại thần có công tích vào hàng lẫy lừng nhất thời đó. Thái sư Trần Thủ Độ - Người tài đa diện

 

Mẫn thế để ưu thời

 

Sách sử ghi lại rằng, năm Giáp Dần 1194 bỗng nhiên có mưa đá, có tảng to như đầu ngựa. Mùa thu năm đó, nguyên phi Đàm Thị của vua Lư Cao Tông sinh hoàng tử Sảm. Đây sẽ là người nối dơi với niên hiệu Lư Huệ Tông, người đàn ông cuối cùng làm vua của triều Lư... Cũng năm đó, tại thôn Lưu Gia ở Hải Ấp (nay là Lưu Xá, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái B́nh) trong một gia đ́nh ngư dân nhờ đánh cá trở thành cự phú họ Trần, cũng sinh ra một cậu bé trai tên là Thủ Độ.

 

Hai sự kiện tưởng như ngẫu nhiên nhưng xét theo góc nh́n lịch sử, lại có mối liên hệ cực kỳ bền chắc. Chính Trần Thủ Độ về sau đă sắp đặt một cách ngoạn mục cuộc chuyển ngôi của Lư Chiêu Hoàng (con gái Lư Huệ Tông) cho chồng là Trần Cảnh, để đất nước có được một triều đại giàu triển vọng hơn, đặng đối phó thành công với những thách thức hiểm nghèo trong tương lai (ba lần đánh thắng giặc Nguyên Mông, giữ yên bờ cơi).

 

Không ai rơ tuổi thơ của Trần Thủ Độ trôi qua như thế nào. Chỉ biết rằng, trong điều kiện ở xa kinh đô, trong một vùng quê lấy lam làm làm trọng, ông đă không có nhiều điều kiện để sôi kinh nấu sử. Cũng cần phải nhớ rằng, mặc dù Lư Cao Tông v́ chơi bời vô độ nên bị buộc tội là người đă làm suy cơ nghiệp nhà Lư nhưng ông cũng ít nhiều quan tâm đến việc khuyến khích học hành và tổ chức các cuộc thi để chọn nguồn trí sĩ.

 

Ḍng dơi chài lưới, Trần Thủ Độ không màng tới việc tiến thân thông qua thi cử. Vốn thiên phú hơn người về sức vóc và trí tuệ, lại tính t́nh cứng cỏi, quyết đoán, Trần Thủ Độ tự trau dồi vơ nghệ và vốn hiểu biết cuộc đời ngay ở quê hương. Không chỉ anh em họ mạc mà các hào kiệt trong vùng đều nể trọng ông.

 

Tất nhiên, không phải chính Trần Thủ Độ là người đă tạo cơ hội đầu tiên cho nghiệp nhà Trần. Vai tṛ này thuộc về Thái tử Sảm, tức vua Lư Huệ Tông sau này. Số là, theo Toàn thư, năm 1209, có loạn, hoàng gia nhà Lư tan tác. Chạy giặc tới thôn Lưu Gia, Thái tử Sảm "nghe tiếng con gái của Trần Lư có nhan sắc, bèn lấy làm vợ... trao cho Lư tước minh tự, phong cho cậu của người con gái ấy là Tô Minh Từ làm Điện tiền chỉ huy sứ".

 

Chính hương binh của ḍng họ Trần đă có công dẹp loạn, rước Lư Cao Tông về kinh. Tiếp đó, năm 1211, khi Lư Cao Tông băng hà, Thái tử Sảm lên ngôi ở tuổi 16, đón người vợ họ Trần về cung lập làm nguyên phi. Tô Minh Từ cũng được phong làm Thái úy phụ chính, c̣n người anh của nguyên phi họ Trần tên là Trần Tự Khánh được phong làm Chương thành hầu. Từ thời điểm đó, họ Trần đă trở thành một trong những rường mối của triều đ́nh nhà Lư trong giai đoạn đất nước bắt đầu ngày càng bị nhấn sâu vào li loạn không chỉ v́ "thừa hưởng thái b́nh đă lâu ngày, rường mối bỏ dần, dân không biết việc binh, giặc cướp nổi lên không ngăn chặn được" như sách Toàn thư đă chép, mà c̣n v́ Lư Huệ Tông quá ư nhu nhược, như lời nhận xét của sử gia Ngô Sĩ Liên.

 

Tới mùa đông năm 1216, nguyên phi họ Trần được phong làm Hoàng hậu. Trần Tự Khánh được lập làm Thái úy. Quyền lực trong nước dần dà lọt vào tay họ Trần, tuy nhiên, danh chính ngôn thuận vẫn là triều đại của họ Lư. Tháng 12/1223, Trần Tự Khánh qua đời; một người anh khác của Hoàng hậu là Trần Thừa được phong làm Phụ quốc Thái úy (chức vụ tương đương Tể tướng). Người em họ của Hoàng hậu là Trần Thủ Độ được phong làm Điện tiền chỉ huy sứ, coi giữ mọi việc trong ngoài thành thị. Một giai đoạn mới trong lịch sử Việt Nam đang dần dà manh nha.

 

Trong bối cảnh quốc phong nhiều phần trễ nải và mệt mỏi, việc xuất hiện một nhân vật đa mưu và quyết đoán như Trần Thủ Độ trong kinh đô nhà Lư đă gây được những hiệu ứng tích cực. Chính Trần Thủ Độ đă mau chóng t́m ra được cách giải quyết tối ưu cho ḍng họ ḿnh (và chung cuộc, cho cả quốc gia) t́nh huống tế nhị: Lư Chiêu Hoàng, khi đó chỉ là một cô bé nhưng đă phải thay cha làm vua, lại rất thích cậu bé Trần Cảnh 8 tuổi đang phải vào hầu, đến mức "lấy khăn trầu ném cho Cảnh" (Toàn thư).

 

Trần Cảnh về kể lại chuyện này cho ông chú Trần Thủ Độ. Quan Điện tiền chỉ huy sứ sau khi thốt lên câu cảm thán: "Nếu thực như thế họ ta thành hoàng tộc hay diệt tộc đây?!", đă lập tức tạo ra thế cờ tinh tế "cưới chồng cho vua". Trong chiếu của Lư Chiêu Hoàng xuống khi "xuất giá ṭng phu" có viết: "Từ xưa nước Nam Việt ta đă có đế vương trị thiên hạ. Duy triều Lư ta vâng chịu mệnh trời, có cả bốn biển, các tiên thánh truyền nối hơn hai trăm năm, chỉ v́ thượng hoàng có bệnh, không người nối dơi, thế nước nghiêng nguy, sai trẫm nhận minh chiếu, cố gượng lên ngôi, từ xưa đến giờ chưa từng có việc ấy.

 

Khốn nỗi trẫm là nữ chúa, tài đức đều thiếu, không người giúp đỡ, giặc cướp nổi lên như ong, làm sao giữ nổi ngôi báu nặng nề? Trẫm dậy sớm thức khuya, chỉ sợ không cáng đáng nổi, vẫn nghĩ t́m người hiền lương quân tử để cùng giúp chính trị, đêm ngày khẩn khoản đến thế là cùng cực rồi.

 

Kinh Thi có câu: "Quân tử t́m bạn, t́m măi không được, thức ngủ khôn nguôi, lâu thay, lâu thay". Nay trẫm suy đi tính lại một ḿnh, duy có Trần Cảnh là người văn chất đủ vẻ, thực thể cách quân tử hiền nhân, uy nghi đường hoàng, có tư chất thánh thần văn vơ, dù đến Hán Cao Tổ, Đường Thái Tông cũng không hơn được. Sớm hôm nghĩ chín từ lâu nghiệm xem nên nhường ngôi báu, để thỏa ḷng trời, cho xứng ḷng trẫm, mong đồng ḷng hết sức, cùng giúp vận nước, hưởng phúc thái b́nh...". Một cô bé 8 tuổi đánh giá về một cậu bé đồng niên bằng những lời lẽ sang sảng như vậy, kể cũng hiếm có trong lịch sử cổ kim!

 

Người lo việc

 

Trần Cảnh lên ngôi, lấy hiệu là Trần Thái Tông. Trần Thủ Độ được phong làm Quốc thượng phụ, nắm giữ mọi việc cai trị trong nước nhưng ông từ chối v́ như ông nói, "ta tuy là chú nhưng không biết chữ nghĩa ǵ, c̣n phải rong ruổi Đông Tây để chống giặc cướp" nên tốt nhất là mời Thượng hoàng Trần Thừa nhiếp chính, đợi một vài năm Trần Thái Tông thêm tuổi, cứng cáp hơn trong quốc gia đại sự th́ sẽ nhận lại quyền bính. Và ông chỉ nhận chức Thái sư thống quốc hành quân vụ chinh thảo sự.

 

Như vậy, ngay từ đầu, Trần Thủ Độ đă xác định rơ vai tṛ của ḿnh trong Hoàng gia: ông không ham danh vọng tột đỉnh cho cá nhân mà chỉ mong mang hết sức ra giúp vua Trần làm tṛn bổn phận quốc gia. Có lẽ cùng v́ có một ông Thái sư như thế nên triều Trần đă đưa ra lời minh thệ hàng năm khi họp nhau lại uống máu ăn thề tại đền thờ thần núi Đồng Cổ: "Làm tôi tận trung, làm quan trong sạch, ai trái thề này, thần minh giết chết" (theo sách Toàn thư).

 

Chính nhờ Trần Thủ Độ mà giai đoạn chuyển tiếp từ triều Lư sang triều Trần mới diễn ra xuôi chèo mát mái như thế. Có nhiều câu chuyện trong chính sử (vốn không quá "ưu ái" một nhân vật phức tạp như Trần Thủ Độ) ca ngợi sự liêm chính và tận trung, tận hiếu đối với triều đ́nh và quốc gia của Trần Thủ Độ.

 

Tháng 12/1257, quân Nguyên xâm phạm bờ cơi, thế mạnh như chẻ tre. Vua phải lui về giữ sông Thiên Mạc, ḷng đầy phân vân. Người bèn cho lái thuyền nhỏ đến thuyền Thái úy Nhật Hiệu hỏi kế sách nhưng ông đại quan cùng họ này vừa chỉ muốn xui vua chạy đi nước khác, vừa ngăn không cho vua sử dụng đội quân Tinh Cương mà ông ta nắm giữ. Thất vọng, vua tới chỗ Trần Thủ Độ. Và vị Thái sư trụ cột quốc gia đă thốt lên một câu cảm khái mà ngh́n năm sau vẫn làm nức ḷng con dân nước Việt: "Đầu thần chưa rơi xuống đất, bệ hạ đừng lo việc ǵ khác!".

 

Trần Thủ Độ là người công bằng, công minh. Ông đối xử tử tế với cả những ai có thể làm trái ư ông nhưng hợp với đạo trời đất. Khi có kẻ vào khóc với vua Trần Thái Tông rằng: "Bệ hạ c̣n thơ ấu mà Thủ Độ th́ quyền át cả vua, xă tắc rồi sẽ ra sao?", trọng ông chú ḿnh, Trần Thái Tông sai bắt người ấy mang tới dinh Trần Thủ Độ. Nghe kể chuyện xong, Thái sư cả cười: "Chuyện đúng như vậy, bắt tội anh ta làm ǵ!". Và lấy ngay tiền và lụa thưởng cho người ấy! Thực là cao thủ!..

 

Phu nhân Thái sư là Linh Từ quốc mẫu, một lần ngồi kiệu đi qua thềm cấm bị quân hiệu ngăn lại, về nhà khóc với chồng: "Mụ này là vợ ông mà c̣n bị bọn quân hiệu khinh nhờn đến thế!". T́m hiểu rơ mọi việc, Thái sư không những không phạt mà c̣n thưởng cho đám quân hiệu đó v́ "Người ở chức thấp mà c̣n giữ được luật pháp, ta c̣n trách ǵ được nữa!".

 

Tất nhiên, một người ở vị trí cao và đă làm được những kỳ tích trên chính trường quốc gia như Trần Thủ Độ không thể nào có cách hành xử đơn giản. Thời đại và ḍng tộc của ông lại có những đặc thù rất dị biệt. Vậy nên bên cạnh những câu chuyện tốt cũng truyền tới đời sau không ít những gièm pha bia miệng thế gian. Tuy nhiên, nh́n tổng thể cuộc đời Thái sư Trần Thủ Độ, có thể khẳng định như lời nhận xét trong sách Toàn thư: "Thủ Độ tuy làm Tể tướng, nhưng không việc ǵ là không để ư đến. V́ thế đă giúp nên vương nghiệp và giữ được tiếng tốt cho đến lúc mất"... Thế cũng là quá nhiều chứ đâu phải là ít nữa!

 

Đặng Đ́nh Nguyên, ANTG Cuối Tháng, ngày 3/10/06

NDVN, ngày 14/8/08



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend