TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Nhân Vụ Dân “C” Vatican Ở Việt Nam Đ̣i Đất: Nghĩ Về “Thượng Tôn Luật Pháp”


Flag of Cambodia   Flag 

 

 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA NCHXHCNVN  

 

 _________________________

 

 

Trân Chung Ngọc

 

Charlie Nguyễn 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

 Giuse Phạm Hữu Tạo

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 

 

 

 

Vatican và Thảm kịch

Rwanda (EIPS)

 

 

 

 

Diệt chủng sắc dân TutsisVai tṛ của Giáo hội Công giáo La Mă EIPS (European Institute of Protestant Studies)

 

Các chức sắc Công giáo đi đến đâu là máu đổ thịt rơi đến đó, là tranh dành quyền lực đến đó. Cả thế giới đă sững sốt và xúc động v́ những vụ tàn sát tập thể các bộ lạc Tutsis tại Rwanda mà số nạn nhân lên đến 800 ngàn người vào năm 1994. 

 

Cả đàng sau hậu trường lẫn đàng trước thảm kịch đó là vai tṛ của Giáo hội Công giáo La Mă. Là những giáo sĩ Công giáo của Giáo hội nước Bỉ (Belgium) được Vatican điều động đến miền đất Phi Châu xa xôi mà “mở mang nước Chúa” và hợp tác với thực dân Bỉ. 

 

Bài phân tích dưới đây vạch trần tội ác của Vatican và Giáo hội Công giáo Bỉ trong cuộc diệt chũng tại Rawanda để mở mắt cho những ai c̣n tin vào chiêu bài “ḥa b́nh và công lư” của người Công giáo, bất kỳ Công giáo nước nào. Bài học lớn nhất của cuộc chiến tranh diệt chủng tại Rwanda là:

 

-   Công giáo luôn luôn t́m cách, hoặc trực tiếp hoặc thông qua một "đội quân thứ năm" bản địa, nắm quyền hoặc thỏa hiệp với quyền lực (Công giáo Bỉ)

 

-  Khi đă có chính quyền (Hutu) trong tay th́ họ t́m đủ mọi cách để thủ tiêu đối lập (Tutsis) bằng bạo lực. 

 

Truyền thống mở mang nước Chúa nầy và sách lược chính trị bạo lực nầy không phải đă chấm dứt với phong trào giải thực của những năm xa xưa đâu. Nó vẫn c̣n được thi hành vào năm 1994 tại Rwanda. Chỉ cách đây hơn 10 năm ! 

 

    Genocide of the Tutsis the Role of the Roman Catholic Church

 


BRITISH CHURCH NEWSPAPER 16 APRIL 2004

Analysis – by a correspondent

 

Events and media coverage of the 10th anniversary of the Hutu massacres of 800,000 Tutsis in the spring of 1994 have strangely omitted the role of the institution largely responsible for the genocide – the Roman Catholic Church. Its role may be compared to its role in supporting the Nazis in the 1930s. [vai tṛ của một định chế chịu trách nhiệm lớn lao trong vụ chiến tranh diệt chủng nầy đă bị bỏ quên một cách lạ lùng – đó là Giáo hội Công giáo La Mă. Vai tṛ nầy có thể so sánh vai tṛ của nó khi yễm trợ cho Đức Quốc xă trong thập niên 1930’ 

 

When German colonialists arrived in numbers in Rwanda-Burundi in the 1870s, they found, for Africa, a remarkably well-ordered society. The Tutsis, not an ethnic group as such but based on the Nyiginya tribe, were dominant. They were mostly cattle owners, holding power in the all important ‘central court’ and its satellite institutions, while the Hutu were mostly peasant farmers. But Hutu farmers could move into the Tutsi elite on merit, with Hutu chiefs playing a significant role in society.

 

From the 1880s onwards, Belgian Roman Catholic missionaries from the Vatican’s ‘White Fathers Order’ increased their influence in the area, [các nhà truyền giáo của Giáo hội Công giáo La Mă Bỉ đến từ ḍng tu White Father của Vatican đă tăng cường ảnh hưởng của họ trong vùng đất nầy] and in the 1919 Versailles settlement after World War I, Rwanda became a League of Nations ‘Trust Territory’ under Belgain control.

 

Darwinian evolutionary theory

 

The ‘White Fathers’ consolidated their influence. Darwinian evolutionary and racial theories were then in full flow. The ‘Fathers’ developed a bizarre racist theory to explain the relatively well-ordered African society they were dealing with, the so-called ‘Hamitic hypothesis’ [Những ông cố đạo nầy đă triển khai một lư thuyết chủng tộc lạ kỳ để biện giải cho xă hội tương đối khá ổn định của châu Phi mà họ phải đối phó, đó là “giả thuyết Hamitic” – Theo Cựu ước, “Ham” là con trai của Noah] . This proclaimed that ‘civilised’ African societies emanated from an invasion of ‘Ham-ites’ who originally settled in Ethiopia.

 

Rwandan history was effectively rewritten by RC (Roman Catholic) academics and Belgian colonial administrators [Lịch sử của nước Rwanda quả thật đă bị những học giả của Giáo hội La Mă và các nhà cai trị thực dân Bỉ viết lại] . The Tutsi were Hamites, descended from Ham, whilst the Hutus were of inferior stock and destined to be treated like Bantu serfs, whilst a small group of hunter-gatherers and potters, the Twa, were regarded as ‘aboriginal pygmoids’ – supposedly remnants of an earlier stage of human evolution.

 

The result was that only Tutsi were now given places of responsibility in Rwanda; their existing powers and privileges increased greatly. Understandably, Hutu resentment grew.

 

 Young papal missionaries

 

After World War II, the influence of the White Fathers Order diminished as a new wave of young Papal missionaries came over from Belgian seminaries. [một làn sóng những nhà truyền giáo trẻ đă đến từ các chủng viện Bỉ]  They brought with them ‘social justice’ theories that were now being developed by the Vatican to promote RC influence in third world counties [được Vatican triển khai để đẩy mạnh ảnh hưởng của Công giáo La Mă trong các nước thuộc thế giới thứ ba]. These mostly Flemish priests identified with the by-now oppressed Hutu majority, took up their cause, and gradually forced the Tutsis to relinquish their grip on the country. One result was a Hutu uprising in 1959 which led to 10,000 Tutsis being killed and over 100,000 being driven abroad. [10,000 người Tutsi bị giết và trên 100,000 người bị đuổi ra nước ngoài]

 

Three years later, Gregoire Kayibanda, Secretary to Monsignor Vincent Nsengiyuma, Rwanda’s Archbishop, became first President [Thư kư của Hồng y tại Rwanda là Vincent Nsengiyuma trở thành Tổng thống đầu tiên của nước nầy] of an independent Rwanda, having earlier founded the racial supremacist ‘Parme Hutu’ party. Now the Tutsi were seen by RC thinkers as ‘invaders’ from Ethiopia and the RC Church orchestrated calls for the Tutsi to be ‘sent back home’.

 

Tutsi ‘cockroaches’

 

A notable event was the disgraceful letter sent in 1972 to the Archbishop by a group of eleven Hutu RC priests and religious leaders, referring to the Tutsi as ‘inyensi’ (cock-roaches) – a word used frequently by Hutu killers in 1994. Referring to the 1959 massacres, the letter read: “After the defeat of the counter-revolutionaries, the inyenzi, one would have thought that reasonable people, consecrated to God’s service, would bow down before the irreversible victory of the people. The Hutu seem to have fallen asleep on the laurels of victory while the Tutsis are working very hard in order to again become masters of events. How long can we allow our Tutsi brothers to make fools of us?” One of the letter’s authors, Andre Havugimana, later rose to high office in the Rwandan RC Church.

 

The year following that letter, the RC Church publicly endorsed the purge of Tutsis from schools, colleges and the civil service [Giáo hội Công giáo La Mă đă công khai tán thành chiến dịch thanh lọc giống dân Tutsi ra khỏi trường học, đại học và hệ thống công nhân viên nhà nước]. Abuses and occasional massacres of Tutsis were the inevitable result of this persecution. In 1992, Hassan Ngeze, a journalist working for the extremist Hutu party, published a Hutu manifesto, titled ‘The Hutu Ten Commandments’. Commandment No. 8 was “Stop having mercy on the Tutsis”.

 

 Rome, the USA and the genocide

 

The events leading up to the genocide in April 1994 were, according to many experts, planned and co-ordinated by RC church leaders [theo nhiều chuyên gia th́ cuộc tàn sát diệt chũng vào tháng Tư năm 1994 đă được hoạch định, phối hợp bởi cấp lănh đạo của Giáo hội Công giáo La Mă] and politicians in conjunction with Hutu racial supremacists and United States Ambassador David Rawson. Rawson’s previous post had been in Somalia, where he had spent millions of dollars providing US military weapons to the discredited Barre regime. That was followed by an ignominious US exit from Somalia as that country descended into chaos.

 

A key US role in the Rwandan massacres was to deny that genocide was taking place [Một vai tṛ then chốt của Mỹ trong những vụ tàn sát tại Rwanda là đă phủ nhận rằng cuộc diệt chũng không xăy ra], since under international law that would have ‘obliged’ the UN and the international community to intervene. Instead, they claimed there were merely ‘individual acts of genocide’. They also actively frustrated UN attempts to send troops to Rwanda.

 

In a 1999 Guardian article, Chris McGreal wrote of the failure of the RC church to prevent the bloodshed: “It failed because it claims four out of five Rwandans as adherents, yet it made little effort to influence the killers. That failure continues today through denial and evasion over its responsibility for the genocide”.

 

Rome, the ecumenists and the massacre

 

A number of RC priests actively participated in the genocide of the Tutsi, including Augustin Misago, charged in 1999 with dispatching children to serve in the Hutu militia [Một số những linh mục Công giáo đă tích cực tham gia vào cuộc diệt chủng người Tutsi, kể cả cha Augustin Misago, bị kết án vào năm 1999 v́ đă sai phái trẻ con vào phục vụ trong quân đội Hutu] .

 

In one incident, dozens of unarmed Tutsis were slaughtered in a RC church [hàng tá người Tutsi tay không đă bị chém. giết trong một nhà thờ Công giáo] . Misago said: “They brought it on themselves by hiding guns”. Two years later, a human rights group, who investigated RC participation in the massacres, wrote to the Pope saying: “One is stuck by the persistent wish to exonerate the RC hierarchy and the institution at any price”. It is sad to record that some compromising, ecumenical, once Protestant religious institutions also ‘turned a blind eye to the massacres.

 

Last week, Prime Minister Tony Blair announced that he would urgently bring forward legislation to introduce identity cards. Just as the identification of the Jews on local authority registers in Holland in the 1930s enable Hitler’s men to rapidly identify and round up Jews there in 1940, it is salutary to note that the Catholic inspired racial ideology of the 1920s and 1930s required all Rwandans to carry papers identifying them as either Hutu, Tutsi or Twa [Ư thức kỳ thị chủng tộc do người Công giáo xúi dục trong hai thập niên 1920’ và 1930’ đă đ̣i hỏi tất cả người dân Rwanda phải mang thẻ căn cước xác nhận ḿnh thuộc chủng tộc Hutu, Tutsi hay Twa]. This made the job of the Hutu mass-murders, whose efforts at one time led to 40,000 Tutsi bodies floating down to Lake Victoria, all the easier.

 

http://www.ianpaisley.org/article.asp?ArtKey=genocide

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

 Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 



 

 Nhân Vụ Dân “C” Vatican Ở Việt Nam Đ̣i Đất;

Nghĩ Về “Thượng Tôn Luật Pháp”

 

 

 

 

    LTS: Dường như sự nhầm lẫn giữa "tự do" và "nổi loạn" bắt đầu từ những con rối "chiến sĩ giật giây" ở hải ngoại, và lan truyền đến Việt Nam, nhất là từ khi Việt Nam gia nhập vào tổ chức thương mại quốc tế, rồi lên đến cao điểm sau vụ Benedicto 16 choàng cờ vàng ba sọc. Song song với sự nhầm lẫn này là sự lẫn lộn giữa "đàn áp" và "trị an". Các vụ "cầu nguyện bạo loạn" xảy ra tại các khu Ca tô ở Hà Nội từ cuối năm 2007 đến nay cho thấy việc "chứng tỏ tự do tôn giáo ở Việt Nam" một cách không phải chỗ và không cần thiết. Do đó sự can thiệp của chính quyền quá chậm trễ, đưa đến việc ứng xử có vẻ như vụng về. Bài phân tích sau đây ôn lại những t́nh cảnh tương tợ, những "niềm tin loạn và mất thẩm mỹ" xảy ra ở xứ dân chủ tiêu biểu trên thế giới, và chính quyền Mỹ đă phải can thiệp dứt khoát. Mời bạn đọc xem vấn đề "trị an" ở Mỹ ra sao.


 

    Gần đây vụ Ca-tô khuấy động ở Hà Nội có chỉ đạo phối hợp từ trong và ngoài nước diễn tiến khá nhanh chóng và bất ngờ làm nhiều người theo dơi thời cuộc khó đóan được những sự cố kế tiếp.

 

    Thế nhưng theo báo Hà Nội Mới th́ rạng ngày 23-9, sau hơn một tháng “xuống đường cầu nguyện đ̣i đất cho Vatican”, đă không c̣n giáo dân Ca tô nào có mặt tại khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng, thuộc phường Quang Trung, quận Đống Đa; lều lán đă được tháo dỡ, khu vực đă trở lại yên tĩnh chỉ c̣n lực lượng bảo vệ của Công ty may Chiến Thắng giữ trật tự.

 

    Được như thế là v́, theo thông báo của UBND thành phố, từ chiều 21 tháng 9, nhân dân phi Ca-tô từ nhiều nơi trong đó có cả giáo dân lương thiện, cuối cùng đă không thể chịu đựng được những tṛ nhố nhăng của đám Ca-tô Mít kéo dài quá lâu và làm trở ngại cho việc sinh hoạt b́nh thường của họ đă kéo đến khu vực giáo xứ Thái Hà. Họ đă bày tỏ thái độ bức xúc, phẫn nộ trước những hành vi vi phạm pháp luật của giáo sĩ và một số giáo dân tại giáo xứ Thái Hà, nhất là sau khi nghe phát biểu của Tổng Kiệt tại buổi làm việc với lănh đạo UBND thành phố vào sáng 20 tháng 9: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam”.

 

    Đă xảy ra các cuộc tranh luận, chất vấn của nhân dân đối với các việc làm sai trái của giáo dân tham dự ‘cầu nguyện đ̣i đất’ làm huyên náo khu vực. Khoảng 9 giờ tối, nhiều người dân có mặt tại khu vực 178 Nguyễn Lương Bằng đă xông vào tháo dỡ các lều bạt dựng bừa trên vĩa hè sát với bức tường rào của Công ty cổ phần may Chiến Thắng. Nhân dân c̣n yêu cầu đám Ca-tô Mít phải di chuyển các đồ vật thờ cúng ra khỏi khu đất do Công ty cổ phần may Chiến Thắng quản lư và mang về nhà thờ Ca-tô... Trước phản ứng mạnh mẽ này, các linh mục và giáo dân cắm dùi cầu nguyện trái phép tại khu đất này tự động xếp cờ quạt và xéo dần mất dạng.

 

    Thấy t́nh h́nh căng thẳng, chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng đă kêu gọi nhân dân kiềm chế, tránh những hành vi quá khích; đồng thời bố trí lực lượng canh gác, bảo vệ, giải tán mọi người tụ tập nhất là tại khu vực Nhà thờ và khu đất của Công ty cổ phần may Chiến Thắng, và bảo vệ các đồ thờ tự mà các giáo sĩ, giáo dân đă đặt trái phép bỏ lại.

 

    Ngày 22 tháng 9, UBND quận Đống Đa mời linh mục chánh xứ Thái Hà Vũ Khởi Phụng đến làm việc để phối hợp giải quyết t́nh h́nh, nhưng ông chăn chiên này không ló mặt ra. UBND quận Đống Đa đă gửi công văn nghiêm khắc yêu cầu các linh mục và giáo dân chấp hành nghiêm túc pháp luật, hoạt động tôn giáo đúng nơi qui định ở nơi thờ tự. Nếu không, linh mục chánh xứ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.

 

    Chính nhờ câu nói đầy ngu xuẩn của một kẻ đă được cái giáo hội thiểu số Ca-tô An-nam Mít đưa lên hàng TGM (từ nay tạm gọi là Tên Ghét Mít) Kiệt đă giúp cho đồng bào khắp nơi phản ứng dử dội và làm cho cuộc “cầu nguyện đ̣i đất cho Vatican” từ vụ ‘toà khâm sứ’ 42 phố Nhà Chung tháng 12 năm vừa qua đến vụ khu vực 178 Nguyễn Lương Bằng hơn một tháng gần đây đă đành hạ màn nhạt nhẽo trong sự phẩn uất của nhân dân trong và ngoài nước.

 

    Cũng quái lạ, một người đă được nội bộ bầu bán và len lỏi lên đến vai tṛ TGM Hà Nội chí ít cũng phải vượt trội hơn những kẻ cùng hội cùng thuyền để xứng đáng về mọi mặt ngơ hầu chễm chệ ngồi vào ghế ấy và được bầy chiên vô năo quỳ lạy hôn hít. Ấy thế mà qua những hành động trẻ con thiếu ư thức và những lời phát ngôn vô học đă làm mọi người tự hỏi “Không lẽ hàng ngũ lănh đạo của cái giáo hội Ca-tô Việt nhỏ bé chỉ gồm toàn những hạng như thế?”

 

    Câu nói Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Namđă làm cho quần chúng nhớ đến câu nói khác tương tự của một tên chăn cừu tôi tớ ngoại bang khác là Hoàng Quỳnh khi tên này phát biểu một câu xú uế để đời vào ngày 27 tháng 8 năm 1964:“Thà mất nước, chứ không thà mất Chúa. Không lẽ cái giáo thuyết lai căng Ki-tô đă làm cho bọn này luôn suy nghĩ rồ dại?

 

    Cũng nhờ thế mà mọi người mới thấm thía với câu nói của danh nhân Trần B́nh Trọng (1259 - 1285) trước khi bị quân Minh xử trảm tại băi Thiên Mạc v́ không chịu hàng phục chúng, lúc chỉ mới 26 tuổi: Ta thà làm quỉ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc. Ta đă bị bắt th́ có một chết mà thôi, can ǵ mà phải hỏi lôi thôi.”

 

    Lời nói khẳng khái của danh tướng Trần B́nh Trọng là một trong những câu nói nổi tiếng nhất trong lịch sử chống ngoại xâm cũng như lịch sử Việt Nam nói chung, trở thành một trong những biểu tượng của tinh thần yêu nước chống ngoại xâm của dân tộc Việt. [1]

 

    Không biết Mít Kiệt có học Việt sử lúc c̣n ở tiểu và trung học hay chỉ thuần học sử Tây và Vatican mà thôi nên đầu óc mới có vấn đề to như thế. Đúng là những kẻ vốn có tâm cảnh muốn làm nô lệ cho ngoại bang th́ chỉ rặt thốt ra những lời đốn mạt mà thôi. Nếu ở trong hoàn cảnh của Trần B́nh Trọng có lẽ Mít Kiệt sẽ khẳng khái hô to: Ta thà làm quỉ nước Vatican, chứ không thèm làm vương đất Mít. Ô hô!!!

 

    Có người cười ruồi ra vẻ thông thạo các chuyện kín “chính chị, chính em” đă bàn nhạt rằng: Biết đâu Mít Kiệt này có thể là đảng viên gộc của đảng CSVN, trong Ban Tôn giáo, đă nhận nhiệm vụ chơi đ̣n ‘khổ nhục kế’ để nhờ đó mà nhân dân càng nổi giận càng t́m hiểu và nắm vững thêm những âm mưu nham hiểm của bọn Vatican và giáo gian hải ngoại luôn t́m cách lật đổ nhà nước hiện nay, để dâng toàn cơi Việt Nam cho Vatican chứ có phải vài mảnh đất con con này đâu. Chuyện này th́ hăy để hạ hồi phân giải.

 

    Bây giờ th́ không ai c̣n nghi ngờ ǵ nữa về những âm mưu của đám Ca-tô Mít vong bản trong và ngoài nước Việt Nam. Bọn họ đă phối hợp nhau cốt làm cho h́nh ảnh của đất nước xấu đi trước thế giới và mọi người lầm tưởng rằng Việt Nam là một nước không c̣n được ổn định về an ninh chính trị nữa, để thoả măn những tham vọng chính trị của ḿnh.

 

    Kể từ khi đất nước hội nhập thị trường toàn cầu và giao tiếp với thế giới Tây phương sau một thời gian dài bị chiến tranh liên tục tàn phá, Nhà nước đă cởi mở khá nhiều về mọi mặt song hành cùng với những tiến bộ trong đời sống dân sinh. Nhờ thế mà Tên Ghét Mít Kiệt đă được cấp hộ chiếu để đi nước ngoài rất nhiều để nhận chỉ thị của Vatican và bọn giáo gian hải ngoại. Cùng lúc với khối lượng Việt kiều khắp năm châu đua nhau trở về quê cha đất tổ để làm ăn và đầu tư th́ đám giáo gian Ca-tô hải ngoại được các tổ chức kinh tài của cái Giáo Hội toàn cầu của chúng tài trợ để len lỏi xâm nhập, không phải cốt để làm cho dân giàu nước mạnh mà là móc nối với những phần tử phản động nằm vùng trong các họ đạo, xứ đạo của ‘đạo quân thứ năm’, phối hợp phá rối trị an, tạo sự bất ổn chính trị trong nước, làm suy yếu quốc gia để nhiên hậu có cớ cho ngoại bang một lần nữa xâm lăng tổ quốc.

 

    Theo dơi các chuyển biến gần đây từ việc các tổ chức chính trị phản động do bọn Ca-tô hải ngoại giật dây đă thất bại liên tục trong việc xâm nhập để gây nội loạn đến việc bày ra tṛ đ̣i hỏi “nhân quyền, dân chủ”, “khiếu kiện dân oan” vv… lại c̣n phối hợp với những tên hoạt đầu gian manh mang danh Phật tử để xúi giục “liên tôn chống Cộng cho Vatican, chống đàn áp tôn giáo”. Khi chẳng làm nên được cơm cháo ǵ th́ đành phải lộ con bài chủ trong ván cờ cuối đó là hàng ngũ áo thâm áo đỏ Ca-tô cao cấp phải ra mặt đối đầu với Nhà nước.

 

    Tạm gác qua một bên việc phân tích những động cơ đen tối của bọn thiểu số Ca-tô Mít trong các vụ này mà rất nhiều thức giả đă đề cập đến trong các websites, báo chí trong và ngoài nước và nhất là trên hai trang Sách Hiếm và Giao Điểm Online; Ở đây ta thử thuần tuư bàn đến việc thượng tôn luật pháp hiện hành ở mỗi quốc gia độc lập có chủ quyền để ổn định trật tự và an sinh xă hội.

 

    Luật pháp là ta nói theo trào lưu Tây phương ngày nay mà vốn xưa kia dưới các chế độ quân chủ cha ông ta thường gọi là “luật vua, phép nước”; rồi “luật lệ” ở các làng xă đă được duy tŕ lâu đời (luật vua thua lệ làng).

 

    Nói chung th́ Luật pháp là một hệ thống các quy tắc xử sự áp dụng cho mọi công dân trong nước do quốc hội lập ra và nhà nước ban hành theo những tŕnh tự thủ tục nhất định. Luật pháp sẽ được thực thi qua các biện pháp cưỡng chế của nhà nước để bảo đảm sự ổn định xă hội và để dân chúng trong một quốc gia được an cư lạc nghiệp. Dĩ nhiên mỗi nước đều có những luật lệ phù hợp với tập quán của dân tộc sở tại, và mọi người phải tuân thủ “luật pháp hiện hành”.

 

    Những luật lệ cũ của các chế độ trước đă trở thành vô hiệu lực và không c̣n áp dụng nữa. Kẻ vi phạm luật pháp sẽ bị trừng trị thích đáng tuỳ theo tội trạng thông qua một hệ thống ṭa án; và kẻ thừa hành luật pháp chính là nhân viên cảnh sát công an vốn đă được Nhà nước đào tạo chuyên nghiệp về các kiến thức, kỹ năng thi hành luật pháp. Họ có quyền theo luật định đưa ra các cảnh báo, phạt vạ và trát đ̣i hầu ṭa, thực thi việc t́m kiếm, tạm giam, tạm giữ đối với kẻ vi phạm luật pháp hay t́nh nghi.

 

    Ngoài luật pháp phục vụ nội trị, dĩ nhiên c̣n có các điều luật quốc tế vốn không phải là trọng điểm của bài này.

 

    Ta thường nghe nói đến việc áp dụng “chuyên chính vô sản” trong các tác phẩm chính trị ở các nước Cộng sản. Ở nước ta trong thời kỳ chiến tranh giải phóng đất nước các báo đài nhà nước đều được đưa vào khuôn phép, những bài xă luận đầy sắt thép khích động ḷng dân quyết tiêu diệt kẻ thù chung để đưa đến ngày chiến thắng vinh quang.

 

    Nay th́ cường độ chuyên chính của Đảng và Nhà nước đă giảm đi nhiều, lắm khi c̣n loạng choạng mất hướng và chẳng biết phải đối đầu với nhưng kẻ gây rối chính trị như thế nào. Đơn cử là Nhà nước đă tỏ ra lung túng trong việc giải quyết các vụ Ca-tô Mít “cầu nguyện đ̣i đất cho Vatican” ở Hà Nội đă làm cho những vụ này kéo dài đến vài tháng không cần thiết, và làm xáo trộn đến công ăn việc làm và sự nghỉ ngơi của nhân dân trong vùng và làm thiệt hại kinh tế của một bộ phận đồng bào khác.

 

    Riêng ở các nước Tây phương, nhất là ở Mỹ th́ việc “chuyên chính tư bản” lại là chuyên chính đến nơi đến chốn chứ không ỡm ờ, cốt giữ an b́nh cho xă hội mà không nước nào có thể theo kịp kể cả các nước xă hội chủ nghĩa. Những chuyện như vụ Nhà Chung hay Thái Hà th́ chắc đă được dẹp yên không quá 2 ngày; bởi v́ nhiệm vụ của Công an Cảnh sát có lănh lương là giữ ǵn an ninh trật tự cho xă hội, gồm đa số người dân lương thiện có đóng thuế, trong mọi t́nh huống, bất kể mọi khuấy động có động cơ hay màu sắc ǵ, bất kể người sang kẻ hèn. Nếu cá nhân hay tập thể nào gây hỗn loạn là bị trấn áp ngay tức th́ để tái lập an ninh trật tự. Mọi chuyện hạ hồi sẽ do toà án xét xử sau.

 

    V́ thế mà ở Tây phương, giới Công an Cảnh sát đều được dân chúng kính trọng và tin tưởng, nhất là khi đang thi hành công vụ. Mọi người đều tuân thủ và hợp tác nhiệt t́nh với Công an Cảnh sát để cho cộng đồng, xă hội được an b́nh. Một khi họ can thiệp là can thiệp với sức mạnh tối đa và vô địch theo đúng mọi kỷ thuật trấn áp đă được huấn luyện thường xuyên. Nếu giới chức hữu quyền mà không thực hiện đúng nhiệm vụ được giao phó để cho biến động lây lan th́ bị kỷ luật tức khắc, không lôi thôi ‘dân oan khiếu kiện’ ǵ ráo.

 

    Điều này Nhà nước Việt Nam cần phải học hỏi rất nhiều ở Tây phương. Trong các xă hội Tây phương, mọi sinh hoạt tụ tập đông đảo ở nơi công cộng đều phải xin phép trước các cấp chính quyền tương ứng, và chỉ được tiến hành khi có phép để nhà cầm quyền địa phương sẽ phái nhân viên công lực đến để giữ ǵn an ninh trật tự, không những cho những người tham dự mà cho đa số người dân không tham dự nữa. Kẻ đứng ra tổ chức cuộc sinh hoạt phải tuân thủ những điều kiện cho phép và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật nếu có sự cố bất thường xảy ra ngoài dự liệu.

 

    Về mặt chính trị, hăy xem, dân Mỹ xuống đường biểu t́nh tại thủ đô Washington DC và ở New York đến cả hàng trăm ngàn người vào mùa hè vừa qua để phản đối các chính sách của Tổng Thống Bush ở Trung Đông, và sau đó đă giải tán một cách trật tự trong ngày theo các điều kiện cho phép. Công an Cảnh sát dĩ nhiên luôn theo sát để kịp thời ra tay khi cần thiết nếu bạo động xảy ra. Về mặt có liên hệ đến tôn giáo, hăy xem các trường hợp thực thi việc trị an điển h́nh sau đây:

Ảnh do Getty

- Nhân viên công lực Mỹ với súng ống đầy người, xe cộ đủ loại khi tiến hành việc tóm cổ tên ‘tiên tri nhà Chúa’ Warren Jeffs và đồng bọn theo một giáo phái Tin Lành Fundamentalist Church of Jesus Christ of Latter Day Saints ở Eldorado một trang trại ‘tôn giáo’ cô lập ở miền tây Texas, giở tṛ ‘đa thê’ và có 440 đứa con giữa tháng 4 vừa qua và giải thoát vài trăm trẻ em. Bấm vào đây xem chi tiết bằng Anh ngữ

Ảnh của AP

- Vụ bố ráp gịng tu Tony Alamo Christian Ministries.  Có hơn 100 cảnh sát vừa tiểu bang và liên bang trang bị tận răng đă bố ráp ḍng tu Tony Alamo Christian Ministries.. Ḍng tu này rộng 15 mẫu đất, có kẻ bảo vệ trang bị vũ khí canh gác thường xuyên ở thành phố nhỏ Fouke, miền tây nam tiểu bang Arkansas. Chính quyền đă điều tra hơn hai năm về những vụ ấu dâm, làm phim tục tĩu với nhi đồng, hành hạ trẻ con và trốn thuế của ‘mục sư chăn chiên’ Tony Alamo 74 tuổi và đồng bọn. 

Bấm vào đây xem chi tiết bằng Anh ngữ

 

- Một vụ khác khó quên The Mount Carmel Center in flames during the assault on April 19, 1993.là nhân viên công lực với vũ khí hùng hậu và xe bọc thép, đă sử dụng hoả lực tối đa khi phải trấn áp ông đạo David Koresh và hơn 100 đồ đệ cố thủ trong trang trại Branch Davidian ở Waco, Texas, vào năm 1993, mà kết quả có đến 76 người chết.

H́nh bên: Khói lửa bao trùm Mt. Mount Carmel Center của Giáo phái Davidian trong cuộc tấn công ngày 23 tháng 4 năm 1993. Bấm vào đây xem chi tiết bằng Anh ngữ

 

    Những chuyện này xảy ra ở ngay xứ Mỹ hầu như thường xuyên mà chẳng ai bảo là “đàn áp tôn giáo” ǵ cả. Như thế, đă không thi hành luật pháp th́ thôi chứ đă ra tay th́ Công an Cảnh sát không từ bỏ phương tiện nào để trấn áp đối với bất cứ t́nh huống ǵ.

 

    Vậy th́ trong một xă hội có luật lệ kỷ cương, mọi công dân đều phải răm rắp tuân hành để xă hội được ổn định. Không ai có quyền đứng trên luật pháp dù đó là Tên Ghét Mít Kiệt, Gớm Mít Sang hay Liếm Mít Phụng vv… và vv… Không có chuyện các tên quạ Mít này sinh sống ở Việt Nam mà đ̣i nhà cầm quyền áp dụng luật pháp thời nô lệ thực dân hay luật của Vatican.

 

    Qua các biến động vừa qua ở ngay tại Hà Nội; nếu gặp phải giới công lực Mỹ can thiệp th́ … xin báo cáo các đồng chí trong UBND quận Đống Đa hoặc quận Hoàn Kiếm, hay UBND thành phố Hà Nội, hay Chính phủ, hay Trung Ương Đảng là chỉ trong ṿng … 5 phút là mọi chuyện êm re bởi v́ các chú Mít Ca-tô đă vi phạm luật pháp hiện hành, làm rối trật tự an ninh xă hội; và nhiệm vụ của Công an Cảnh sát là văn hội trật tự, chẳng phải đắn đo chuyện hô hoán đàn áp tôn giáo, chuyện sợ mất ḷng thằng Tây, thằng Mỹ, hay bọn ở Vatican ǵ ráo trọi. Hể có kẻ phạm pháp là có cơ quan công lực ra tay tút xuỵt; mà hễ ra tay là phải mạnh và nhanh mới thanh toán gọn… cuộc t́nh được.

 

    Anh muốn cầu nguyện th́ kéo nhau vào trong khuôn viên nhà thờ là nơi đă được Nhà nước qui định và cho phép; nếu anh kéo nhau ra ngoài phạm vi nhà thờ là anh đă vi phạm luật pháp hiện hành. Cấp cao ở các UBND chẳng phải mất nhiều th́ giờ họp hành gặp mặt các ‘tên ghét Mít - TGM’ làm ǵ, để th́ giờ lo việc quốc gia đại sự; ba cái chuyện tái lập trật tự nên giao cho các đồng chí Công an, Cảnh sát giải quyết.

 

    Nếu các đồng chí ấy không hoàn tất được nhiệm vụ th́ a-lê-hấp thay người khác ngay. Như vậy chuyện khuấy động của bọn Ca-tô ở ngay thủ đô cứ để kéo dài là do ở sự bất lực của bộ phận Công an Cảnh sát các quận liên hệ. Cần phải được kiểm điểm và kỷ luật nếu cần. Ở Mỹ ba cái chuyện lẻ tẻ như thế có bao giở bận ḷng đến ngài Đô trưởng hay ngài Thống đốc tiểu bang đâu, c̣n lâu mới đến tai Tổng thống; thành thử việc TT. Nguyễn Tấn Dũng đến gặp Tên Ghét Mít Kiệt trong vụ Nhà Chung là hơi… dư th́ giờ và thiếu chính trị.

 

    Nếu không dập tắt được que diêm th́ hoả hoạn sẽ bùng ra. Không khống chế được bọn phản động giả danh tôn giáo ḥng lật đổ chính quyền hiện nay th́ công cuộc kháng chiến chống ngoại thù của bao nhiêu anh hùng vị quốc vong thân để giữ nước cho đến ngày nay sẽ tiêu tan như mây khói. Chính bọn chúng từ trong và ngoài nước đă cấu kết với Vatican khẳng định quyết tiêu diệt Cộng sản Việt Nam, không một chút nhân nhượng th́ cớ sao Đảng và Nhà nước lại cứ phải ḷng ṿng như gà mắc dây thun măi như thế? Phải triệt để “chuyên chính vô sản” với bọn này. Phải kiên quyết diệt trừ các mầm phản loạn ngay từ trong trứng nước mới vổ yên trăm họ lâu dài được.

 

    Gần đây khi thấy đồng bào trong và ngoài nước giận dử lên án lời tuyên bố vô học của “Tên Ghét Mít” Kiệt; th́ bọn tôi tớ ngoại bang Ca-tô hải ngoại liền gượng gạo bào chữa cho đồng bọn, và Kiệt ta cũng vội lên tiếng ‘thanh minh thanh nga rằng th́ là mà’ dù “Ghét Mít” nhưng thực ḷng “rất mong đất nước chúng ta mạnh, đi đâu cũng được kính trọng” th́… bổng sáng thứ bảy ngày 27 tháng 9, 2008, mọi người đều ngạc nhiên khi đọc được tin và theo dơi video vụ Trung quốc phóng phi thuyền Shenzhou VII trong phi vụ thành công đưa được taikaunaut Zhai Zhigang đi ra khỏi phi thuyền lần đầu tiên trong ṿng 20 phút. Dân Trung quốc, và dân Á châu xin ké vào, rất hănh diện về thành tích này.

 

    Nào ai có ngờ chỉ sau vài thập niên từ cuộc cách mạng văn hoá của Tứ Nhân bang, qua đó h́nh ảnh của một Trung quốc nghèo nàn thực ‘xấu xí’ mà nay lại đạt đến cực điểm vinh quang tiếp sau vụ tổ chức thành công Thế Vận Hội Bắc Kinh. Người Hoa khắp nơi nay chỉ c̣n biết ngưỡng mộ Bắc Kinh. Đó chính là bước nhẩy vọt tài t́nh của mô h́nh xă hội chủ nghĩa Trung quốc dưới sự lănh đạo tài ba của Đảng Cộng sản, nhất là từ thời Đặng Tiểu B́nh. Nào có phải cần theo Tây theo Mỹ hay theo Tin Lành hay liên lạc ngoại giao với Vatican mới đạt được những thành quả như thê? Đảng và Nhà nước Việt Nam nên học hỏi theo tấm gương Trung quốc. Hăy thực hiện được những tiến bộ cụ thể để mọi người dân Việt khắp nơi ngưỡng phục mà chẳng cần phải đôi co lẻ tẻ, chẳng cần phải dân vận, dân mặc ǵ cả. Thế là về mặt thám hiểm không gian, Trung quốc chỉ đi sau Mỹ và Nga vốn là hai siêu cường lâu năm. Trong khi đó những đế quốc xưa đă từng làm mưa làm gió trên vũ trường thế giới như Anh, Pháp và Tây Ban Nha, đă từng mang cái đạo Ki-tô rẻ tiền đi lừa bịp thiên hạ ḥng chiếm đất đai, tài nguyên khắp chốn mà nay chỉ là những… con gà chết thực thảm thương núp dưới bóng chú Sam.

 

    Trông người mà ngẫm đến ta lại tủi thân, chứ không rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam như “Tên Ghét Mít” Kiệt đă nói. Mong Kiệt và đám con chiên vô năo nên làm một cái ǵ cụ thể đẹp đẽ hơn là “cầu nguyện đ̣i đất” cho lũ ăn không ngồi rồi ở Vatican để đóng góp vào nổ lực làm cho “đất nước chúng ta mạnh, đi đâu cũng được kính trọng” như Mít Kiệt đă gỡ gạc vớt vát sau này.

 

    Mong lắm thay!

 

    Hay là đă là quạ đen th́ không thể nào đổi thành thiên nga được! Rơ chí (chán) phèo.

 

   

 

Thiên Lôi, sachhiem, ngày 28/9/08

NDVN, ngày 8/10/08



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend