TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

" TƯỚNG RÂU DÊ " NGUYỄN KHÁNH


Nguyen Huu ChanhNguyễn Khánh

"Siêu Lừa" Nguyễn Hữu Chánh và “Tướng Râu Dê” Nguyễn Khánh

 

“TƯỚNG RÂU DÊ” NGUYỄN KHÁNH

Được Siêu Lừa Nguyễn Hữu Chánh Đưa Ra Làm Tṛ Hề

 

Ngày 2/1/2005 tại Anaheim Convention Center - California, Hoa Kỳ, tay lừa đảo, khủng bố Nguyễn Hữu Chánh đă tổ chức cái gọi là "Đại Hội quốc dân" lần 2. Nguyễn Khánh - cựu tướng chế độ cũ miền Nam Việt Nam - đă được Chánh cho làm "quốc trưởng" của tổ chức bịp bợm do Chánh dựng lên: "Chính phủ Việt Nam tự do" (CPVNTD).

 

Tháng 1/1964, sau khi đảo chính Ngô Đ́nh Diệm và bày tṛ "chỉnh lư" để cướp công nhóm sĩ quan phản Diệm, Nguyễn Khánh cũng từng tự xưng "quốc trưởng". Nay ở tuổi gần 80, "tướng râu dê" Nguyễn Khánh lại gây cười cho thiên hạ bằng tṛ tŕnh diễn kệch cỡm theo đạo diễn của siêu lừa Nguyễn Hữu Chánh.

 

Kỳ 1: Chân dung nhố nhăng "quốc trưởng" kiêm đại Việt gian Nguyễn Khánh

 

Nguyễn Khánh sinh ngày 8/11/1927 tại Trà Vinh, là con của Nguyễn Bửu - một địa chủ lớn. Để tiến thân trong thời Pháp thuộc, Khánh tự đặt cho ḿnh thêm tên Tây Raymond Khánh hoặc Nicolas Turner Khánh. Năm 1947 sau khi tốt nghiệp trường vơ bị liên quân của Pháp, Khánh đi theo Việt minh kháng chiến. Được một thời gian ngắn, với bản chất thích hưởng thụ, không chịu nổi khó khăn nên Khánh lại trở về đầu Tây và được đưa sang Pháp tu nghiệp ở Trường quân sự Saint Saumur. Trở lại Việt Nam với tư cách sĩ quan quân đội Pháp, Khánh tích cực dẫn quân đi đốt làng phá xóm, giết hại đồng bào ḿnh. Nhờ thế, y nhanh chóng được thăng từ trung úy lên trung tá và nhận mề đay hạng 3. Khi Mỹ hất cẳng Pháp ở Đông Dương, Khánh phản thầy cũ theo chủ mới. Mỹ chọn Ngô Đ́nh Diệm, Khánh cũng lạy "cụ Diệm" và cúi đầu đi thụt lùi mỗi khi được hầu Diệm. Ngày 11/11/1960, Nguyễn Chánh Thi đảo chính Diệm - Nhu, Khánh tổ chức phản công bảo vệ nhà Ngô. Nhờ công lao đó, Khánh được thăng thiếu tưởng tổng tham mưu Bộ Quốc pḥng, sau đó là tư lệnh Quân khu 2.

 

Ngày 1/11/1963, Diệm - Nhu bị đảo chính, Khánh gian ngoan án binh bất động trên Tây Nguyên và cắt mọi liên lạc để khỏi thực hiện yêu cầu của tổng thống lẫn phe phản Diệm. Khi biết đảo chính thành công, nhất là nắm được việc Mỹ bỏ tiền ra để thuê một số tướng lĩnh VNCH phế truất Diệm, Khánh mới tuyên bố theo phe đảo chính. Sau đó, Khánh lập mưu cướp quyền. Khánh rất tức tối khi biết ḿnh không có tên trong danh sách những nhân vật chủ chốt của cuộc đảo chính được công bố trên đài phát thanh ngay khi Diệm - Nhu c̣n chưa được mai táng.

 

Nhân vụ "Hội đồng quân nhân cách mạng" (HĐQNCM) của nhóm thực hiện đảo chính mắc một số sai lầm như lưu dụng lại một số nhận vật "trào Ngô", nhất là việc sử dụng Nguyễn Ngọc Thơ - phó tổng thống của Diệm - giữ chức thủ tướng, Nguyễn Khánh lu loa lên rằng HĐQNCM muốn thân Pháp và trung lập nên mở cuộc "chỉnh lư". Dĩ nhiên Mỹ ủng hộ chủ trương này và Khánh từ vai tṛ chầu ŕa tự xưng là chủ tịch kiêm tổng tư lệnh quân đội. Sau đó Khánh với tư cách  một tên đại Việt gian, một mặt mời Mỹ đưa quân vào miền Nam, mặt khác hô hào "Bắc tiến" nên lại càng làm ông chủ Mỹ hài ḷng.

 

Ngày 28/2/1964, Khánh phế truất chính phủ Nguyễn Ngọc Thơ, lên làm thủ tướng. Tiếp tục với tham vọng làm tay sai cho Mỹ, ngày 16/8/1964 Khánh ban hành "Hiến chương Vũng Tàu", theo đó Khánh sẽ là chủ tịch kiêm quốc trưởng VNCH kiêm luôn người đứng đầu quân đội. Tuyên bố xong, Khánh cho bắn 21 phát đại bác để tự mừng tân quốc trưởng. H́nh như Khánh không đủ sức để phân biệt các chức danh ồn ào, nhùng nhằng đó nên khi lên Đà Lạt gặp tướng Trần Văn Đôn, Khánh tự xưng thêm chức danh "tổng thống"; lên Pleiku phát biểu một câu tương đương với suy nghĩ của kẻ tâm thần "quân đội là cha quốc gia". Tiếp đó, trong một lần trả lời phỏng vấn của báo New York Tribune, Khánh tuyên bố chỉ có y là người có khả năng lănh đạo miền Nam (!). Thấy quốc trưởng ngày càng nhố nhăng, độc tài, các giáo phái và học sinh, sinh viên biểu t́nh chống Khánh khắp nơi. Ngày 25/8/1964, hàng chục ngàn người kéo đến nơi Khánh làm việc hô "đả đảo Nguyễn Khánh". Khánh chạy ra gặp đoàn biểu t́nh rồi cũng vung tay hô "đả đảo" (!). Trước áp lực dư luận, Khánh lại tuyên bố... xé "Hiến chương Vũng Tàu" và thành lập cơ chế "Tam đầu chế" để chia quyền bớt cho Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm.

 

Miền Nam trong tay Khánh ngày càng loạn lạc, ngày 13/9/1964 các tướng Dương Văn Minh, Lâm Văn Phát kéo quân về Sài G̣n thị uy với Khánh. Ngày 19/2/1965 đại tá Phạm Ngọc Thảo cầm đầu đảo chánh, suưt bắt được Khánh. Khánh chui hàng rào vào được khu vực sân bay Tân Sơn Nhất nên thoát chết. Khánh điều tướng Nguyễn Chánh Thi từ Huế vào Sài G̣n để dẹp "quân nổi loạn". Nhân lúc Khánh đang mất tinh thần, các cấp dưới của Khánh hè nhau truất phế Khánh. Tiếp đó, "tư lệnh giải phóng thủ đô" Nguyễn Chánh Thi kết hợp tư lệnh không quân Nguyễn Cao Kỳ liên kết nhau chống Khánh. Biết ở lại Việt Nam sẽ bị thanh toán theo luật rừng nên ngày 25/2/1965 Nguyễn Khánh phải cắn răng nhận chức đại sứ lưu động ở nước ngoài. Trước khi đi Khánh c̣n tuyên bố: "Tôi có mang theo nắm đất quê hương, một ngày nào đó nhất định sẽ trở về".4@5l@4@11@9@11@9@5xe" o:preferrelative="t" o:spt="75" coordsize="21600,21600">

 

Những năm gần đây, một số tướng công chức chế độ cũ đă xuất bản nhiều hồi kư trong đó cho biết khi làm "cha quốc gia", Khánh đă ép Ngô Đ́nh Cẩn phải "san sẻ" lại số tài sản khổng lồ mà anh em nhà Ngô đă lạm quyền cướp của nhân dân miền Nam. Cẩn đă kư ủy thác số tiền lớn (bằng khoảng vài chục lần số tiền mà người Mỹ đă bỏ ra để thuê các tướng VNCH đảo chính, sát hại anh em ông Diệm) cho một tổ chức tôn giáo. Cay cú về việc đó, thay v́ cho Cẩn một chuyến bay sang Singapore như đă hứa, Khánh xử tử Ngô Đ́nh Cẩn. V́ thế khi Khánh sa cơ thất thế bị đầy đi làm đại sứ lưu động, HĐQNCM lại triệu hồi Khánh về để điều tra vụ tống tiền Ngô Đ́nh Cẩn. Khánh sợ quá, bí mật rời Hoa Kỳ bay sang châu Âu. Từ năm 1966 Khánh sống lưu vong ở Pháp bằng trợ cấp dành cho những người từng phục vụ quân đội Pháp ở Đông Dương. Sau 30/4/1975, Khánh sang Mỹ mở cây xăng và tiệm sửa ôtô, những năm gần đây th́ sống nhờ vào trợ cấp an sinh xă hội. Trong hồi kư của hầu hết các nhân vật lưu vong như: Trần Văn Đôn, Nguyễn Chánh Thi, Đỗ Mậu, Đặng Văn Nhâm..., Nguyễn Khánh hiện lên trong chân dung của kẻ tàn ác, gian manh, tham lam, háo danh, vơ biền. Nói chung, họ khinh miệt Khánh. Chiều cao của Khánh khiêm tốn, mặt tṛn nên bị thầy bói chê tướng xấu. Khánh liền húi cua, để thêm cḥm râu dưới cằm cho "hậu vận dài thêm một chút". V́ thế, quần chúng và binh lính thời đó gọi Khánh là "tướng râu dê", "tướng mắt lồi" dù y đă tự xưng đại tướng, "quốc trưởng", cho bắn 21 phát đại bác để tự chào mừng!

 

Khánh đă 3 lần đến cơ quan ngoại giao Việt Nam tại Hoa Kỳ để xin về nước vào các năm 1989, 1997, 1998. Khánh tŕnh bày: đă ra đi từ năm 1965 nên muốn về quê hương để thực hiện 3 ước nguyện: 1- Được gặp Đại tướng Vơ Nguyên Giáp là người Khánh rất cảm phục, ngưỡng mộ;
2- Được thăm mẹ kế là một nghệ sĩ nhân dân nổi tiếng hiện đang sống ở TPHCM; 3- Được về lo hương khói cho ông bà của ḿnh và của vợ... Dù Nguyễn Khánh trong quá khứ từng là đại Việt gian, ôm chân ngoại bang gây nợ máu với nhân dân, đất nước nhưng với chính sách khoan hồng và tinh thần đại đoàn kết dân tộc, Đảng, Nhà nước ta đă xem xét đơn thỉnh cầu của Khánh xin về nước. Thế nhưng gần đây Khánh ăn phải bả của tên bịp bợm Nguyễn Hữu Chánh nên bản chất tham lam, háo danh, vơ biền lại nổi lên, thế là Khánh dù đă ngót ngét tuổi 80 lại cung kính nhận chức ma "đại tướng, quốc trưởng" do Chánh ban. Tham vọng cuối cùng của Khánh đă trở thành một tṛ hề lố lắng, kệch cỡm mà ngay cả những kẻ chống Cộng nhất ở hải ngoại cũng phải ngán ngẩm!

 

Kỳ 2: "Minh chủ" mới của "Quốc trưởng" Nguyễn Khánh là kẻ khét tiếng lừa đảo, khủng bố                

 

Nguyễn Hữu Chánh c̣n có tên gọi khác là Nguyễn Hoàng Dân, Nguyễn Anh Tuấn, Victor Công Trương v.v..., quê quán tại Phù Cát - B́nh Định.

 

Từ năm 3 tuổi, Chánh theo gia đ́nh vào sống tại Khánh Ḥa, y chỉ học dang dở tại Trường Kỹ thuật Phú Thọ - Sài G̣n và sau 30/4/1975 từng bị bắt về các tội buôn lậu, trộm cắp xăng dầu. Năm 1982 Chánh vượt biên sang Mỹ sau khi lừa một số người ở An Nhơn - B́nh Định được 50 lượng vàng làm lộ phí. Ở Mỹ, y sống bằng nghề cắt cỏ, trồng rau, nuôi giun... Năm 1989 lừa được một số Việt kiều có ít vốn, Chánh thành lập Công ty VINAMOTOR. Năm 1992, dưới vỏ bọc nhà đầu tư, y quay lại Việt Nam và lừa bán cho một công ty trong nước 400 thùng "hóa chất tráng đường" pemazyme, gây thiệt hại cho công ty này hơn 10 tỉ đồng. Chánh chạy sang CPC lập tiếp "Hội cựu chiến binh VNCH" (Bravo). Y bán mỗi thẻ hội viên từ 50-100 USD. V́ tin rằng có thẻ này sẽ được định cư tại Mỹ như Chánh lừa nên một số người đă "cúng" tiền cho Chánh. Sau khi quay lại Mỹ, Chánh ba hoa rằng "mới chống Cộng ở biên thùy Đông Dương về" nên nhận được sự hà hơi tiếp sức của một số sĩ quan, công chức chính quyền Sài G̣n cũ. Bọn chúng đă lập "Liên quân kháng chiến Đông Dương". Chánh cùng đồng bọn đă bịa ra cái gọi là "căn cứ biên thùy Đông Dương có 17 ngàn quân kháng chiến" để lừa đảo, o ép nhiều Việt kiều phải đóng góp "nuôi quân". Sau đó "Liên quân kháng chiến Đông Dương" được đổi thành "Chính phủ cách mạng Việt Nam tự do", rồi lại đổi thành "Chính phủ lâm thời Việt Nam tự do" (CPLTVNTD) và Chánh tự xưng là "thủ tướng" của tổ chức này. Ngày 17/8/2003, Chánh thành lập "Đảng dân tộc Việt Nam" (ĐDTVN) và từ chức "thủ tướng" để tự xưng "tổng bí thư ĐDTVN". Ngoài ra Chánh c̣n cho ra đời nhiều tổ chức nhố nhăng, bịp bợm khác như "Phong trào quốc gia..." do Lê Văn Tư làm chủ tịch (Tư nguyên là chuẩn tướng chế độ Sài G̣n cũ, ăn cắp quân trang, quân dụng bán, bị ṭa án binh ngụy giáng cấp làm binh nh́), "Ủy ban bảo vệ chính quyền quốc gia" do Hồ Anh Tuấn (một kẻ từng ôm thùng tiền "chính phủ" của Chánh về ăn chơi thoải mái, bị các "bộ trưởng" khác đ̣i xử theo luật giang hồ) làm "lănh đạo". Rồi Chu Tấn, tức Trần Như Quỳnh - một bệnh nhân tâm thần đang sống bằng trợ cấp xă hội của Hoa Kỳ - được Chánh cho giữ chức vụ "chủ tịch hội đồng đại biểu CPLTVNTD"...

 

Trong gần 10 năm qua, tuy cùng "chiến tuyến chống Cộng" nhưng "thủ tướng", "tổng bí thư" Nguyễn Hữu Chánh bị các "chiến hữu" của ḿnh đăng hàng trăm bài báo, nhiều phóng sự truyền h́nh, truyền thanh vạch mặt lừa đảo. Song với một kẻ đă "đứt dây thần kinh xấu hổ" như Chánh, y vẫn thường xuyên vênh mặt huênh hoang và dùng đài phát thanh của CPLTVNTD chửi bới, hăm dọa lại rất dữ dằn.

                            

Bài báo Nguyễn Hữu Chánh bị các chiến hữu vạch mặt  cũng là những tài liệu do chính "bộ trưởng" "phụ trách khu" trong CPLTVNTD, người thân trong gia đ́nh Chánh và các nạn nhân bị Chánh cùng đồng bọn lừa đảo, giật tiền đứng ra tố cáo và đề nghị Ṭa án Mỹ bắt giữ Nguyễn Hữu Chánh v́ các tội danh lừa đảo, khủng bố, giết người v.v... vào ngày 25/7/2004 tại Hoa Kỳ.

 

Nội dung bài báo nhanh chóng được lan tỏa trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Chỉ một hai ngày sau đó, Chánh cùng đồng bọn thật sự hoảng hốt trước vụ việc này. Một mặt y dùng các phương tiện truyền thông có trong tay ngượng ngập thanh minh về những điều bài báo đăng tải và chửi những "chiến hữu" như Thái Hiến ("chủ tịch hội đồng dân biểu CPLTVNTD" bang Arizona - Hoa Kỳ), Trần Duy Ḥe ("ủy viên ANQG" kiêm "trưởng khối chính trị hội đồng lập pháp CPLTVNTD"), Nguyễn Hữu Cơ ("bộ trưởng thông tin của CPLTVNTD")... là "tiếp tay cho Cộng sản"; mặt khác Nguyễn Hữu Chánh vội vă tiến hành "đại hội quốc dân kỳ 2" vào các ngày 31/12/2004, 1 và 2/1/2005 tại Anaheim Convention Center - Cali - Hoa Kỳ để khỏa lấp. Khách dự đă giảm rất nhiều so với dự kiến nhưng Chánh vẫn buộc "bộ trưởng thông tin" mới là Nguyễn Hồng Lĩnh phải loan báo có 4.000 người đến dự. Dưới sự lèo lái, lừa phỉnh của Chánh, Nguyễn Khánh được làm "quốc trưởng", Lâm Ngươn Tánh - đề đốc hải quân chế độ cũ - được phong "thủ tướng", Linh Quang Viên - cựu tướng Sài G̣n - phụ trách đối ngoại, Hà Thế Duyệt - "phó thủ tướng" v.v... C̣n Chánh trước đó đă từ chức "thủ tướng" làm "tổng bí thư đảng dân tộc", làm sếp của "quốc trưởng" lẫn tân "thủ tướng".

 

Cũng với tṛ bịp bợm cũ rích, Chánh và Khánh tuyên bố đổi CPLTVNTD thành CPVNTD và hứa sẽ về nước chấp chính trong năm 2005 (trong lúc đó từ giữa năm 2004, ngoài việc bị chia thành hai phe đấu đá nhau kịch liệt, CPLTVNTD c̣n có nguy cơ tan ră v́ mất uy tín qua các vụ quỵt nợ, phát hành trái phiếu đểu, đặt bom khủng bố cơ quan ngoại giao VN ở Thái Lan nên các thành viên của tổ chức bị nhiều nước, kể cả Mỹ, truy nă và thiếu kinh phí hoạt động. Trụ sở CPLTVNTD hay CPVNTD tại Brookhur St # 104 Garden Grove, Cali do không đủ tiền thuê nên đang bị chủ đ̣i lại để bán..., v́ thế Chánh phải tuyên bố cho đỡ ngượng: "Năm 2005 nếu không giải thể được CSVN, CPLTVNTD sẽ tự giải thể".

 

Trong lúc bị dồn đến đường cùng như vậy, tư duy bịp bợm của Nguyễn Hữu Chánh phát hiện ra một kẻ có thể lợi dụng được để cứu văn sự hấp hối của CPVNTD, đó là Nguyễn Khánh. Chánh thừa biết Nguyễn Khánh đă hết thời từ 40 năm trước khi Khánh cố ôm chân Mỹ nhưng vẫn bị Mỹ đá bỏ v́ không hữu dụng, song sắp chết đuối như Chánh th́ bẹ dừa hay thân chuối đều có thể vớ làm phao cứu sinh. Về phần Khánh, lâu nay sống vất vưởng bằng trợ cấp an sinh trên đất Mỹ cũng buồn chán, nay nghe Chánh hứa cuội sẽ có "hàng triệu, hàng trăm tỉ đô la viện trợ" th́ lóa mắt. Hơn nữa háo danh như Khánh vừa nghe được phong "quốc trưởng" th́ sướng hết biết, dù đó chỉ là chức danh ảo trên sân khấu hài kịch. Sau 30/4/1975, Khánh từng gặp các tổng thống Mỹ để xin được giữ ṭa đại sứ VNCH và cắm lá cờ vàng ba sọc trên đó nhưng đă bị Mỹ từ chối. Bây giờ Nguyễn Hữu Chánh hứa sẽ thuê ṭa nhà 1050 ở 17th Street, Washington D.C đối diện với Nhà Trắng của Mỹ để làm văn pḥng "quốc trưởng". Khánh mê vụ này nhất nên đă theo Chánh. Nói chung là cả hai thấy có thể lợi dụng được nhau nên bám vào nhau. Và cũng chính bằng hành động mà các báo người Việt ở nước ngoài gần đây gọi là "ngu xuẩn", Nguyễn Khánh một lần nữa chứng tỏ bản chất đại Việt gian của ḿnh, tự cắt vĩnh viễn con đường y mong ước suốt 40 năm qua: được trở về quê hương, trở về với sự tha thứ của nhân dân trong nước!

 

(Theo Báo CA TP.HCM)

Trích Thanh Niên Online, ngày 18 và 20 / 1 / 05

ĐDTB, lên mạng ngày 26/1/05 (130 ) (66)



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend