TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

MỘT VÀI TRÍCH ĐOẠN TRONG TẬP SÁCH "MIỀN THƠ ẤU" Của VŨ THƯ HIÊN


Flag of Cambodia   Flag 

 

 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA NCHXHCNVN  

 

 _________________________

 

 

Trân Chung Ngọc

 

Charlie Nguyễn 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

 Giuse Phạm Hữu Tạo

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 

 

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

 Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 



 

Miền Thơ Ấu

 

Vũ Thư Hiên

 

Nxb. Văn Nghệ, Califronia, 1988 - bản electronic: Phú Nguyễn soạn

 

(Trích đoạn  từ tr 33 - tr.35 và tr 39 - tr 42)

 

 

-- Thằng kia, lại đây.

 

Cô Gái gọi tôi.

 

Tôi rụt rè lại gần bà. Tôi không lại với bà như cách tôi đă lại với bà ở Hà Nội, trong nhà tôi, khi bà lên thăm và cho quà. C̣n bà, bà nh́n tôi xa lạ, soi mói, phán xét, như nh́n con vật vừa mua.

 

-- Mày đi lễ bao giờ chửa?

 

-- Thưa cô, chưa ạ.

 

Tôi đáp lí nhí trong họng.

 

-- Hỏng! – bà đặt tay lên vai tôi, bàn tay như được đúc bằng ch́ – Hỏng!

 

Tôi run lên. Tôi muốn tan biến đi để cặp mắt hoay hoáy như hai mũi dùi nhọn không c̣n nh́n thấy tôi nữa.

 

-- Bố mày bỏ đạo, -- bà thở dài – mẹ mày là kẻ ngoại giáo. Lạy Chúa tôi, nhà đạo gốc mà con cháu giờ ra thế vầy. Mày có biết tên thánh của mày là ǵ không?

 

Tôi ngớ ra. Tên thánh, nó là cái ǵ?

 

-- Không biết hả?

 

Tôi lắc đầu.

 

Mày phải nói: thưa cô, cháu không biết ạ! Rơ con nhà mất dạy. Nghe tao nói đây, mày đă được làm lễ rửa tội, vậy mày là kẻ có đạo, hiểu chửa?

 

-- Thưa cô, cháu hiểu rồi ạ.

 

-- Tên thánh của mày là Giu-se!

 

-- Là Giu-se! – tôi nhắc lại như máy.

 

-- Giu-se là thánh quan thầy cầu bầu cho mày phần hồn cùng là phần xác. -- Thưa cô, vâng ạ.

 

-- Ừ, thế mới được chứ. Con nhà gia giáo, phải biết thưa gởi tử tế, khi nói với người trên phải khoanh tay lại (tôi vội vă khoanh tay), nhớ lấy con nhà gia giáo chứ không phải con nhà cáo tha.

 

Tôi không biết con nhà cáo tha nó thế nào, nhưng không dám hỏi lại, tôi đáp vâng.

 

-- Người có đạo là con chiên của Chúa – bà nói giọng đă dịu xuống, nếu để ư, bà sẽ thấy cả con chiên nữa tôi cũng không hiểu là con ǵ – Khi chết đi, Chúa sẽ rước lên Thiên Đàng ở cùng Chúa đời đời. Kẻ vô đạo sẽ sa hỏa ngục bị quỷ sứ móc mắt, cắt lưỡi, quay trên lửa, luộc chín trong vạc dầu, khốn nạn vô cùng. Mày ở đây với cô, cô dạy cho thuộc kinh bổn. Người có đạo phải siêng năng cầu nguyện cùng là sưng tội chịu lễ....(tr 33 – tr 35)

 

 

 

 

Bàn thờ Đức Mẹ là một tủ nhỏ có cửa kiểu “gô-tích” sơn son thếp vàng, che bằng một mảnh nhiễu đỏ. Dừng lại trước bàn thờ với nét mặt rất thành kính, cô tôi làm dấu thánh rồi mới trịnh trọng vén bức màn nhiễu lên. Từ bên trong hơi tối, một người đàn bà châu Âu tóc vàng, mắt xanh, vận áo dài thêu kim tuyến, ẵm đứa con trai kháu khỉnh nh́n xuống chúng tôi.

 

Cúi sát xuống mặt tôi, cô Gái th́ thào:

 

-- Cháu có biết ai đây không?

 

Không suy nghĩ và cũng vội vă khoe hiểu biết của ḿnh để chiều ḷng cô, tôi nói ngay, rất vui vẻ:

 

-- Con mẹ đầm.

 

-- Lạy Chúa tôi ḷng lành vô cùng!

 

Như bị một cái tát thẳng cánh, cô tôi bật ngửa, bà kêu lên một tiếng gọi Chúa thảm thiết, mặt trắng nhợt, con ngươi chực nhảy ra khỏi tṛng.

 

Tôi lạnh toát người, run lẩy bẩy trước hậu quả của việc làm dại dột.

 

-- Quân vô đạo! – cô Gái rít lên khi tỉnh trí lại, bà thẳng tay cốc cho tôi một cái trời giáng

 

– Lu-xi-phe!

 

Báng bổ!

 

Người đàn bà, chính là Đức Mẹ Ma-ri-a mà trước đó tôi chưa được hân hạnh làm quen, dửng dưng nh́n cuộc trừng phạt dưới chân ḿnh.

 

Cô tôi quỳ xuống, hai tay chắp trước ngực, thành kính và van nài nh́n lên Đức Mẹ.

 

-- Xin Đức mẹ ḷng lành tha tội cho con trẻ, -- bà khấn khứa, giọng đẫm nước mắt – Nó không được dạy dỗ nên trót dại báng bổ. Con xin Đức  Mẹ khoan thứ, con xin ǵn giữ phần hồn cho nó để nó khỏi sa chước quỷ dữ. Chắp tay lại thằng quỷ kia! Quỳ xuống. Nói: Xin Đức Mẹ ḷng lành tha tội cho con cùng!

 

-- Xin Đức Mẹ ḷng lành tha tội cho con cùng.

 

Tôi lí nhí lặp lại lời dạy của bà. Bà bắt tôi nói to hơn. Tôi cố nói to hơn, nhưng vẫn chưa đủ to như bà muốn. Tôi phải nhắc lại tới lần thứ ba.

 

Chưa nguôi giận, cô Gái hầm hầm túm tóc tôi đẩy tôi tới bức vách ngăn với pḥng bên, trên đó dán la liệt những bức tranh mộc bản ḷe loẹt.

 

-- Nh́n vào đây này, quân vô đạo, con cháu của Lu-xi-phe, của Sa Tăng! Hỏa Ngục đấy. Quỷ Sứ đấy. Kẻ nào sống phạm nhiều tội trọng, chết sẽ sa Hỏa Ngục, bị nấu trong vạc dầu, chịu cho quỷ sứ phân thây…

 

Nhũng thằng quỷ sứ đen ś, mắt trắng dă nh́n tôi. Chúng  có sừng như sừng tê, thay vào bàn chân, chúng có móng như móng ngựa. Với những chiếc đinh ba nhọn hoắt, chúng lôi xềnh xệch những con người trần truồng ném vào vạc dầu. Chúng dùng mă tấu chặt chân tay những người nằm sấp trên mặt đất. Một thằng quỷ sứ hung tợn túm tóc một người nằm trên giường, miệng kẻ bất hạnh há hốc trong tiếng gào câm lặng.

 

-- Đây là kẻ mắc tội trọng, lúc sống ăn ở bất nhân, đến giờ lâm tử bị quỷ đến kéo xuống

 

Hỏa Ngục. – cô tôi, giọng hăm dọa giải thích – C̣n đây là kẻ dối trá, lọc lừa, bị chúng quỷ lấy ḱm cặp lưỡi kéo ra, đoạn lấy dú nung đỏ xiên vào…

 

Tôi rùng ḿnh. Cô Gái tiếp tục dẫn tích một cách ngon lành.

 

-- Mày đă thấy sợ chưa? – cô hỏi tôi sau khi kết thúc buổi đi thăm Hỏa Ngục.

 

-- Thưa cô, cháu sợ rồi – tôi vẫn c̣n run rẩy, đáp.

 

-- Mày c̣n biết sợ là tốt rồi – giọng cô Gái dịu xuống, mặt bà hiện lên vẻ hài ḷng – Phải ăn ở như Chúa dạy “Hăy thương yêu người ta như ḿnh vậy”. Phải siêng năng cầu nguyện hàng ngày cùng là xưng tội, chịu lễ. Như vậy Đức Mẹ ḷng lành chẳng cùng sẽ che chở cho. Người là thánh quan thầy của xứ đạo ta, trong nhà ta. Người là Rất thánh cầu bầu cho ta. Quỷ, chúng nó chẳng làm ǵ được người ngoan đạo sất. Người ngoan đạo là con chiên của Chúa, chết đi được Chúa rước lên nước Thiên Đàng sáng láng vô cùng…..(tr 39 - tr 42)

 

(c̣n tiếp)

 

Phú Nguyễn, sachhiem, ngày17/10/08

NDVN, ngày 19/10/08

 

Ghi chú:

 

   Trích đăng, Sachhiem.net xin mượn bức thư đọc giả sau đây để tŕnh bày lư do cho việc trích đoạn trong tập sách "Miền Thơ Ấu" của tác giả Vũ Thư Hiên. Sachhiem.net cũng xin phép tác giả trong việc trích lại những đoạn văn đă được đọc giả chú ư đặc biệt.

 

 

 

Thân gởi Sách Hiếm;

 

    Tôi đang đọc quyển Miền Thơ Ấu của Vũ Thư Hiên và thấy có nhiều điều thú vị về đạo CGLM xin gởi để quư vị thưởng lăm và nếu thấy rằng có giúp cho đồng bào th́ xin post lên mạng cho nhiều người biết. Nếu được th́ xin cho biết tôi sẽ cố gắng tiếp tục đánh máy gởi và qúy vị sẽ post lên.  Thân

 

    Phú Nguyễn 

 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend