TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

HẬU QUẢ TỔNG KIỆT “Cầu Nguyện Đ̣i Đất”: Dân Việt Thấy Rơ Bản Chất Công Giáo


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

  

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM: Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ: Trên mạng www.cva646566. .h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 

HỒ CHÍ MINH: CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT  Cha già Hồ Chí Minh chỉ đạo kháng chiến và chính sách quân sự đặt biệt Chính Sách Cải Cách Ruộng Đất ngay trong vùng tự do, đă được giải phóng đă làm rung chuyển mọi hoạt động trong công cuộc kháng chiến, như Nguyễn Trăi viết mật trên lá cây “Lê Lợi vi Quân, Nguyễn Trăi vi Thần” của thế kỷ 20. Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng Sản Đảng đă khơi dậy tinh thần và lực lượng chiến đấu của quân đội ngay trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, mỗi khi có thư, hoặc biết tin nhà được chia ruộng là anh em sung sướng, khoe nhau, vui mừng đến rơi nước mắt…

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN I &  LÊ DUẨN II:   Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris   Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA  Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”…. 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên DÔNG DƯƠNG THỜI BÁO.NET

 

VIỆT NAM NGÀY NAY RADIO TRÊN DONGDUONGTHOIBAO.NET

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Tieng Que Huong Radio.

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu:

Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

"Das Kapital" trở thành loại sách gối đầu giường.
Luận điểm cơ bản của chủ thuyết kinh tế thị trường - "Hăy để thị trường tự quyết và hành xử những vấn đề của nó" - đang lung lay nghiêm trọng khi vô số công ty, tập đoàn tư nhân khổng lồ của Mỹ và châu Âu giờ đây buộc phải chịu sự "bảo kê" của nhà nước. Đó là lư do tại sao ngày càng có nhiều ư kiến khơi dậy tư tưởng cũng như những phân tích mặt trái chủ nghĩa tư bản mà Karl Marx từng đưa ra cách đây hơn một thế kỷ...

 

 

Gần đây, trong giới nghiên cứu kinh tế học theo luận thuyết Karl Marx quyển “Das Kapital” (Tư bản luận) của ông đang trở thành sách gối đầu giường cho nhiều người phương Tây. Trong “Das Kapital”, Marx nhấn mạnh giới chủ làm giàu trên xương máu họ. Và giới trùm tư bản sẽ phải đổ sụp dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Có vẻ như điều này hoàn toàn đúng với những ǵ đă xảy ra với tập đoàn tài chính bị phá sản mới đây Lehman Brothers cũng như nhiều tập đoàn tài chính tư bản khác. Chẳng phải tự nhiên mà trong bài viết gần đây trên Washington Post, tác giả Anthony Faiola đă đặt câu hỏi rằng liệu có phải chủ nghĩa tư bản Mỹ đang đến hồi cáo chung hay không? click Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu: Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

hân

 

 

 

 

HẬU QUẢ TỔNG KIỆT “Cầu Nguyện Đ̣i Đất”:

Dân Việt Thấy Rơ Bản Chất Công Giáo Việt Gian

 

Dân “C” Vatican Ngô Quang Kiệt

 

 

 

Sau lời nói “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam” của ông Ngô truyền thông Công giáo gần như khựng lại và bị sốc. Tuy nhiên, sau khi choáng váng bởi câu nói mà chính họ cũng phải mường tượng ra một viễn cảnh tồi tệ cho vụ việc “cầu nguyện đ̣i đất”, thói chống chế lại xuất hiện một cách “cuồng tín” hơn. Lời chủ chăn bao giờ cũng “là vàng, là ngọc” cho dù họ hiểu rằng lời nói của ông Ngô Quang Kiệt đă bị cả xă hội lên án, dù có bao biện ở trong bất cứ ngữ cảnh nào. Những người cầu nguyện ngồi vỗ tay khi nghe lại lời ông Tổng Kiệt đă minh chứng rằng họ không c̣n đủ đầu óc b́nh tĩnh và sáng suốt để lắng nghe những ǵ mà cả xă hội đang nói. Đó cũng là chiến dịch thông tin mà các chủ chăn đưa ra: chỉ đọc những bài viết trên các trang nhà Công giáo thôi.

 

Đây cũng chính là những ǵ mà Hội đồng Giám mục Việt Nam đă bị hớ

Rất đông giáo dân hành lễ tại khuôn viên Công ty may Chiến Thắng vào tối 8-9.

sau khi nhận được đơn đề nghị xử lư theo giáo luật của chính quyền Hà Nội đối với ông Ngô Quang Kiệt và một số giáo sĩ bên nhà thờ Thái Hà. Hội đồng Giám mục Việt Nam, dưới chữ kư của ông Nguyễn Văn Nhơn đă viết: “Chúng tôi thấy các vị này không làm bất cứ điều ǵ ngược lại với giáo luật hiện hành của Giáo hội”. Và cũng không kém phần thách thức tuy có khiêm nhường hơn “Đơn khiếu nại khẩn cấp” của ông Tổng Kiệt, đó là việc gửi theo một văn bản đính kèm có tên là “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay”.

 

Có thể nói, phát ngôn chính thức của Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng được xem là một phát ngôn “lỡ lời” không thua kém ǵ phát ngôn của ông Tổng Kiệt. V́ cả xă hội và chính quyền, nhà nước đang lên án những hành vi vi phạm pháp luật và câu nói có ư miệt thị dân tộc như vậy th́ Hội đồng Giám mục Việt Nam lại thấy “không vi phạm giáo luật ǵ cả”.

 

Phải nói rằng chính quyền Hà Nội rất khôn ngoan khi yêu cầu Hội đồng Giám mục Việt Nam xử lư những “giáo dân” kia theo giáo luật. V́ họ hiểu rằng sẽ không có một thứ giáo luật nào lại cho phép người theo giáo luật ấy có thể vi phạm pháp luật, xuyên tạc, đe dọa, miệt thị nhà nước và dân tộc.

 

Hội đồng Giám mục Việt Nam đă cố t́nh không hiểu ư tứ này hay do vụ việc cầu nguyện đ̣i đất đă được họ “hiệp thông” từ trước. Nếu không có sự “hiệp thông” ấy, một ḿnh ông Tổng Kiệt có thể ngạo mạn như vậy không?

 

Bất cứ ai có một chút kiến thức về pháp luật và chính trị khi đọc đơn “Khiếu nại khẩn cấp” của ông Ngô Quang Kiệt cũng có thể hiểu rằng, ông ta đang tự cho phép đặt ḿnh cao hơn pháp luật Việt Nam. Và những lời lẽ ấy, khó ai có thể tưởng tượng rằng đó là lời nói của một công dân, bởi ai cũng nghĩ rằng h́nh như đó là một bản cảnh cáo của Chủ tịch nước hay Thủ tướng Chính phủ đối với một tổ chức vi phạm pháp luật th́ đúng hơn:

“Đài Truyền h́nh đă đưa tin về dự án, trong đó đă xuyên tạc nội dung và h́nh ảnh để dọn đường dư luận cho việc làm bất chấp luật pháp này”.

 

“Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội đang tiến hành. Vụ việc này là hành động bất chấp nguyện vọng của cộng đồng Công giáo, bất chấp luật pháp và coi thường tổ chức Giáo hội Công giáo Việt Nam. Việc này cũng là hành động chà đạp lên đạo đức, lương tâm mọi người trong xă hội đối với tôn giáo được nhà nước công nhận.

 

Chấm dứt ngay hàng động phong tỏa Ṭa Tổng Giám mục và việc phá hoại tài sản 

 

“Trả lại nguyên trạng khu đất cho chúng tôi sử dụng vào mục đích tôn giáo, phục vụ cộng đồng”.

 

Thành phố Hà Nội phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về những điều có thể xảy ra trong việc chiếm đoạt tài sản của chúng tôi. Chúng tôi có quyền sử dụng mọi khả năng có thể để bảo vệ tài sản của chúng tôi

 

“Yêu cầu có sự can thiệp khẩn cấp của ngài Chủ tịch nước, ngài Thủ tướng Chính phủ, chính quyền Thành phố Hà Nội và các cơ quan liên quan để dừng ngay những hành động này”.

 

Với những lời lẽ này, h́nh như quan ṭa đă trở thành tội phạm. Và h́nh như ông Tổng Kiệt đang thay thế vai tṛ của nhà nước th́ phải. V́ sao ông Tổng này đặt ḿnh ở thế ngang hàng, thậm chí cao hơn pháp luật như vậy? Phải chăng ông cho rằng Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội là “Bộ ngoại giao” của Vatican. Phải chăng Hội đồng Giám mục Việt Nam là “nhà nước mới” của Vatican tại Việt Nam?

 


Các linh mục nhà thờ Thái Hà diễn màn kịch vụng về, vờ kêu gọi bà con giáo dân trở về  nhưng thực chất là đẩy vụ việc thêm căng thẳng

 

 

Hồng y Phạm Minh Mẫn, một số Giám mục tại các tỉnh a-dua hiệp thông “cầu nguyện”. Hội đồng Giám mục Việt Nam giả bộ như ngây như điếc không ư kiến ǵ. Tất cả như một động lực để ông Tổng Kiệt “Thay Chúa Trời hành đạo” bằng các luật của riêng ông ta. Tức là “đ̣i” một mảnh đất của chính quyền thực dân cấp, không cần biết mảnh đất đó đă bị Giám mục Puginier và giáo gian bán nước Nguyễn Hữu Độ dùng thủ đoạn cướp chùa Báo Thiên, một ngôi chùa nổi tiếng nhất tại kinh thành Thăng Long. Chắc ông Tổng Kiệt cũng phải hiểu rằng một mảnh đất đi chiếm đoạt bằng đầu óc thực dân xâm lược th́ vĩnh viễn không bao giờ xứng danh sở hữu chủ. Và ông phải hiểu hệ quả của việc mất di sản không phải là mất một mảnh đất đơn thuần mà là mất chủ quyền dân tộc. Chỉ khi mất chủ quyền dân tộc th́ di sản mới bị ngang nhiên cướp phá như vậy.

 

Sau khi ông Tổng Kiệt dùng những lời lẽ hống hách trong “Đơn khiếu nại khẩn cấp” ấy, Hội đồng Giám mục Việt Nam đă không đủ khả năng phân tích lá đơn một cách b́nh tĩnh, c̣n để ông Tổng Kiệt cho bắc loa công suất lớn phát đi những lời lẽ này. Và sau khi được triệu lên “làm khách” với UBND Tp. Hà Nội, ông ta vẫn giữ thái độ “Chủ tịch nước” của ḿnh “Tôi không tranh chấp với nhà nước”, giống như một chủ thể ngang hàng. Và những lời lẽ phơi bày ḷng dạ đă được phát ra: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam”.

 

Những mong muốn “đất nước lớn mạnh”, “đoàn kết”, “đi đâu cũng được người ta kính trọng” của ông Tổng Kiệt luôn trái với những ǵ ông ta làm và kích động những “giáo dân” (trước khi làm giáo dân phải làm tốt vai tṛ của một công dân) cuồng tín làm.

 

Tuy nhiên khi câu nói của ông Tổng Kiệt được phát đi, chiến dịch truyền thông Công giáo lại vào cuộc bao biện, bào chữa cho lời Tổng Kiệt là nằm trong “ngữ cảnh” mong đất nước phát triển lớn mạnh, đoàn kết… Thế nhưng một điều chéo ngoe là trước khi câu nói của Tổng Kiệt chưa phát ra th́ không có một thông tin Công giáo nào mong đất nước này phát triển, đoàn kết cả mà h́nh như họ đang nh́n Cộng sản và những ǵ liên quan đến Cộng sản là đầy dẫy tham nhũng, xấu xa, là “quỷ satan” với những ngôn ngữ đầy hằn học, bực tức, miệt thị, thậm chí c̣n rêu rao về một cuộc lật đổ chế độ…

 

Những ngôn ngữ ấy trong truyền thông Công giáo không biết đang cổ vũ cho sự đoàn kết, phát triển lớn mạnh ở nước nào vậy? Nếu ở cái nước Việt Nam này th́ sao lời nói và việc làm của họ lại xa cách nhau như thế? Dù họ có cắt xén câu nói trong “ngữ cảnh” như thế nào th́ họ cũng không thể cắt xén được cái dă tâm của những người cầu nguyện. V́ căn bản dă tâm đă như vậy th́ ngôn ngữ phải tương đồng thôi. Không thể có một đất nước nào “đoàn kết” và “lớn mạnh” khi người ta bất chấp luật pháp và cả lương tâm lịch sử như vậy. V́ với những ǵ ḿnh đă ứng xử với dân tộc, với các tôn giáo khác mới chỉ là một quá khứ không xa, chẳng lẽ cả một Giáo hội với bao nhiêu bộ óc chứa đầy tri thức lại không thể chứa nổi một chút lương tâm và ḷng hổ thẹn nào sao?

 

Giáo hoàng Gioan Phao-lô II đă phải chính thức xin lỗi nhân loại với việc công bố 7 núi tội của đạo Công giáo với loài người, chắc chắn trong đó phải có núi tội trong ứng xử với dân tộc Việt Nam. Và một trong những điều đáng hổ thẹn nhất chính là Giáo hội của “t́nh yêu vô bờ” ấy đă xúi giục Mỹ bỏ bom nguyên tử tại miền Bắc.

 

Nếu đă có quá nhiều những thái độ chống đối như vậy th́ cứ ngang nhiên làm kẻ chống đối việc ǵ phải vội núp vào cái “ngữ cảnh” mà rất nhiều những mong muốn hăo huyền như vậy. Đó chẳng phải là lật lọng sao?

 

Ông Tổng Kiệt đă không làm chủ được lời nói và hành động của ḿnh đă đành v́ nó mang tính cá nhân, nhưng ngay cả Hội đồng Giám mục cũng không làm chủ được ngôn từ và hành động của ḿnh th́ những giáo dân chân chính biết đặt niềm tin vào ai để xây dựng một giáo hội “đồng hành cùng dân tộc”. Nếu nhất quyết đi theo đường lối của “Thư Chung” th́ tại sao Hội đồng Giám mục Việt Nam lại vội vă viết: “Chúng tôi thấy các vị này không làm bất cứ điều ǵ ngược lại với giáo luật hiện hành của Giáo hội”.

 

Có thể họ chưa xem dư luận xă hội ra ǵ cả. Và để chứng minh “quyền lực thực thụ” của ḿnh để cổ vũ cho những bộ óc hiếu kỳ về những tham vọng chính trị, Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng theo tổng Kiệt đặt “giáo luật” của ḿnh cao hơn pháp luật nhà nước. Nếu ai đă đọc lịch sử thực dân và chính sách của đạo Công giáo th́ thấy điều này có sự tương đồng kinh ngạc với lịch sử truyền giáo của họ. Không lúc nào coi pháp luật triều đ́nh ra ǵ cả:

 

Không chối căi được, một số Giám mục Pháp đă hùa với các nỗi ghen ghét, hận thù sục sôi ở nơi họ sống; họ làm hại các con chiên một cách nghiêm trọng khi đẩy những người này vào một cuộc nổi dậy chống lại chính phủ An Nam.Việc chinh phạt của Pháp chỉ là cái cớ bề ngoài, c̣n lư do căn bản là sự tranh chấp phe phái. Nên để ư là một số vụ nổi loạn do những kẻ tự xưng là con cháu nhà Lê đều có các viên chỉ huy là Thiên Chúa giáo… Cầm đầu các đám tín đồ Thiên Chúa đi cướp bóc, đốt phá các làng phi Thiên Chúa và triệt hạ chùa chiền thường là các linh mục hay các kẻ truyền đạo: họ bổ nhiệm các viên đội, tụ tập binh lính mà đa số, theo lời thú nhận đều là đầu trộm đuôi cướp” (Philastre gửi Dupré, 15-1-1874, Thư khố Trung ương Đông Dương, Đô đốc 13506 số 4 – Theo Luận án tiến sĩ của Cao Huy Thuần).

 

“Chúng tôi thấy một số lớn làng bị thiêu rụi. Khổ thay, cứ mỗi lúc, các tín đồ Thiên Chúa giáo thấy kẻ thù của họ biến mất, hoặc họ tự thấy ḿnh mạnh hơn th́ họ lại đi hành quân, trả thù không gớm tay, rồi đến phiên họ lại đốt và giết. Hầu hết họ đều có vơ trang, và tôi tin rằng, chính các nhà truyền giáo cũng không ngăn cản nổi. Đó là điều đáng tiếc, v́ các quan mới từ Huế ra đều nhân cớ đó mà xác nhận rằng, chính các tín đồ Thiên Chúa gây sự, chính những người này là nguyên nhân đầu tiên của mọi đau khổ. Hơn nữa, v́ những con chiên có nhiều khí giới, nên họ sẵn sàng xem những con chiên là những kẻ làm loạn” (Báo cáo của Harmand ngày 24-1-1874, Thư khố Trung ương Đông Dương, Đô đốc 11689/54 - sđd).

 

“Tôi tin rằng Giám mục Gauthier và Giám mục Purinier nhất là ông sau này không chịu nổi ư kiến một giải pháp ḥa b́nh cho vấn đề: giải pháp này sẽ phá tan hy vọng của họ mong muốn thấy một chính phủ riêng biệt, chính phủ này có lẽ sẽ là một chính phủ Công giáo. Các tín đồ Công giáo lại càng phóng đại hơn nữa các ư tưởng đó và xúi giục các linh mục, các người chăn dẫn họ để đưa đến một sự đổ vỡ mới giữa hai chính phủ… Suốt ngày chúng tôi nhận tới tấp các báo cáo và các lời yêu cầu đem quân chinh phạt các tỉnh đó” (Thư Philastre gửi Dupré, 15-1-1874 - sđd).

 

“Điều 9 luôn luôn đem lại cho chúng ta các khó khăn, v́ rằng các con chiên đă làm bậy khi lập nên một chính đảng chính trị muốn ở ngoài pháp luật của xứ này và tự cho là độc lập. Không có nước nào vô tư cho bằng nước An Nam về vấn đề tôn giáo, và nếu các phái bộ chỉ lo giảng đạo, họ không có ǵ phải lo cả” (Rheinart gửi thống sứ Le Myro de Vilers, 19-8-1879, Thư khố Trung ương Đông Dương, Đô đốc 10443/8 - sđd).

 

“Viên Tổng đốc và các viên Tri phủ trong một tỉnh Trung Kỳ đă kể với tôi rằng các tín đồ Thiên Chúa giáo không tuân lệnh nộp thuế và làm xâu…. Tôi hỏi tại sao không dùng sức mạnh buộc họ phải theo như đă làm đối với người Phật tử, viên Tri phủ tại một phủ có nhiều người Thiên Chúa giáo sinh sống trả lời: “Chúng tôi thường cố gắng làm như thế, những nhân viên của chúng tôi bao giờ cũng được trả lời bằng những phát đạn” Hầu như khắp nơi ở Bắc cũng như Trung Kỳ, các tín đồ Thiên Chúa giáo hoặc đă ít nhiều tranh né các bổn phận mà những người Việt Nam khác phải làm, và trong việc kháng cự này, họ được các giáo sĩ khuyến khích. Kết quả tự nhiên là một mối hiềm thù sâu xa giữa hai hạng dân và là nguyên nhân của các hỗn loạn ở địa phương, nhất là tại các tỉnh Bắc, Trung Kỳ” (Văn thư về t́nh h́nh chính trị và kinh tế ở Bắc Kỳ và Trung Kỳ, 13-7-1887, Thư khố Bộ Pháp quốc hải ngoại, A00 (22) hộp 2 – sđd).

 

Trên đây chỉ là một vài dẫn chứng, nhưng phần nào cũng chỉ ra những tính chất “không thấy điều ǵ ngược lại với giáo luật hiện hành của giáo hội”. Vẫn c̣n có một thứ “giáo luật hiện hành” cho phép được vi phạm pháp luật và coi thường nhà nước như vậy ở thế kỷ 21 này. Hội đồng Giám mục Việt Nam đang muốn chơi con bài chính sách “ngoại thuộc” hay sao?

 

Điều đáng nói, sau thư phúc đáp này của Hội đồng Giám mục, nhiều trang nhà Công giáo đă đăng lại để một lần nữa tôn vinh “Hội đồng anh hùng” sau khi đă tôn vinh “cá nhân anh hùng – Tổng Kiệt” v́ câu nói bất hủ: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam”. Câu nói này đáng ghi vào lịch sử truyền đạo của những bậc “cha chú”: “Không có sự hộ trợ của giáo dân Việt Nam, quân Pháp như con cua bị bẻ gẫy hết càng, không có cách ǵ để có thể xâm chiếm nổi Việt Nam” (Giám mục Puginier); “Thà mất nước, chứ không thà mất Chúa” (Linh mục Hoàng Quỳnh).

 

Khi Hội đồng Giám mục trả lời thư với Chính quyền Thành phố Hà Nội, họ được những “giáo dân” ca lên tận may xanh khi dám bày tỏ “quan điểm” trực tiếp với Chính quyền Thành phố Hà Nội và gián tiếp với Nhà nước Việt Nam (một thứ quan điểm hổ lốn và rỗng tuếch đă được Trần Điều phân tích). Tuy nhiên, họ đă sai lầm khi sử dụng từ “quan điểm” ở đây. V́ “quan điểm” thể hiện trong thời điểm này chính là đồng lơa. Mà vi phạm pháp luật nhà nước mà đồng lơa th́ phạm tội giống như nhau. Cả một Hội đồng Giám mục biến ḿnh thành “Tổng Kiệt” thứ 2. Điều này chẳng những không khôn ngoan mà c̣n đi ngược lại với phát biểu về một giáo hội muốn “đồng hành cùng dân tộc”.

 

Sau “quan điểm” này của Hội đồng Giám mục Việt Nam, người ta chú ư đến phát biểu của Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Ủy viên Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Công an trên báo Công An Nhân Dân như một tuyên bố công khai ở cấp cao nhất về vụ “cầu nguyện đ̣i đất” của ông Tổng Kiệt và giáo phận mà ông ta đang quản nhiệm:

 

“Với Việt Nam chúng ta, cũng như rất nhiều quốc gia lịch sử có chiến tranh khác trên khắp thế giới, quyền sở hữu, sử dụng đất đai là một vấn đề hết sức phức tạp. Thế kỷ trước, dưới chế độ thực dân xâm lược, Pháp chiếm đất đai rồi cung cấp cho các đối tượng từ những sở hữu gốc có thể là của Phật giáo, có thể là của các tổ chức, cá nhân khác. Khi đất nước độc lập, luật pháp Việt Nam qui định rơ đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân, Nhà nước thống nhất quản lư. Mọi đối tượng chỉ được quyền sử dụng khi được Nhà nước cấp phép”.

 

“Nguyên nhân đầu tiên tôi cho rằng nhiều giáo dân chưa hiểu biết về luật pháp. C̣n một nguyên nhân khác nữa là một thiểu số lănh đạo giáo phận Hà Nội lợi dụng chính sách tự do dân chủ, tự do tín ngưỡng của Đảng và Nhà nước để đ̣i quyền lợi không chính đáng, bất hợp pháp. Họ hy vọng nơi này, nơi kia, thế lực này, thế lực khác ủng hộ để gây mất ổn định. Nhưng họ quên mất rằng, thế giới bây giờ sống trong tinh thần thượng tôn pháp luật, v́ vậy, dư luận khó có thể đồng t́nh với vụ việc do một số chức sắc của giáo phận Hà Nội kích động giáo dân gây ra ở Thủ đô; bởi nếu nơi nào ủng hộ th́ vô h́nh trung tạo tiền đề cho bản xứ của họ cũng sẽ dẫn đến đ̣i những cái không thể giải quyết”.

 

Nói đến những phát ngôn và hành động của TGM Ngô Quang Kiệt, ông Nguyễn Văn Hưởng nói:

 

“Trước hết là đối với chính bản thân ông Ngô Quang Kiệt bị mất uy tín. Bởi lẽ, một đức cha, một vị giám mục giáo phận Thủ đô phải rất am hiểu pháp luật, và hơn ai hết phải là người hành xử sao cho đúng với ư nghĩa sống phúc âm trong ḷng dân tộc. Thật tiếc là ông ấy đă không làm được như vậy.

 

Giáo phận Hà Nội luôn có vị trí quan trọng đối với đất nước, th́ việc làm của ông Tổng giám mục sẽ tạo ra sự nh́n nhận ra sao về Ṭa giám mục Hà Nội. Đây không c̣n là câu chuyện riêng của ông Ngô Quang Kiệt, bởi vậy ông đă làm mất uy tín của giáo phận Hà Nội.

 

Quan trọng hơn là ông Kiệt đă làm tổn hại mối quan hệ giữa Giáo hội với chính quyền Hà Nội bằng việc bất hợp tác, vu cáo chính quyền, kích động, tổ chức cho giáo dân làm việc phi pháp… Ông làm tổn hại đến mối đoàn kết trong cộng đồng, giữa giáo dân với lương dân.

 

Dù muốn dù không, nhưng h́nh ảnh đẹp đẽ của những giáo dân ngoan đạo, hiền lành ít nhiều đă bị phai nḥa, thay vào đó là h́nh ảnh những con người hung hăn đập phá tài sản chung, mang những vật linh thiêng của giáo phái đặt ở những nơi nhếch nhác để thờ tự…

 

Cuối cùng, tôi muốn nói rằng chính Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt c̣n gây khó khăn cho mối quan hệ của Va-ti-căng với Việt Nam”.

 

Khi Thứ trưởng Bộ Công an đă lên tiếng chính thức như vậy th́ việc chính quyền sẽ sử dụng đến biện pháp mạnh nếu ông Tổng Kiệt tiếp tục kêu gọi giáo dân “cầu nguyện” chiếm phá đất bằng “kinh Ḥa B́nh” và khẩu hiệu “công lư và ḥa b́nh”.

  

Hội đồng Giám mục Việt Nam c̣n có một cơ hội để lên gân “quan điểm” của ḿnh trước Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng. Và không như mong chờ ở lần “viếng thăm Ṭa khâm”, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mềm mỏng nhưng nghiêm khắc.

 

Thủ tướng Dũng khẳng định chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Nhà nước Việt Nam được đảm bảo bằng pháp luật và phải được thực hiện trên cơ sở thượng tôn pháp luật, không thể chấp nhận việc lợi dụng tự do tôn giáo để có các hành vi vi phạm pháp luật, càng không nên cho rằng làm đúng giáo luật là không trái pháp luật hay chỉ làm theo giáo luật c̣n bất chấp pháp luật. Mọi tín đồ tôn giáo Việt Nam, trước hết là công dân Việt Nam. Một tín đồ tốt phải là một công dân tốt.  

 

Ông cũng tỏ thái độ nghiêm khắc phê phán những thành vi vi phạm pháp luật, tập trung đông người cầu nguyện đ̣i đất, dựng ảnh tượng, thánh giá, làm lều bạt, phá hoại tài sản công cộng, chống người thi hành công vụ xảy ra ở giáo xứ Thái Hà, 178 Nguyễn Lương Bằng và 42 Nhà Chung Hà Nội vừa qua. Thủ tướng đánh giá cao về thái độ của Hội đồng Giám mục Việt Nam là không có chủ trương đó và yêu cầu Hội đồng Giám mục Việt Nam có những quyết định để chấm dứt cũng như không lặp lại những việc làm sai trái đó, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt tới quan hệ tốt đẹp giữa Nhà nước và Giáo hội cũng như tới quan hệ giữa Việt Nam và Vatican đang trên đà phát triển tích cực.

 

Thủ tướng Dũng  tỏ ư lấy làm tiếc và bày tỏ không hài ḷng về những việc làm sai trái của Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt trong thời gian gần đây như chủ trương, tổ chức và ủng hộ những hành vi vi phạm pháp luật của một số giáo sĩ, giáo dân tại 42 Nhà Chung và khu vực 178 Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội, thiếu tôn trọng và hợp tác với chính quyền Hà Nội, trong đối thoại để t́m giải pháp thích hợp, có những lời lẽ thách thức Nhà nước, có những phát ngôn dù trong ngữ cảnh nào cũng thể hiện sự xúc phạm đối với đất nước dân tộc, coi thường vị thế đất nước và tư cách công dân Việt Nam trong mối tương quan với thế giới.

 

Ngoài ra, ông cho rằng những lời nói và hành vi của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đă làm giảm sút lớn uy tín của ông trong cộng đồng Công giáo Việt Nam và trong xă hội, ảnh hưởng không nhỏ đến quan hệ tốt đẹp giữa Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội và chính quyền Hà Nội, giữa Nhà nước và Hội đồng Giám mục Việt Nam. Thủ tướng yêu cầu Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tự xem xét lại những hành vi của ḿnh để có cử chỉ sửa ḿnh và hành động thiết thực để khắc phục những sai trái vừa qua, mong muốn Hội đồng Giám mục Việt Nam với tinh thần đồng đạo và v́ lợi ích chung hỗ trợ và giúp đỡ Tổng Giám mục Kiệt nhiều hơn nữa, trước hết chấp hành pháp luật.

 

Thủ tướng Dũng cũng giải thích thêm với các giám mục về thiện chí đối thoại chân thành ḥa b́nh của Chính phủ và các cơ quan Nhà nước ở Trung ương và địa phương đối với việc giải quyết vụ việc ở 42 Nhà Chung và giáo xứ Thái Hà vừa qua, không chủ trương và thực hiện vũ lực, nhưng đối với các hành vi chống lại Hiến pháp và pháp luật th́ quốc gia nào cũng phải sử dụng những biện pháp cần thiết để bảo vệ Hiến pháp và pháp luật.

  

Thủ tướng Dũng cũng cho rằng việc thông tin về các sự việc vi phạm pháp luật ở 42 Nhà Chung và giáo sứ Thái Hà vừa qua là cần thiết và cơ bản là chính xác, c̣n những ư kiến đóng góp ư về nội dung, cách thức đưa tin, các cơ quan truyền thông sẽ sẵn sàng lắng nghe và cùng trao đổi để đáp ứng tốt hơn nhu cầu của công chúng và xă hội.

 

Tất cả những “quan điểm” của Hội đồng Giám mục Việt Nam nêu ra qua văn bản “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay”, đều được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ ra và phê b́nh một cách nghiêm khắc.

 

Hội đồng Giám mục Việt Nam không c̣n cách ǵ hơn phải công khai đặt ḿnh ra ngoài “chủ trương” của ông Tổng Kiệt, bằng không th́ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không thể “đánh giá cao” việc làm của Hội đồng Giám mục Việt Nam được.

  

Một bài học sâu sắc nhất mà Hội đồng Giám mục Việt Nam rút ra được sau cuộc gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đó là: “Chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Nhà nước Việt Nam được đảm bảo bằng pháp luật và phải được thực hiện trên cơ sở thượng tôn pháp luật, không thể chấp nhận việc lợi dụng tự do tôn giáo để có các hành vi vi phạm pháp luật, càng không nên cho rằng làm đúng giáo luật là không trái pháp luật hay chỉ làm theo giáo luật c̣n bất chấp pháp luật. Mọi tín đồ tôn giáo Việt Nam, trước hết là công dân Việt Nam. Một tín đồ tốt phải là một công dân tốt”

 

Hội đồng Giám mục Việt Nam có những quyết định để chấm dứt cũng như không lặp lại những việc làm sai trái đó, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt tới quan hệ tốt đẹp giữa Nhà nước và Giáo hội cũng như tới quan hệ giữa Việt Nam và Vatican đang trên đà phát triển tích cực.

 

 

Thường Trung, huongsenviet, ngày 21/10/08

NDVN, ngày 24/10/08

 

Bài đọc thêm

  

> Nhà thờ Thái Hà vẫn huy động thêm giáo dân, tăng các buổi cầu nguyện

> Tôn trọng pháp luật chính là tôn trọng ḿnh
> Ai “chính trị hóa” vụ việc?
>
Đă đến lúc phải xử lư dứt điểm
>
Sống phúc âm trong ḷng dân tộc
>
Giáo dân thực sự không làm những việc hồ đồ như thế
>
Quốc pháp là tối thượng
>
Không ai có thể cho ḿnh quyền đứng trên luật pháp
> Đừng để kẻ xấu lợi dụng như những chiêu bài!
>
Có phải họ muốn thách thức pháp luật ?
> Bóc trần mưu đồ thâm độc
> Giáo xứ Thái Hà nên giáo dục con chiên sống theo pháp luật và ứng xử có văn hóa!
>
Luật sư Vương Trọng Thế, Phó chủ nhiệm đoàn luật sư TP Hà Nội: Đă cấu thành tội phạm có tổ chức
>
Luật pháp cần phải được thực thi nghiêm minh
> Cần nhanh chóng giải quyết dứt điểm vụ việc
> Khẳng định việc giáo xứ Thái Hà coi thường pháp luật, cố t́nh chiếm đất
> Khẩn trương làm rơ và xử lư kẻ chủ mưu gây ra vụ việc!
> Khởi tố, bắt tạm giam 3 bị can
>
Việc khởi tố vụ án ở 178 Nguyễn Lương Bằng là cần thiết!
>
Thu hồi toàn bộ diện tích đất của Công ty may Chiến Thắng và Công ty Vận tải xi măng
> Khởi tố vụ án h́nh sự xảy ra tại 178 Nguyễn Lương Bằng
> Bất cứ ai vi phạm pháp luật cũng phải nghiêm trị
> Lối đi đúng của Giáo xứ Thái Hà: Phải tôn trọng pháp luật
> Thông tin của UBND TP Hà Nội về t́nh h́nh vi phạm pháp luật tại khu vực giáo xứ Thái Hà
> Trừng trị thích đáng những kẻ mượn danh Chúa để gây bất ổn xă hội
> Hành động có tổ chức và có sự tiếp tay của kẻ xấu
> Đừng làm hoen ố h́nh ảnh người công giáo Việt Nam thêm nữa!
>
Không thể để tiếp diễn hành vi thách thức pháp luật
> Dân là gốc, nhưng phải sống có pháp luật !
>
Họ đang làm xấu đi h́nh ảnh của đạo Công giáo
>
Chánh xứ Thái Hà cần hợp tác với chính quyền
>
Sự thật không thể che đậy
>
Đă sai trái lại c̣n lớn tiếng !
> Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội cần sớm yêu cầu giáo sỹ và giáo dân chấm dứt hành vi sai trái
> Giáo dân trước hết là công dân, phải tuân thủ pháp luật
>
Giáo xứ Thái Hà phải trả lại nguyên trạng khu đất
>
Chánh xứ và linh mục Nhà thờ Thái Hà phải chịu trách nhiệm > Không được lợi dụng tôn giáo để chiếm đất, gây sức ép với chính quyền
>
Không để tái diễn hành vi coi thường kỷ cương
> Dừng ngay những hành vi vi phạm pháp luật!


Mọi ư kiến đóng góp của bạn đọc xin gủi về hộp thư: webmaster@hanoimoi.com.vn. Trân trọng cảm ơn.

 

 

Dân “C” Vatican Ngô Quang Kiệt

 

 Sau lời nói “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam” của ông Ngô truyền thông Công giáo gần như khựng lại và bị sốc. Tuy nhiên, sau khi choáng váng bởi câu nói mà chính họ cũng phải mường tượng ra một viễn cảnh tồi tệ cho vụ việc “cầu nguyện đ̣i đất”, thói chống chế lại xuất hiện một cách “cuồng tín” hơn. Lời chủ chăn bao giờ cũng “là vàng, là ngọc” cho dù họ hiểu rằng lời nói của ông Ngô Quang Kiệt đă bị cả xă hội lên án, dù có bao biện ở trong bất cứ ngữ cảnh nào. Những người cầu nguyện ngồi vỗ tay khi nghe lại lời ông Tổng Kiệt đă minh chứng rằng họ không c̣n đủ đầu óc b́nh tĩnh và sáng suốt để lắng nghe những ǵ mà cả xă hội đang nói. Đó cũng là chiến dịch thông tin mà các chủ chăn đưa ra: chỉ đọc những bài viết trên các trang nhà Công giáo thôi.

 

Đây cũng chính là những ǵ mà Hội đồng Giám mục Việt Nam đă bị hớ

Rất đông giáo dân hành lễ tại khuôn viên Công ty may Chiến Thắng vào tối 8-9.

sau khi nhận được đơn đề nghị xử lư theo giáo luật của chính quyền Hà Nội đối với ông Ngô Quang Kiệt và một số giáo sĩ bên nhà thờ Thái Hà. Hội đồng Giám mục Việt Nam, dưới chữ kư của ông Nguyễn Văn Nhơn đă viết: “Chúng tôi thấy các vị này không làm bất cứ điều ǵ ngược lại với giáo luật hiện hành của Giáo hội”. Và cũng không kém phần thách thức tuy có khiêm nhường hơn “Đơn khiếu nại khẩn cấp” của ông Tổng Kiệt, đó là việc gửi theo một văn bản đính kèm có tên là “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay”.

 

Có thể nói, phát ngôn chính thức của Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng được xem là một phát ngôn “lỡ lời” không thua kém ǵ phát ngôn của ông Tổng Kiệt. V́ cả xă hội và chính quyền, nhà nước đang lên án những hành vi vi phạm pháp luật và câu nói có ư miệt thị dân tộc như vậy th́ Hội đồng Giám mục Việt Nam lại thấy “không vi phạm giáo luật ǵ cả”.

 

Phải nói rằng chính quyền Hà Nội rất khôn ngoan khi yêu cầu Hội đồng Giám mục Việt Nam xử lư những “giáo dân” kia theo giáo luật. V́ họ hiểu rằng sẽ không có một thứ giáo luật nào lại cho phép người theo giáo luật ấy có thể vi phạm pháp luật, xuyên tạc, đe dọa, miệt thị nhà nước và dân tộc.

 

Hội đồng Giám mục Việt Nam đă cố t́nh không hiểu ư tứ này hay do vụ việc cầu nguyện đ̣i đất đă được họ “hiệp thông” từ trước. Nếu không có sự “hiệp thông” ấy, một ḿnh ông Tổng Kiệt có thể ngạo mạn như vậy không?

 

Bất cứ ai có một chút kiến thức về pháp luật và chính trị khi đọc đơn “Khiếu nại khẩn cấp” của ông Ngô Quang Kiệt cũng có thể hiểu rằng, ông ta đang tự cho phép đặt ḿnh cao hơn pháp luật Việt Nam. Và những lời lẽ ấy, khó ai có thể tưởng tượng rằng đó là lời nói của một công dân, bởi ai cũng nghĩ rằng h́nh như đó là một bản cảnh cáo của Chủ tịch nước hay Thủ tướng Chính phủ đối với một tổ chức vi phạm pháp luật th́ đúng hơn:

“Đài Truyền h́nh đă đưa tin về dự án, trong đó đă xuyên tạc nội dung và h́nh ảnh để dọn đường dư luận cho việc làm bất chấp luật pháp này”.

 

“Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội đang tiến hành. Vụ việc này là hành động bất chấp nguyện vọng của cộng đồng Công giáo, bất chấp luật pháp và coi thường tổ chức Giáo hội Công giáo Việt Nam. Việc này cũng là hành động chà đạp lên đạo đức, lương tâm mọi người trong xă hội đối với tôn giáo được nhà nước công nhận.

 

Chấm dứt ngay hàng động phong tỏa Ṭa Tổng Giám mục và việc phá hoại tài sản 

 

“Trả lại nguyên trạng khu đất cho chúng tôi sử dụng vào mục đích tôn giáo, phục vụ cộng đồng”.

 

Thành phố Hà Nội phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về những điều có thể xảy ra trong việc chiếm đoạt tài sản của chúng tôi. Chúng tôi có quyền sử dụng mọi khả năng có thể để bảo vệ tài sản của chúng tôi

 

“Yêu cầu có sự can thiệp khẩn cấp của ngài Chủ tịch nước, ngài Thủ tướng Chính phủ, chính quyền Thành phố Hà Nội và các cơ quan liên quan để dừng ngay những hành động này”.

 

Với những lời lẽ này, h́nh như quan ṭa đă trở thành tội phạm. Và h́nh như ông Tổng Kiệt đang thay thế vai tṛ của nhà nước th́ phải. V́ sao ông Tổng này đặt ḿnh ở thế ngang hàng, thậm chí cao hơn pháp luật như vậy? Phải chăng ông cho rằng Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội là “Bộ ngoại giao” của Vatican. Phải chăng Hội đồng Giám mục Việt Nam là “nhà nước mới” của Vatican tại Việt Nam?

 


Các linh mục nhà thờ Thái Hà diễn màn kịch vụng về, vờ kêu gọi bà con giáo dân trở về  nhưng thực chất là đẩy vụ việc thêm căng thẳng

 

 

Hồng y Phạm Minh Mẫn, một số Giám mục tại các tỉnh a-dua hiệp thông “cầu nguyện”. Hội đồng Giám mục Việt Nam giả bộ như ngây như điếc không ư kiến ǵ. Tất cả như một động lực để ông Tổng Kiệt “Thay Chúa Trời hành đạo” bằng các luật của riêng ông ta. Tức là “đ̣i” một mảnh đất của chính quyền thực dân cấp, không cần biết mảnh đất đó đă bị Giám mục Puginier và giáo gian bán nước Nguyễn Hữu Độ dùng thủ đoạn cướp chùa Báo Thiên, một ngôi chùa nổi tiếng nhất tại kinh thành Thăng Long. Chắc ông Tổng Kiệt cũng phải hiểu rằng một mảnh đất đi chiếm đoạt bằng đầu óc thực dân xâm lược th́ vĩnh viễn không bao giờ xứng danh sở hữu chủ. Và ông phải hiểu hệ quả của việc mất di sản không phải là mất một mảnh đất đơn thuần mà là mất chủ quyền dân tộc. Chỉ khi mất chủ quyền dân tộc th́ di sản mới bị ngang nhiên cướp phá như vậy.

 

Sau khi ông Tổng Kiệt dùng những lời lẽ hống hách trong “Đơn khiếu nại khẩn cấp” ấy, Hội đồng Giám mục Việt Nam đă không đủ khả năng phân tích lá đơn một cách b́nh tĩnh, c̣n để ông Tổng Kiệt cho bắc loa công suất lớn phát đi những lời lẽ này. Và sau khi được triệu lên “làm khách” với UBND Tp. Hà Nội, ông ta vẫn giữ thái độ “Chủ tịch nước” của ḿnh “Tôi không tranh chấp với nhà nước”, giống như một chủ thể ngang hàng. Và những lời lẽ phơi bày ḷng dạ đă được phát ra: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam”.

 

Những mong muốn “đất nước lớn mạnh”, “đoàn kết”, “đi đâu cũng được người ta kính trọng” của ông Tổng Kiệt luôn trái với những ǵ ông ta làm và kích động những “giáo dân” (trước khi làm giáo dân phải làm tốt vai tṛ của một công dân) cuồng tín làm.

 

Tuy nhiên khi câu nói của ông Tổng Kiệt được phát đi, chiến dịch truyền thông Công giáo lại vào cuộc bao biện, bào chữa cho lời Tổng Kiệt là nằm trong “ngữ cảnh” mong đất nước phát triển lớn mạnh, đoàn kết… Thế nhưng một điều chéo ngoe là trước khi câu nói của Tổng Kiệt chưa phát ra th́ không có một thông tin Công giáo nào mong đất nước này phát triển, đoàn kết cả mà h́nh như họ đang nh́n Cộng sản và những ǵ liên quan đến Cộng sản là đầy dẫy tham nhũng, xấu xa, là “quỷ satan” với những ngôn ngữ đầy hằn học, bực tức, miệt thị, thậm chí c̣n rêu rao về một cuộc lật đổ chế độ…

 

Những ngôn ngữ ấy trong truyền thông Công giáo không biết đang cổ vũ cho sự đoàn kết, phát triển lớn mạnh ở nước nào vậy? Nếu ở cái nước Việt Nam này th́ sao lời nói và việc làm của họ lại xa cách nhau như thế? Dù họ có cắt xén câu nói trong “ngữ cảnh” như thế nào th́ họ cũng không thể cắt xén được cái dă tâm của những người cầu nguyện. V́ căn bản dă tâm đă như vậy th́ ngôn ngữ phải tương đồng thôi. Không thể có một đất nước nào “đoàn kết” và “lớn mạnh” khi người ta bất chấp luật pháp và cả lương tâm lịch sử như vậy. V́ với những ǵ ḿnh đă ứng xử với dân tộc, với các tôn giáo khác mới chỉ là một quá khứ không xa, chẳng lẽ cả một Giáo hội với bao nhiêu bộ óc chứa đầy tri thức lại không thể chứa nổi một chút lương tâm và ḷng hổ thẹn nào sao?

 

Giáo hoàng Gioan Phao-lô II đă phải chính thức xin lỗi nhân loại với việc công bố 7 núi tội của đạo Công giáo với loài người, chắc chắn trong đó phải có núi tội trong ứng xử với dân tộc Việt Nam. Và một trong những điều đáng hổ thẹn nhất chính là Giáo hội của “t́nh yêu vô bờ” ấy đă xúi giục Mỹ bỏ bom nguyên tử tại miền Bắc.

 

Nếu đă có quá nhiều những thái độ chống đối như vậy th́ cứ ngang nhiên làm kẻ chống đối việc ǵ phải vội núp vào cái “ngữ cảnh” mà rất nhiều những mong muốn hăo huyền như vậy. Đó chẳng phải là lật lọng sao?

 

Ông Tổng Kiệt đă không làm chủ được lời nói và hành động của ḿnh đă đành v́ nó mang tính cá nhân, nhưng ngay cả Hội đồng Giám mục cũng không làm chủ được ngôn từ và hành động của ḿnh th́ những giáo dân chân chính biết đặt niềm tin vào ai để xây dựng một giáo hội “đồng hành cùng dân tộc”. Nếu nhất quyết đi theo đường lối của “Thư Chung” th́ tại sao Hội đồng Giám mục Việt Nam lại vội vă viết: “Chúng tôi thấy các vị này không làm bất cứ điều ǵ ngược lại với giáo luật hiện hành của Giáo hội”.

 

Có thể họ chưa xem dư luận xă hội ra ǵ cả. Và để chứng minh “quyền lực thực thụ” của ḿnh để cổ vũ cho những bộ óc hiếu kỳ về những tham vọng chính trị, Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng theo tổng Kiệt đặt “giáo luật” của ḿnh cao hơn pháp luật nhà nước. Nếu ai đă đọc lịch sử thực dân và chính sách của đạo Công giáo th́ thấy điều này có sự tương đồng kinh ngạc với lịch sử truyền giáo của họ. Không lúc nào coi pháp luật triều đ́nh ra ǵ cả:

 

Không chối căi được, một số Giám mục Pháp đă hùa với các nỗi ghen ghét, hận thù sục sôi ở nơi họ sống; họ làm hại các con chiên một cách nghiêm trọng khi đẩy những người này vào một cuộc nổi dậy chống lại chính phủ An Nam.Việc chinh phạt của Pháp chỉ là cái cớ bề ngoài, c̣n lư do căn bản là sự tranh chấp phe phái. Nên để ư là một số vụ nổi loạn do những kẻ tự xưng là con cháu nhà Lê đều có các viên chỉ huy là Thiên Chúa giáo… Cầm đầu các đám tín đồ Thiên Chúa đi cướp bóc, đốt phá các làng phi Thiên Chúa và triệt hạ chùa chiền thường là các linh mục hay các kẻ truyền đạo: họ bổ nhiệm các viên đội, tụ tập binh lính mà đa số, theo lời thú nhận đều là đầu trộm đuôi cướp” (Philastre gửi Dupré, 15-1-1874, Thư khố Trung ương Đông Dương, Đô đốc 13506 số 4 – Theo Luận án tiến sĩ của Cao Huy Thuần).

 

“Chúng tôi thấy một số lớn làng bị thiêu rụi. Khổ thay, cứ mỗi lúc, các tín đồ Thiên Chúa giáo thấy kẻ thù của họ biến mất, hoặc họ tự thấy ḿnh mạnh hơn th́ họ lại đi hành quân, trả thù không gớm tay, rồi đến phiên họ lại đốt và giết. Hầu hết họ đều có vơ trang, và tôi tin rằng, chính các nhà truyền giáo cũng không ngăn cản nổi. Đó là điều đáng tiếc, v́ các quan mới từ Huế ra đều nhân cớ đó mà xác nhận rằng, chính các tín đồ Thiên Chúa gây sự, chính những người này là nguyên nhân đầu tiên của mọi đau khổ. Hơn nữa, v́ những con chiên có nhiều khí giới, nên họ sẵn sàng xem những con chiên là những kẻ làm loạn” (Báo cáo của Harmand ngày 24-1-1874, Thư khố Trung ương Đông Dương, Đô đốc 11689/54 - sđd).

 

“Tôi tin rằng Giám mục Gauthier và Giám mục Purinier nhất là ông sau này không chịu nổi ư kiến một giải pháp ḥa b́nh cho vấn đề: giải pháp này sẽ phá tan hy vọng của họ mong muốn thấy một chính phủ riêng biệt, chính phủ này có lẽ sẽ là một chính phủ Công giáo. Các tín đồ Công giáo lại càng phóng đại hơn nữa các ư tưởng đó và xúi giục các linh mục, các người chăn dẫn họ để đưa đến một sự đổ vỡ mới giữa hai chính phủ… Suốt ngày chúng tôi nhận tới tấp các báo cáo và các lời yêu cầu đem quân chinh phạt các tỉnh đó” (Thư Philastre gửi Dupré, 15-1-1874 - sđd).

 

“Điều 9 luôn luôn đem lại cho chúng ta các khó khăn, v́ rằng các con chiên đă làm bậy khi lập nên một chính đảng chính trị muốn ở ngoài pháp luật của xứ này và tự cho là độc lập. Không có nước nào vô tư cho bằng nước An Nam về vấn đề tôn giáo, và nếu các phái bộ chỉ lo giảng đạo, họ không có ǵ phải lo cả” (Rheinart gửi thống sứ Le Myro de Vilers, 19-8-1879, Thư khố Trung ương Đông Dương, Đô đốc 10443/8 - sđd).

 

“Viên Tổng đốc và các viên Tri phủ trong một tỉnh Trung Kỳ đă kể với tôi rằng các tín đồ Thiên Chúa giáo không tuân lệnh nộp thuế và làm xâu…. Tôi hỏi tại sao không dùng sức mạnh buộc họ phải theo như đă làm đối với người Phật tử, viên Tri phủ tại một phủ có nhiều người Thiên Chúa giáo sinh sống trả lời: “Chúng tôi thường cố gắng làm như thế, những nhân viên của chúng tôi bao giờ cũng được trả lời bằng những phát đạn” Hầu như khắp nơi ở Bắc cũng như Trung Kỳ, các tín đồ Thiên Chúa giáo hoặc đă ít nhiều tranh né các bổn phận mà những người Việt Nam khác phải làm, và trong việc kháng cự này, họ được các giáo sĩ khuyến khích. Kết quả tự nhiên là một mối hiềm thù sâu xa giữa hai hạng dân và là nguyên nhân của các hỗn loạn ở địa phương, nhất là tại các tỉnh Bắc, Trung Kỳ” (Văn thư về t́nh h́nh chính trị và kinh tế ở Bắc Kỳ và Trung Kỳ, 13-7-1887, Thư khố Bộ Pháp quốc hải ngoại, A00 (22) hộp 2 – sđd).

 

Trên đây chỉ là một vài dẫn chứng, nhưng phần nào cũng chỉ ra những tính chất “không thấy điều ǵ ngược lại với giáo luật hiện hành của giáo hội”. Vẫn c̣n có một thứ “giáo luật hiện hành” cho phép được vi phạm pháp luật và coi thường nhà nước như vậy ở thế kỷ 21 này. Hội đồng Giám mục Việt Nam đang muốn chơi con bài chính sách “ngoại thuộc” hay sao?

 

Điều đáng nói, sau thư phúc đáp này của Hội đồng Giám mục, nhiều trang nhà Công giáo đă đăng lại để một lần nữa tôn vinh “Hội đồng anh hùng” sau khi đă tôn vinh “cá nhân anh hùng – Tổng Kiệt” v́ câu nói bất hủ: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhă khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam”. Câu nói này đáng ghi vào lịch sử truyền đạo của những bậc “cha chú”: “Không có sự hộ trợ của giáo dân Việt Nam, quân Pháp như con cua bị bẻ gẫy hết càng, không có cách ǵ để có thể xâm chiếm nổi Việt Nam” (Giám mục Puginier); “Thà mất nước, chứ không thà mất Chúa” (Linh mục Hoàng Quỳnh).

 

Khi Hội đồng Giám mục trả lời thư với Chính quyền Thành phố Hà Nội, họ được những “giáo dân” ca lên tận may xanh khi dám bày tỏ “quan điểm” trực tiếp với Chính quyền Thành phố Hà Nội và gián tiếp với Nhà nước Việt Nam (một thứ quan điểm hổ lốn và rỗng tuếch đă được Trần Điều phân tích). Tuy nhiên, họ đă sai lầm khi sử dụng từ “quan điểm” ở đây. V́ “quan điểm” thể hiện trong thời điểm này chính là đồng lơa. Mà vi phạm pháp luật nhà nước mà đồng lơa th́ phạm tội giống như nhau. Cả một Hội đồng Giám mục biến ḿnh thành “Tổng Kiệt” thứ 2. Điều này chẳng những không khôn ngoan mà c̣n đi ngược lại với phát biểu về một giáo hội muốn “đồng hành cùng dân tộc”.

 

Sau “quan điểm” này của Hội đồng Giám mục Việt Nam, người ta chú ư đến phát biểu của Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, Ủy viên Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Công an trên báo Công An Nhân Dân như một tuyên bố công khai ở cấp cao nhất về vụ “cầu nguyện đ̣i đất” của ông Tổng Kiệt và giáo phận mà ông ta đang quản nhiệm:

 

“Với Việt Nam chúng ta, cũng như rất nhiều quốc gia lịch sử có chiến tranh khác trên khắp thế giới, quyền sở hữu, sử dụng đất đai là một vấn đề hết sức phức tạp. Thế kỷ trước, dưới chế độ thực dân xâm lược, Pháp chiếm đất đai rồi cung cấp cho các đối tượng từ những sở hữu gốc có thể là của Phật giáo, có thể là của các tổ chức, cá nhân khác. Khi đất nước độc lập, luật pháp Việt Nam qui định rơ đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân, Nhà nước thống nhất quản lư. Mọi đối tượng chỉ được quyền sử dụng khi được Nhà nước cấp phép”.

 

“Nguyên nhân đầu tiên tôi cho rằng nhiều giáo dân chưa hiểu biết về luật pháp. C̣n một nguyên nhân khác nữa là một thiểu số lănh đạo giáo phận Hà Nội lợi dụng chính sách tự do dân chủ, tự do tín ngưỡng của Đảng và Nhà nước để đ̣i quyền lợi không chính đáng, bất hợp pháp. Họ hy vọng nơi này, nơi kia, thế lực này, thế lực khác ủng hộ để gây mất ổn định. Nhưng họ quên mất rằng, thế giới bây giờ sống trong tinh thần thượng tôn pháp luật, v́ vậy, dư luận khó có thể đồng t́nh với vụ việc do một số chức sắc của giáo phận Hà Nội kích động giáo dân gây ra ở Thủ đô; bởi nếu nơi nào ủng hộ th́ vô h́nh trung tạo tiền đề cho bản xứ của họ cũng sẽ dẫn đến đ̣i những cái không thể giải quyết”.

 

Nói đến những phát ngôn và hành động của TGM Ngô Quang Kiệt, ông Nguyễn Văn Hưởng nói:

 

“Trước hết là đối với chính bản thân ông Ngô Quang Kiệt bị mất uy tín. Bởi lẽ, một đức cha, một vị giám mục giáo phận Thủ đô phải rất am hiểu pháp luật, và hơn ai hết phải là người hành xử sao cho đúng với ư nghĩa sống phúc âm trong ḷng dân tộc. Thật tiếc là ông ấy đă không làm được như vậy.

 

Giáo phận Hà Nội luôn có vị trí quan trọng đối với đất nước, th́ việc làm của ông Tổng giám mục sẽ tạo ra sự nh́n nhận ra sao về Ṭa giám mục Hà Nội. Đây không c̣n là câu chuyện riêng của ông Ngô Quang Kiệt, bởi vậy ông đă làm mất uy tín của giáo phận Hà Nội.

 

Quan trọng hơn là ông Kiệt đă làm tổn hại mối quan hệ giữa Giáo hội với chính quyền Hà Nội bằng việc bất hợp tác, vu cáo chính quyền, kích động, tổ chức cho giáo dân làm việc phi pháp… Ông làm tổn hại đến mối đoàn kết trong cộng đồng, giữa giáo dân với lương dân.

 

Dù muốn dù không, nhưng h́nh ảnh đẹp đẽ của những giáo dân ngoan đạo, hiền lành ít nhiều đă bị phai nḥa, thay vào đó là h́nh ảnh những con người hung hăn đập phá tài sản chung, mang những vật linh thiêng của giáo phái đặt ở những nơi nhếch nhác để thờ tự…

 

Cuối cùng, tôi muốn nói rằng chính Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt c̣n gây khó khăn cho mối quan hệ của Va-ti-căng với Việt Nam”.

 

Khi Thứ trưởng Bộ Công an đă lên tiếng chính thức như vậy th́ việc chính quyền sẽ sử dụng đến biện pháp mạnh nếu ông Tổng Kiệt tiếp tục kêu gọi giáo dân “cầu nguyện” chiếm phá đất bằng “kinh Ḥa B́nh” và khẩu hiệu “công lư và ḥa b́nh”.

  

Hội đồng Giám mục Việt Nam c̣n có một cơ hội để lên gân “quan điểm” của ḿnh trước Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng. Và không như mong chờ ở lần “viếng thăm Ṭa khâm”, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mềm mỏng nhưng nghiêm khắc.

 

Thủ tướng Dũng khẳng định chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Nhà nước Việt Nam được đảm bảo bằng pháp luật và phải được thực hiện trên cơ sở thượng tôn pháp luật, không thể chấp nhận việc lợi dụng tự do tôn giáo để có các hành vi vi phạm pháp luật, càng không nên cho rằng làm đúng giáo luật là không trái pháp luật hay chỉ làm theo giáo luật c̣n bất chấp pháp luật. Mọi tín đồ tôn giáo Việt Nam, trước hết là công dân Việt Nam. Một tín đồ tốt phải là một công dân tốt.  

 

Ông cũng tỏ thái độ nghiêm khắc phê phán những thành vi vi phạm pháp luật, tập trung đông người cầu nguyện đ̣i đất, dựng ảnh tượng, thánh giá, làm lều bạt, phá hoại tài sản công cộng, chống người thi hành công vụ xảy ra ở giáo xứ Thái Hà, 178 Nguyễn Lương Bằng và 42 Nhà Chung Hà Nội vừa qua. Thủ tướng đánh giá cao về thái độ của Hội đồng Giám mục Việt Nam là không có chủ trương đó và yêu cầu Hội đồng Giám mục Việt Nam có những quyết định để chấm dứt cũng như không lặp lại những việc làm sai trái đó, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt tới quan hệ tốt đẹp giữa Nhà nước và Giáo hội cũng như tới quan hệ giữa Việt Nam và Vatican đang trên đà phát triển tích cực.

 

Thủ tướng Dũng  tỏ ư lấy làm tiếc và bày tỏ không hài ḷng về những việc làm sai trái của Tổng Giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt trong thời gian gần đây như chủ trương, tổ chức và ủng hộ những hành vi vi phạm pháp luật của một số giáo sĩ, giáo dân tại 42 Nhà Chung và khu vực 178 Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội, thiếu tôn trọng và hợp tác với chính quyền Hà Nội, trong đối thoại để t́m giải pháp thích hợp, có những lời lẽ thách thức Nhà nước, có những phát ngôn dù trong ngữ cảnh nào cũng thể hiện sự xúc phạm đối với đất nước dân tộc, coi thường vị thế đất nước và tư cách công dân Việt Nam trong mối tương quan với thế giới.

 

Ngoài ra, ông cho rằng những lời nói và hành vi của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đă làm giảm sút lớn uy tín của ông trong cộng đồng Công giáo Việt Nam và trong xă hội, ảnh hưởng không nhỏ đến quan hệ tốt đẹp giữa Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội và chính quyền Hà Nội, giữa Nhà nước và Hội đồng Giám mục Việt Nam. Thủ tướng yêu cầu Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tự xem xét lại những hành vi của ḿnh để có cử chỉ sửa ḿnh và hành động thiết thực để khắc phục những sai trái vừa qua, mong muốn Hội đồng Giám mục Việt Nam với tinh thần đồng đạo và v́ lợi ích chung hỗ trợ và giúp đỡ Tổng Giám mục Kiệt nhiều hơn nữa, trước hết chấp hành pháp luật.

 

Thủ tướng Dũng cũng giải thích thêm với các giám mục về thiện chí đối thoại chân thành ḥa b́nh của Chính phủ và các cơ quan Nhà nước ở Trung ương và địa phương đối với việc giải quyết vụ việc ở 42 Nhà Chung và giáo xứ Thái Hà vừa qua, không chủ trương và thực hiện vũ lực, nhưng đối với các hành vi chống lại Hiến pháp và pháp luật th́ quốc gia nào cũng phải sử dụng những biện pháp cần thiết để bảo vệ Hiến pháp và pháp luật.

  

Thủ tướng Dũng cũng cho rằng việc thông tin về các sự việc vi phạm pháp luật ở 42 Nhà Chung và giáo sứ Thái Hà vừa qua là cần thiết và cơ bản là chính xác, c̣n những ư kiến đóng góp ư về nội dung, cách thức đưa tin, các cơ quan truyền thông sẽ sẵn sàng lắng nghe và cùng trao đổi để đáp ứng tốt hơn nhu cầu của công chúng và xă hội.

 

Tất cả những “quan điểm” của Hội đồng Giám mục Việt Nam nêu ra qua văn bản “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay”, đều được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ ra và phê b́nh một cách nghiêm khắc.

 

Hội đồng Giám mục Việt Nam không c̣n cách ǵ hơn phải công khai đặt ḿnh ra ngoài “chủ trương” của ông Tổng Kiệt, bằng không th́ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không thể “đánh giá cao” việc làm của Hội đồng Giám mục Việt Nam được.

  

Một bài học sâu sắc nhất mà Hội đồng Giám mục Việt Nam rút ra được sau cuộc gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đó là: “Chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Nhà nước Việt Nam được đảm bảo bằng pháp luật và phải được thực hiện trên cơ sở thượng tôn pháp luật, không thể chấp nhận việc lợi dụng tự do tôn giáo để có các hành vi vi phạm pháp luật, càng không nên cho rằng làm đúng giáo luật là không trái pháp luật hay chỉ làm theo giáo luật c̣n bất chấp pháp luật. Mọi tín đồ tôn giáo Việt Nam, trước hết là công dân Việt Nam. Một tín đồ tốt phải là một công dân tốt”

 

Hội đồng Giám mục Việt Nam có những quyết định để chấm dứt cũng như không lặp lại những việc làm sai trái đó, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt tới quan hệ tốt đẹp giữa Nhà nước và Giáo hội cũng như tới quan hệ giữa Việt Nam và Vatican đang trên đà phát triển tích cực.

 

 

Thường Trung, huongsenviet, ngày 21/10/08

NDVN, ngày 24/10/08

 

Bài đọc thêm

  

> Nhà thờ Thái Hà vẫn huy động thêm giáo dân, tăng các buổi cầu nguyện

> Tôn trọng pháp luật chính là tôn trọng ḿnh
> Ai “chính trị hóa” vụ việc?
>
Đă đến lúc phải xử lư dứt điểm
>
Sống phúc âm trong ḷng dân tộc
>
Giáo dân thực sự không làm những việc hồ đồ như thế
>
Quốc pháp là tối thượng
>
Không ai có thể cho ḿnh quyền đứng trên luật pháp
> Đừng để kẻ xấu lợi dụng như những chiêu bài!
>
Có phải họ muốn thách thức pháp luật ?
> Bóc trần mưu đồ thâm độc
> Giáo xứ Thái Hà nên giáo dục con chiên sống theo pháp luật và ứng xử có văn hóa!
>
Luật sư Vương Trọng Thế, Phó chủ nhiệm đoàn luật sư TP Hà Nội: Đă cấu thành tội phạm có tổ chức
>
Luật pháp cần phải được thực thi nghiêm minh
> Cần nhanh chóng giải quyết dứt điểm vụ việc
> Khẳng định việc giáo xứ Thái Hà coi thường pháp luật, cố t́nh chiếm đất
> Khẩn trương làm rơ và xử lư kẻ chủ mưu gây ra vụ việc!
> Khởi tố, bắt tạm giam 3 bị can
>
Việc khởi tố vụ án ở 178 Nguyễn Lương Bằng là cần thiết!
>
Thu hồi toàn bộ diện tích đất của Công ty may Chiến Thắng và Công ty Vận tải xi măng
> Khởi tố vụ án h́nh sự xảy ra tại 178 Nguyễn Lương Bằng
> Bất cứ ai vi phạm pháp luật cũng phải nghiêm trị
> Lối đi đúng của Giáo xứ Thái Hà: Phải tôn trọng pháp luật
> Thông tin của UBND TP Hà Nội về t́nh h́nh vi phạm pháp luật tại khu vực giáo xứ Thái Hà
> Trừng trị thích đáng những kẻ mượn danh Chúa để gây bất ổn xă hội
> Hành động có tổ chức và có sự tiếp tay của kẻ xấu
> Đừng làm hoen ố h́nh ảnh người công giáo Việt Nam thêm nữa!
>
Không thể để tiếp diễn hành vi thách thức pháp luật
> Dân là gốc, nhưng phải sống có pháp luật !
>
Họ đang làm xấu đi h́nh ảnh của đạo Công giáo
>
Chánh xứ Thái Hà cần hợp tác với chính quyền
>
Sự thật không thể che đậy
>
Đă sai trái lại c̣n lớn tiếng !
> Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội cần sớm yêu cầu giáo sỹ và giáo dân chấm dứt hành vi sai trái
> Giáo dân trước hết là công dân, phải tuân thủ pháp luật
>
Giáo xứ Thái Hà phải trả lại nguyên trạng khu đất
>
Chánh xứ và linh mục Nhà thờ Thái Hà phải chịu trách nhiệm > Không được lợi dụng tôn giáo để chiếm đất, gây sức ép với chính quyền
>
Không để tái diễn hành vi coi thường kỷ cương
> Dừng ngay những hành vi vi phạm pháp luật!


Mọi ư kiến đóng góp của bạn đọc xin gủi về hộp thư: webmaster@hanoimoi.com.vn. Trân trọng cảm ơn.



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend