TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Tại Sao T́nh Báo CIA Chiến Bại Tại Việt Nam?


Flag of Cambodia   Flag 

 

 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA NCHXHCNVN  

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

 Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

 

 

 

 

Trân Chung Ngọc

 

Charlie Nguyễn 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

 Giuse Phạm Hữu Tạo

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 

Websites trong nước

 

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

 

Websites hải ngoại

 

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu:

Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

"Das Kapital" trở thành loại sách gối đầu giường.
Luận điểm cơ bản của chủ thuyết kinh tế thị trường - "Hăy để thị trường tự quyết và hành xử những vấn đề của nó" - đang lung lay nghiêm trọng khi vô số công ty, tập đoàn tư nhân khổng lồ của Mỹ và châu Âu giờ đây buộc phải chịu sự "bảo kê" của nhà nước. Đó là lư do tại sao ngày càng có nhiều ư kiến khơi dậy tư tưởng cũng như những phân tích mặt trái chủ nghĩa tư bản mà Karl Marx từng đưa ra cách đây hơn một thế kỷ...

 

 

Gần đây, trong giới nghiên cứu kinh tế học theo luận thuyết Karl Marx quyển “Das Kapital” (Tư bản luận) của ông đang trở thành sách gối đầu giường cho nhiều người phương Tây. Trong “Das Kapital”, Marx nhấn mạnh giới chủ làm giàu trên xương máu họ. Và giới trùm tư bản sẽ phải đổ sụp dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Có vẻ như điều này hoàn toàn đúng với những ǵ đă xảy ra với tập đoàn tài chính bị phá sản mới đây Lehman Brothers cũng như nhiều tập đoàn tài chính tư bản khác. Chẳng phải tự nhiên mà trong bài viết gần đây trên Washington Post, tác giả Anthony Faiola đă đặt câu hỏi rằng liệu có phải chủ nghĩa tư bản Mỹ đang đến hồi cáo chung hay không? click Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu: Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

hân

 

 

Tại Sao T́nh Báo CIA Chiến Bại Tại Việt Nam?

 

    T́nh báo CIA đă và đang chiến bại tại Việt Nam và khắp các quốc gia bị Mỹ đô hộ thống tri từ thời chến tranh lạnh (tổng thống Truman trùm cha đẻ chiến tranh lạnh, TỔNG THỐNG TRUMAN TRÙM CHA ĐẺ CHIẾN TRANH LẠNH ĐẨM MÁU) cho đến chiến tranh Diễn Biến Ḥa B́nh, chiến bại Việt Nam sau năm 1975 Chiến tranh khủng bố (từ tổng thống Carter đến tổng thống Bush Con trùm cha đẻ chiến tranh khủng bố bằng sách lược chống khủng bố, NDVN), đă được ông Trần Ngọc Hiền (anh của dân biểu Ngụy VNCH Trần Ngọc Châu) và Nguyễn Văn Minh (Ba Minh, LLVT ‘H3’) trả lời cho nhóm nghiên cứu t́nh báo CIA tại sao thua t́nh báo Việt Nam, qua Việt Nam vào năm 1996, và lời tâm t́nh của Ba Minh, rất đơn giản như sau:

 

    T́nh báo Việt Nam là t́nh báo Nhân dân, nghĩa là toàn dân làm t́nh báo đánh đuổi đế quốc Mỹ thay Pháp đô hộ đất nước chúng tôi…kể cả cán bộ trong chế độ bù nh́n tay sai Ngụy quân-Ngụy quyền Saig̣n từ tổng thống phủ cho đến xă thôn cũng tham gia t́nh báo nhân dân…. Trong khi, CIA và t́nh báo Ngụy Sàigon không có ngân sách, rượu bia, gái…hưởng thụ th́ tất yếu thua t́nh báo nhân dân mà thôi..” ( Báo Xuân Lao Động 1996). (click đọc: TẠI SAO THÀNH TÍN-BẤT TÍN-BÙI TÍN KHÔNG ĐƯỢC MỸ TRỌNG DỤNG ), và….. Họ là người dân Việt Nam, lớn lên trong dân, sống nhờ vào dân, chiến đấu trong ḷng dân, và được biết bao người dân xung quanh bảo bọc, chở che….Họ giản dị như trong chính lời tâm sự của Ba Minh “Sức khoẻ ḿnh như thế nên khả năng tôi đóng góp được cái ǵ tôi sẽ làm. Tôi đă nghĩ đến giả thiết khi ḿnh là lính VNCH thế này, nếu có bị bắn lầm th́ thôi. C̣n đối với cách mạng, tôi chỉ nghĩ tôi góp sức để mà ít có thể đánh được nhiều, yếu có thể đánh được mạnh. Trong thâm tâm tôi nghĩ ḿnh góp được cái ǵ th́ góp, chết th́ bỏ. Đơn giản vậy thôi"….T́nh báo Việt Nam được h́nh thành và phát triển từ những con người như vậy. Chỉ có thế, họ mới vượt qua được mọi cám dỗ đời thường, những vinh hoa, phú quư, những nguy hiểm thường nhật để có thể chấp nhận hy sinh cả 1 đại gia đ́nh v́ mục tiêu độc lập cho Tổ quốc.(Click đọc: Truyện Kư Những Anh Hùng LLVT Đoàn 22 T́nh Báo Miền Nam A3 - H3... )

   

    Thật vậy, CIA cần ngân sách hoạt động, cho nên vào thời tổng thống Reagan, CIA cần tiền để chi cấp cho những lực lượng phản động vũ trang và bầu cử chống những nhà nước không thân Mỹ ở Nam Mỹ, Trung Mỹ…CIA đă buôn bạch phiến vào Mỹ, nhưng bị bắt tại cảng Houston với số lượng lớn bạch phiến (báo Houston Chronicle), và nhất là căn bệnh của những mật báo viên CIA ngụy bản địa gian luôn luôn chứng tỏ là người quan trọng, quyền lực…của Mỹ, đó là trường hợp ông ngụy CIA Nguyễn Sĩ Phong, làm việc cho CIA, mà không hiểu ǵ về CIA, cho nên ông Phong và gia đ́nh ông bị thủ tiêu trên biển, v́ tưởng rằng quen lớn cựu trùm CIA Paul Struback ở Ban Mê Thuột, nên đă liên lạc thư Paul Struback nhờ cứu hộ đưa về Mỹ….. và đây cũng là bài học cho những kẻ phản quốc Việt gian, Hán gian, Iraq gian, Lao gian….

 

    NDVN, truy cập ba bài viết trên mạng BBC, viết về t́nh báo LLVT, QĐND đă đại thắng t́nh báo CIA và chưa thấu triệt tại sao t́nh báo Ngụy Việt gian CIA bị triệt diệt sau ngày Đại Thắng Mùa Xuân 1975,

 

 

 

 

Sách về cuộc đời một chuyên viên CIA

 

 

    Chuyên viên của CIA, người đầu tiên nêu ra sai lầm trong đánh giá về thực lực quân
Bìa sách
Cuốn sách kể về cuộc đời chuyên viên CIA, Sam Adams
Cộng sản ở miền Nam Việt Nam, trở thành chủ đề cho một cuốn sách mới.

 

    Quyển sách mang tựa đề “Who the Hell Are We Fighting? The Story of Sam Adams and The Vietnam Intelligence Wars,” được xuất bản tháng Tư năm nay.

 

    Tác giả Michael Hiam kể lại câu chuyện về Sam Adams là một nhà phân tích tình báo của CIA, được phân công làm ở ban Đông Nam Á năm 1965 để nghiên cứu tinh thần chiến đấu của các đơn vị cộng sản ở miền Nam Việt Nam.

 

    Ông thấy khó hiểu. Số lượng lính Cộng sản đào ngũ mỗi tháng cao đáng kể. Báo cáo chính thức của Mỹ khi ấy nói tổng số quân đội Cộng sản ở miền Nam ở khoảng 300.000, như thế số lượng đào ngũ có vẻ cho thấy đối phương sắp sụp đổ. Nhưng khả năng chiến đấu của những người Cộng sản lại thể hiện điều ngược lại.

 

    Mâu thuẫn được giải quyết khi Adams phát hiện ra rằng thống kê chính thức – có tên Order of Battle – đã sai: thực tế có khoảng 600.000 tay súng Cộng sản ở miền Nam.

 

    Vấn đề ban đầu không phải là vì sự lừa dối. Tình báo Mỹ chỉ không có đủ nghiên cứu về đối phương, vì thế cho ra số liệu sai. Đến giữa năm 1967, các nghiên cứu đầy đủ hơn hoàn tất, và tình báo quân đội ở Sài Gòn chuẩn bị nâng con số trong báo cáo của họ.

 

    Nhưng họ không được làm thế; cấp trên lo ngại về hiệu ứng có thể xảy ra từ việc đột ngột nâng số lượng lính đối phương.

 

    Trong một loạt hội thảo từ tháng Sáu đến Chín 1967, Adams và CIA muốn có con số thật, trong khi tình báo quân đội được cấp trên yêu cầu ghi số thấp. Quân đội chiến thắng: số lượng lính đối phương trong báo cáo Order of Battle được hạ bớt.

 

    Sam Adams được chuyển sang nghiên cứu về Campuchia, và ở đây ông thấy ước tính về sức mạnh của Khmer Đỏ cũng quá thấp. Ông thất vọng, giã từ CIA năm 1973 và bắt đầu viết hồi ký.

 

    Trước khi cuốn sách hoàn thành, chủ đề chính trong sách – rằng sức mạnh của quân đội Cộng sản đã bị cố tình hạ thấp – được đài CBS dựng thành phim tài liệu năm 1982, trong đó các tác giả quy trách nhiệm chính cho tướng Westmoreland.

 

    Tướng William Westmoreland kiện với cáo buộc bôi nhọ. Phiên tòa diễn ra, nhưng tướng Westmoreland bãi bỏ đơn kiện trước khi các bằng chứng được gửi cho bồi thẩm đoàn.

 

    Sam Adams qua đời sau cơn đau tim năm 1988, và hồi ký của ông được in năm 1994. Nhưng cuốn sách của Michael Hiam là nỗ lực lớn đầu tiên kể về cuộc đời của con người phi thường này

 

BBC, ngày 10/7/2006

 

 

Các điệp viên ít được biết đến

 

 

    Trong hai ngày 20 và 21-10 năm nay, Trung tâm Việt Nam thuộc Đại học Công nghệ
Hình minh họa
Nhiều hoạt động tình báo xảy ra trong cuộc chiến Việt Nam
  Texas, cùng Trung tâm Nghiên cứu Tình báo thuộc CIA, đã tổ chức hội thảo mang chủ đề “Tình báo trong Chiến tranh Việt Nam”.

 

    Nhiều chuyên viên đang và từng làm trong ngành tình báo của Mỹ và Nga đến nói chuyện về kinh nghiệm của họ trong cuộc chiến.

 

    Có bảy buổi thuyết trình với bảy chủ đề lớn như: CIA ở Việt Nam, Chương trình Phượng Hoàng, Công nghệ và Tình báo, Cuộc chiến bí mật ở Lào, Hoạt động tình báo Nga và Việt Nam…

 

    Một trong các diễn giả, Merle Pribbenow, đem đến hội thảo bài thuyết trình: “Những điệp viên vô danh nổi tiếng nhất trong cuộc chiến Việt Nam.”

 

    Merle Pribbenow, cựu nhân viên CIA và chuyên gia tiếng Việt, từng phục vụ ở Sài Gòn từ 1970 đến 1975. Sau khi rời khỏi CIA năm 1995, ông dành thời gian để dịch các sách lịch sử của Việt Nam và viết về cuộc chiến. Bộ lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam được ông dịch sang tiếng Anh, và được NXB Đại học Kansas ấn hành năm 2002.

 

    Trong bài thuyết trình ở hội thảo, Pribbenow mô tả ba nhân vật hoạt động cho ba cơ quan tình báo khác nhau: CIA, Pḥng T́nh Báo Chiến Lược của Trung Ương Cục Miền Nam, và Tình báo Quân đội Liên Xô.

Được sự cho phép của tác giả, BBC xin giới thiệu hai phần trong bài thuyết trình, nói về Nguyễn Văn Minh (Ba Minh) và Võ Văn Ba (người được gọi là điệp viên số một của CIA ở Việt Nam).

 

    Điệp viên trong hàng ngũ thân cận Tổng thống Thiệu

 

    Trong cuốn sách về sự sụp đổ của Sài Gòn, Decent Interval, cựu phân tích gia của CIA Frank Snepp, khi nói về cuộc tổng tấn công miền Nam năm 1975, đã dành sự công nhận đáng kể cho một người vô danh mà ông gọi là “điệp viên trong hàng ngũ thân cận của Tổng thống Thiệu.”

 

    Theo Snepp, người điệp viên cộng sản này đã gửi cho Bộ Chính trị Bắc Việt nội dung cuộc họp
Nhiều tác giả nói nội dung cuộc họp tháng 12-1974 giữa Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và các tướng lĩnh đã bị tiết lộ
  tháng 12-1974 giữa Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và các tướng lĩnh để đưa ra chiến lược của miền Nam trước viễn cảnh quân đội Bắc Việt tấn công vào năm sau, 1975.

 

    Sự mô tả của Snepp dựa vào một đoạn trong hồi ký Đại thắng Mùa xuân của Đại tướng Văn Tiến Dũng. Tướng Dũng nói nội dung cuộc họp này đã được tình báo Bắc Việt lấy được.

 

    Merle Pribbenow nhận xét cho đến ngày hôm nay, ngoài đoạn văn của tướng Văn Tiến Dũng, Hà Nội chỉ đưa ra thêm một tiết lộ khác liên quan bản phúc trình tình báo này. Tiết lộ đó nằm trong hồi ký “Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng: Hồi ức”, của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ấn hành năm 2000.

 

    Trong hồi ký, tướng Giáp nói vào sáng ngày 12-12-1974, tình báo quân đội cho ông biết về những mệnh lệnh của Tổng thống Thiệu tại cuộc họp.

 

    Cả hai nguồn chính thức của Hà Nội đều không cho biết ai là người cung cấp thông tin. Vậy nhà tình báo ấy là ai?

 

    Kể từ khi kết thúc chiến tranh, Đảng Cộng sản đã công bố thông tin về nhiều điệp viên hoạt động bên trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Trong số các điệp viên nổi tiếng này, liệu có ai là người chuyển cho miền Bắc nội dung cuộc họp kể trên?

 

    Nhà tình báo

 

    Mạng lưới Vũ Ngọc Nhạ - Huỳnh Văn Trọng bị phá vỡ năm 1969. Một điệp viên cao cấp khác nằm trong ngành tình báo miền Nam, Đặng Trần Đức, thì đã trốn vào vùng căn cứ cách mạng sáu tháng trước ngày có cuộc họp tháng 12-1974. Nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn, và Đinh Văn Đệ, khi đó là Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Quốc hội VNCH, cũng là các ứng viên. Tuy nhiên, cả hai không có khả năng tiếp cận nội dung cuộc họp này, trừ phi một nhân viên VNCH đã tuồn ra cho họ.

 

    Theo giả thuyết của tác giả Merle Pribbenow, người điệp viên có nhiều khả năng nhất trong trường hợp này không phải là một sĩ quan miền Nam cao cấp, cũng không làm việc tại Phủ Tổng thống, cũng không nằm trong nhóm tùy tùng thân cận của ông Thiệu.

 

    Tên người này là Nguyễn Văn Minh (tức Ba Minh). Sinh năm 1933 ở Sài Gòn trong một gia đình gốc Bắc, ông Minh làm hạ sĩ quan phụ trách tài liệu mật trong văn phòng của đại tướng Cao Văn Viên, Tổng tham mưu trưởng.

 

    Mặc dù nhân viên cấp thấp này không thể được dự cuộc họp trong Phủ Tổng thống năm 1974, nhưng biên bản và mệnh lệnh được đưa ra trong cuộc họp có thể đi qua tay người thư ký này. Bài báo trên tờ Quân đội Nhân dân năm 2005 không nhắc đến cuộc họp tháng 12-1974, nhưng cho biết ông Ba Minh thường xuyên chuyển đi các loại thông tin tương tự, như kế hoạch của các quân khu miền Nam, nội dung trao đổi giữa tướng Cao Văn Viên với các viên chức Mỹ.

 

    Bốn năm sau khi gia nhập quân đội VNCH, năm 1963 ông Minh được đưa vào làm tại văn phòng của tướng Nguyễn Hữu Có, và vài năm sau, ông chuyển lên văn phòng của Tổng tham mưu trưởng Cao Văn Viên.

 

    Năm 1973, sau Hiệp định Hòa bình Paris, Pḥng T́nh Báo Chiến Lược của Trung Ương Cục Miền Nam tìm kiếm các nguồn tình báo mới. Có vẻ như liên lạc giữa họ và Ba Minh đã mất nhiều năm, và chỉ đến bây giờ, liên hệ mới được nối lại. Theo tài liệu của Việt Nam, sau khi được liên hệ, ông Minh nhanh chóng trở thành người báo tin thường xuyên và có giá trị.

 

    Ông thức đêm để chép tay các bức điện, kế hoạch (vì lý do an ninh, ông không chịu sử dụng máy ảnh để chụp tài liệu). Từ đầu năm 1974 đến khi kết thúc cuộc chiến, Ba Minh đã chuyển cho phía cộng sản một khối lượng lớn các báo cáo quân sự.

 

    Ngày 30-4-1975, khi xe tăng Bắc Việt tiến vào trụ sở Tổng tham mưu trưởng, ông Ba Minh đã chờ họ tại đó. Ông trao chìa khóa phòng tướng Viên và trao lại các hồ sơ mật.

 

    Sau này, ông Nguyễn Văn Minh được phong làm đại tá anh hùng tình báo, như một sự tưởng thưởng cho công trạng của ông vào những năm cuối của cuộc chiến.

 

 

BBC, ngày 3/11/2006

 

 

 

Điệp viên giỏi nhất của CIA ở VN

 

 

 

    Tiếp theo phần một loạt bài về các điệp viên ít được biết đến trong cuộc chiến Việt Nam,
Chiến tranh Việt Nam
Quân đội Mỹ sử dụng nhiều tình báo trong cuộc chiến Việt Nam
BBC giới thiệu nhân vật Võ Văn Ba, người được gọi là điệp viên 'giỏi nhất của CIA ở Việt Nam.'

 

    Tư liệu dựa trên bài thuyết trình “Những điệp viên vô danh nổi tiếng nhất trong cuộc chiến Việt Nam" của ông Merle Pribbenow.

 

    Bài này đã đọc tại hội thảo “Tình báo trong Chiến tranh Việt Nam”, ở Trung tâm Việt Nam thuộc Đại học Công nghệ Texas.

 

    Orrin DeForest, một nhân viên CIA phục vụ sáu năm ở Việt Nam, nhắc đến con người này với mật danh “Reaper” trong cuốn sách “Slow Burn: The Rise and Bitter Fall of American Intelligence in Vietnam.” Một chuyên viên khác của CIA, John Sullivan, nói ông ta là “điệp viên giỏi nhất mà chúng ta từng có ở Việt Nam.” Còn trong cuốn tiểu sử về sếp CIA ở Sài Gòn Ted Shackley, tác giả David Corn dẫn ra một sự đánh giá thời hậu chiến của CIA rằng điệp viên này là “nguồn tin đáng tin cậy nhất về ý định của cộng sản” ở Việt Nam.

 

     Frank Snepp, một nhà phân tích tình báo có đôi lần gặp con người này, gọi ông ta là “điệp viên hàng đầu của chúng ta” ở Việt Nam. Văn phòng của CIA ở Sài Gòn thì đơn giản gọi ông này là “nguồn tin Tây Ninh.” Sau 1975, những người cộng sản mô tả nhân vật này là “điệp viên nguy hiểm trung thành với CIA” và nói CIA xem ông ta là “điệp viên có giá nhất tại Đông Dương” của CIA.

 

    Con người này là ai?

 

    Tên của người này là Võ Văn Ba. Theo các ghi chép của phía cộng sản, nhân vật này, sinh năm 1923, là một đảng viên cộng sản phụ trách tuyển mộ đảng viên mới ở khu vực Tòa thánh Cao Đài và thành phố Tây Ninh.

 

    Có những ghi nhận khác nhau về cách làm thế nào và nhờ ai mà điệp viên này được tuyển mộ cho CIA. Orrin DeForest nói chú của ông Ba, ban đầu theo Việt Minh nhưng sau trở thành sĩ quan phục vụ trong ngành An Ninh Quân Đội của miền Nam, đã thu dụng người cháu. David Corn và John Sullivan viết rằng chú của Ba, người mà họ chỉ nói là một sĩ quan miền Nam, đã tuyển Ba làm chỉ điểm cho cảnh sát quốc gia Việt Nam Cộng Hòa.

 

    Trước khi CIA vào cuộc, có vẻ Ba làm việc một thời gian cho quân đội Mỹ. Theo John Sullivan, một người trong CIA nói Ba từng làm cho t́nh báo quân đội Mỹ.

 

    Không lâu sau khi đến tỉnh Tây Ninh năm 1969, sĩ quan CIA đầu tiên phụ trách Ba đã nhanh chóng chuyển điệp vụ mà lâu nay tiến hành khá nghiệp dư trở thành một hoạt động t́nh báo chuyên nghiệp, đặt dưới sự kiểm soát trực tiếp của CIA.

 

    Hoạt động

 

    Từ nay ông Ba được yêu cầu báo cáo về những mục tiêu chiến lược, các kế hoạch hành động mang tính chất toàn quốc, chứ không còn là những mục tiêu chiến thuật cấp thấp. Ông Ba ở trong vị trí lợi thế để lấy được những thông tin chiến lược vì trong suốt giai đoạn này, trụ sở chính của Trung Ương Cục Miền Nam đặt rất gần chỗ ông, có lúc bên trong tỉnh Tây Ninh, có lúc ở tỉnh Bình Long kế cận. Các báo cáo của người này được chuyển qua các kênh thông tin của CIA, và chỉ một số ít người biết về sự tồn tại của Ba.

 

    Để bảo đảm bí mật, chỉ một sĩ quan Cảnh Sát Đặc Biệt miền Nam và một nhân viên người Việt ở văn
Quân Mỹ sử dụng thông tin tình báo để tiến hành các cuộc tấn công
phòng CIA ở Tây Ninh được phép gặp mặt Ba ở Tây Ninh. Chỉ thỉnh thoảng Ba mới gặp nhân viên CIA người Mỹ và cũng chỉ gặp ở địa điểm mật tại Sài Gòn.

 

    Thông tin mà ông Ba cung cấp thường xuyên được sử dụng trong các đánh giá của tình báo Mỹ về kế hoạch của phe cộng sản. Ngoài ra, mặc dù Ba chuyên môn theo dõi các khía cạnh chính trị chứ không phải quân sự, nhưng thỉnh thoảng ông cũng báo trước các cuộc tấn công ở khu vực Tây Ninh.

 

    Tuy nhiên, vẫn có những câu hỏi về sự trung thành của ông Ba đối với CIA. Mấy lần kiểm tra ông bằng máy thử nói dối đều có kết quả không làm CIA hài lòng. Năm 1971, hai năm sau khi CIA tuyển mộ Ba, họ phát hiện rằng Ba vẫn ngầm liên lạc và báo cáo cho t́nh báo quân đội Việt Nam Cộng Hòa. CIA ngay lập tức liên lạc và yêu cầu quân đội Miền Nam ngừng mọi giao thiệp với Ba. Một số sĩ quan CIA cũng đặt câu hỏi làm sao Ba lại không bị Việt Cộng phát hiện mặc dù các điệp viên cộng sản đã xâm nhập vào toàn bộ các tổ chức t́nh báo của miền Nam, những nơi biết về sự tồn tại của con người này. Nhưng rốt cuộc, sự chính xác trong các báo cáo của Ba làm tan biến mọi hồ nghi, và giới t́nh báo miền Nam và Mỹ xem Ba là tài sản quý giá của họ.

 

    Những người cộng sản cũng ngày một nhận ra là họ có kẻ phản bội trong hàng ngũ. Những thiệt hại ở khu vực Tây Ninh năm 1969, những dấu hiệu là đối phương biết trước ý định tấn công, khiến những người cộng sản nghi ngờ trong nội bộ của họ có điệp viên. Một nữ cán bộ được cử điều tra tại Tây Ninh, nơi Ba có nhiệm vụ tuyển mộ và tổ chức chi bộ đảng. Nhưng nhà nữ điều tra này lại bị an ninh miền Nam bắt được khi bà đi vào địa giới do Việt Nam Cộng Hòa kiểm soát, và bà bị giam cho đến hết cuộc chiến. Không có tư liệu cho biết liệu có phải ông Ba đã báo cho an ninh miền Nam bắt người này hay không.

 

    Cuộc truy tìm nội gián trở nên gấp rút tới mức, theo một loạt các bài báo đăng trên báo chí Việt Nam năm 2004, một trong những điệp viên cao cấp của cộng sản trong chính quyền miền Nam, Nguyễn Văn Tá (tức Ba Quốc), được giao nhiệm vụ săn lùng nội gián vào năm 1972.

 

    Ông Ba Quốc đoán rằng hồ sơ mà ông muốn có thể nằm trong một tủ khóa ở Nha điệp báo (ban K) thuộc Phủ Đặc ủy trung ương t́nh báo. Ông vào được nơi này và định mở khóa, nhưng lại có người vào bất th́nh ĺnh, khiến ông đành bỏ dở. Hai năm sau, các hoạt động của chính ông Ba Quốc bị phát hiện và ông phải trốn vào căn cứ cách mạng ở đồng bằng sông Cửu Long.

 

    Đoạn kết

 

    Hồ sơ mật về ông Võ Văn Ba được an toàn cho đến ngày Sài Gòn sụp đổ hôm 29-4-1975. Khi quân đội cộng sản chiếm văn phòng Phủ Đặc ủy trung ương t́nh báo ở Sài Gòn, Viễn Chi, Cục Trưởng Cục T́nh Báo của Bộ Công an Bắc Việt, được nói là đã tìm thấy hồ sơ về Ba trong ngăn khóa của Nguyễn Khắc Bình, Tổng giám đốc cảnh sát quốc gia.

 

    Cho đến khi cuộc chiến gần kết thúc, ông Ba tiếp tục có những báo cáo giá trị cho CIA. Thế nhưng đến tháng một năm 1975, khi Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Bắc Việt ra Nghị Quyết tổng tấn công để “dứt điểm” Miền Nam Việt Nam, Vơ Văn Ba đă không báo động trước cho CIA về Nghị Quyết nầy. Đây không phải lỗi của Ba mà là do Cộng sản nghi là có người phản bội trong hàng ngũ của họ, thành ra giới lănh đạo Trung Ương Cục Miền Nam đă quyết định không phổ biến Nghị Quyết mới cho cấp dưới.

 

    Vào giữa tháng Tư 1975, ông Ba cho CIA một loạt báo cáo cuối cùng mô tả chung chung kế hoạch tấn công Sài Gòn của Bắc Việt. Những báo cáo này được xem trọng đến mức chúng được đưa vào bản phúc trình năm 1976 của đại sứ Mỹ Martin trước một ủy ban của Quốc hội Mỹ về việc sơ tán khỏi Sài Gòn. Nhưng vào lúc Ba chuyển những báo cáo này thì số phận của miền Nam đã được định đoạt. Thực tế, số phận của chính ông Ba cũng được định đoạt, mặc dù lúc này ông chưa biết.

 

    Khi Sài Gòn sắp sụp đổ, CIA đề nghị đưa Ba và gia đình sang Mỹ. Nhưng ông này lại từ chối, nói l
Điệp viên Võ Văn Ba bị bắt đúng ngày 30-4-1975
à muốn ở Việt Nam thay vì khởi nghiệp từ đầu ở xứ người trong lúc tuổi đã cao. CIA hứa họ sẽ làm mọi cách để ngăn không cho hồ sơ về ông Ba rơi vào tay đối phương. Tuy vậy, lúc đó quân đội cộng sản đã bắt được và tra hỏi một người mà có lẽ biết hoạt động của ông Ba rõ hơn ai hết.

 

    Theo các ghi chép hậu chiến của Việt Nam, ông Nguyễn Văn Phong (hay Nguyễn Sĩ Phong) là một người di cư miền Bắc 33 tuổi làm việc cho văn phòng CIA ở Tây Ninh. Ông Phong là người liên lạc của Ba ở CIA kể từ 1969, ngay sau khi CIA tuyển mộ Ba. Sau nhiều năm làm việc trực tiếp với Ba, sau này ông Phong rời khỏi Tây Ninh và làm ở văn phòng CIA ở Ban Mê Thuột.

 

    Ngày 10-3-1975, lực lượng cộng sản nhanh chóng chiếm được Ban Mê Thuột. Ông Phong và gia đình chạy đến nhà của Paul Struharik, đại diện của USAID và là nhân viên người Mỹ duy nhất còn ở lại trong tỉnh. Nhưng ngôi nhà lập tức bị bao vây và mọi người trong đó bị bắt.

 

    Ông Phong thú nhận ông đã làm việc cho CIA và khai ra tên của Võ Văn Ba. Ngày 29-4-1975, quân cộng sản chiếm thành phố Tây Ninh và bắt được Phan Tất Ngưu, sĩ quan miền Nam phụ trách trường hợp ông Ba. Bản thân ông Ba bị bắt ngày 30-4.

 

    Phía Việt Nam nói ông Ba tự sát ngày 8-6-1975 trong lúc đang bị giam trong trại của Bộ Công an. Sự thật về cái chết của Võ Văn Ba – có phải đó là tự sát hay là một điều gì khác – có lẽ sẽ không bao giờ được biết.

 

    Đoạn kết khác

 

    Còn có thêm một đoạn kết khác cho câu chuyện về điệp viên Tây Ninh. Vào năm 1980, trong cao trào thuyền nhân, Paul Struharik, đại diện của USAID ở Buôn Mê Thuột và là người có nhà bị bao vây hồi tháng Ba 1975, nhận được lá thư gửi về địa chỉ nhà ông ở Mỹ. Lá thư được gửi từ Malaysia, và người viết là Nguyễn Văn Phong.

 

    Phong nói ông đã trốn được khỏi trại giam Bắc Việt bằng cách nhảy khỏi xe trong lúc chuyển tù. Ông nói sau khi trốn thoát, ông t́m thấy vợ con và cả nhà sắp ra đi trên con thuyền với những người tị nạn vừa đến được bờ biển Malaysia. Theo Phong viết th́ vì thuyền của ông vẫn còn đi biển được, phía Malaysia muốn đẩy họ đi tiếp, nhưng Phong nói ông thuyết phục được người ta gửi lá thư này về Mỹ. Phong nhờ Struharik giúp đỡ.

 

    Câu chuyện của ông Phong nghe khó tin v́̀ làm sao một người tù quan trọng như ông có thể trốn thoát, lại mang theo được cả vợ con. Tuy vậy người Mỹ biết rằng trong đời này cũng thỉnh thoảng gặp trường hợp phép lạ, thành ra họ vẫn gửi tin nhắn yêu cầu nhân viên chức trách để ý khi thuyền của ông Phong đến được trại tị nạn.

 

    Khoảng hơn một tuần sau, một người Việt Nam lênh đênh trên biển Đông được một chiếc tàu đi ngang cứu được. Người này nói ông ta có mặt trên con thuyền của ông Phong. Ông nói con thuyền đó đã chìm trên đường tới Indonesia, và mọi người trên thuyền, kể cả ông Phong và gia đình, đã chết.

 

..........................................................

 

Mad man


Tôi cho rằng một đảng viên cộng sản làm công việc tuyển mộ và có vị trí "ở rất gần" trụ sở chính của Trung Ương Cục Miền Nam không thể giúp CIA có được các "báo cáo về những mục tiêu chiến lược, các kế hoạch hành động mang tính chất toàn quốc". Xem ra những ǵ mà CIA làm được ở VN thật khiêm tốn!

James Trần, San Jose


Cám ơn BBC đă đang bài này. Bên miền Nam Việt Nam Cộng Ḥa thế là cũng có tiếng nói, cũng có các anh hùng vô danh nay được vinh danh như các vị tướng tử trận vào những ngày đen tối nhất của dân tộc Việt.

Tôi rất cảm phục chú Vơ Van Ba đă hy sinh cả cuộc đời cho lư tưởng tự do và xin một nén hương cầu nguyện chú và gia đ́nh tiêu diêu miền cực lạc.

 

Volga, Moscow


Qua hai bài do BBC đăng tải ta có thể thấy được thông tin bài viết khá trung thực. Có thể thấy được bản chất xâm lược của cuộc chiến mà Mỹ gây ra ở Việt Nam.

 

V́ CIA với kinh nghiệm dày dạn và nguồn tài chính khổng lồ th́ điệp viên số một của họ cũng chỉ ở một vị trí khiên tốn, thông tin có được khi đă được phổ biến xuông cơ sở, hay những kế hoạch ở quy mô nhỏ.

 

Nếu so sánh với những ǵ phía đối phương có được th́ thật là ‘khiêm tốn’. Tại sao những người Cộng sản với kinh phí hạn hẹp, phương tiện thô sơ lại tạo được hệ thống t́nh báo rộng và sâu như vậy? Tại sao những người có chức vụ quan trọng trong chính quyền VNCH lại chịu nguy hiểm tính mạng làm việc cho Việt cộng mà không cần chút thù lao, thậm chí c̣n dùng thu nhập của ḿnh để ủng hộ cách mạng?

 

Có thể có người sẽ khó hiểu. Đó chính là khát vọng độc lập dân tộc và thống nhất tổ quốc của mỗi người Việt Nam. Chính những hi sinh của họ đă giảm tối thiểu đổ máu trên chiến trường cho cả hai phía. Chúng ta ngưỡng mộ và ghi ơn họ. Người Mỹ thường nó họ thua ở Việt Nam là v́ không hiểu văn hóa Việt Nam nhưng không thấy họ nói rơ đó những ǵ

 

 

BBC, ngày 23/11/06



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend