TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

VIỆT NAM ĐÁNH CHO “MỸ CÚT” VIETNAM III “DBHB” Bởi Một Số Dân Cử Mỹ Ruồi Bu....


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

  

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM: Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ: Trên mạng www.cva646566. .h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 

HỒ CHÍ MINH: CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT  Cha già Hồ Chí Minh chỉ đạo kháng chiến và chính sách quân sự đặt biệt Chính Sách Cải Cách Ruộng Đất ngay trong vùng tự do, đă được giải phóng đă làm rung chuyển mọi hoạt động trong công cuộc kháng chiến, như Nguyễn Trăi viết mật trên lá cây “Lê Lợi vi Quân, Nguyễn Trăi vi Thần” của thế kỷ 20. Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng Sản Đảng đă khơi dậy tinh thần và lực lượng chiến đấu của quân đội ngay trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, mỗi khi có thư, hoặc biết tin nhà được chia ruộng là anh em sung sướng, khoe nhau, vui mừng đến rơi nước mắt…

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN I &  LÊ DUẨN II:   Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris   Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA  Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”…. 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên DÔNG DƯƠNG THỜI BÁO.NET

 

VIỆT NAM NGÀY NAY RADIO TRÊN DONGDUONGTHOIBAO.NET

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Tieng Que Huong Radio.

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu:

Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

"Das Kapital" trở thành loại sách gối đầu giường.
Luận điểm cơ bản của chủ thuyết kinh tế thị trường - "Hăy để thị trường tự quyết và hành xử những vấn đề của nó" - đang lung lay nghiêm trọng khi vô số công ty, tập đoàn tư nhân khổng lồ của Mỹ và châu Âu giờ đây buộc phải chịu sự "bảo kê" của nhà nước. Đó là lư do tại sao ngày càng có nhiều ư kiến khơi dậy tư tưởng cũng như những phân tích mặt trái chủ nghĩa tư bản mà Karl Marx từng đưa ra cách đây hơn một thế kỷ...

 

 

Gần đây, trong giới nghiên cứu kinh tế học theo luận thuyết Karl Marx quyển “Das Kapital” (Tư bản luận) của ông đang trở thành sách gối đầu giường cho nhiều người phương Tây. Trong “Das Kapital”, Marx nhấn mạnh giới chủ làm giàu trên xương máu họ. Và giới trùm tư bản sẽ phải đổ sụp dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Có vẻ như điều này hoàn toàn đúng với những ǵ đă xảy ra với tập đoàn tài chính bị phá sản mới đây Lehman Brothers cũng như nhiều tập đoàn tài chính tư bản khác. Chẳng phải tự nhiên mà trong bài viết gần đây trên Washington Post, tác giả Anthony Faiola đă đặt câu hỏi rằng liệu có phải chủ nghĩa tư bản Mỹ đang đến hồi cáo chung hay không? click Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu: Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

hân

 

 

 

VIỆT NAM ĐÁNH CHO “MỸ CÚT” VIETNAM III “DBHB”

Bởi Một Số Dân Cử Mỹ Ruồi Bu Và Không Biết Ngượng

 

Trần Chung Ngọc

 

 

Bài viết này không liên quan ǵ đến cuốn “Why Vietnam” của Patti, mà chỉ là những thắc mắc cá nhân. Thắc mắc về tại sao Hạ Viện Mỹ, mấy Thượng Nghị Sĩ Mỹ, mấy Dân Biểu Mỹ, hay Ân Xá Quốc Tế,  v.v… và v.v… lại cứ ĺ lợm xía vào những chuyện nội bộ của Việt Nam trong khi im hơi lặng tiếng trước những chuyện nghiêm trọng hơn nhiều ở ngay trong nước Mỹ, ở Nga, ở Trung Quốc, ở Israel, ở Saudi Arabia và nhiều nơi khác trên thế giới.

                    

Loretta Sanchez has quit the Congressional Hispanic Caucus, accusing the chairman, Rep. Joe Baca, of telling people she's a "whore." Baca denied the charge. Baca defeated her for Hispanic Caucus chairman. Sanchez said of Baca. "You treat the women like shit. I have no use for him." Loretta claimed that she was told about the whore comment by to California Assembly Speaker Fabian Nunez. She certainly is a "political whore" in that she is willing to sell out the country like other liberals. I have to admit I am enjoying watching these liberals fight. Now we have San Francisco Mayor Newsom admitting having sex with his campaign manager's wife too. Anything goes in S.F.

....Những hành động đầy kịch tính trước cửa Ṭa đại sứ Mỹ ở Hà Nội càng nói lên cá tính phường tuồng của bà dân biểu ham nói những câu chữ vô văn hóa.  Đây không phải là lần đầu bà Sanchez thốt lên những câu chữ vô văn hóa ở Việt Nam, mà trước đây bà đă từng ăn nói thô lỗ như thế ở Mỹ.  Gần đây, khi bị một đối thủ chính trị ở Mỹ chỉ trích bà là một “whore” (con đĩ), bà Sanchez đă nói trước báo chí rằng “You treat the women like shit” (“Mày đối xử với phụ nữ như cục cứt!”).  Nhắc lại những câu chữ này được thốt ra từ cửa miệng của bà Sanchez để chúng ta hiểu rơ thế nào là cách “nói mạnh” của bà, một cách nói chỉ có thể mô tả bằng ba chữ “vô văn hóa”.

 

* Người phát ngôn Bộ Ngoại giao VN:....b́nh luận xuyên tạc của bà L.Sanchez

voa_vietnam_ton_nu_thi_ninh_3306_210 

Bà Tôn Nữ Thị Ninh, phó chủ nhiệm

Cũng vào hôm qua, bà Tôn Nữ Thị Ninh, Phó chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội đă có những nhận xét về những chỉ trích của hạ nghị sĩ Loretta Sanchez về dân chủ và nhân quyền tại VN. Bà Ninh cho rằng: "Trước hết, bà Loretta Sanchez chưa bao giờ đến VN với một thái độ cởi mở, khách quan, thực sự nh́n nhận toàn cảnh t́nh h́nh VN...Trong thời gian ở thăm VN, những hành vi không phù hợp của bà là sự can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của VN dưới chiêu bài "đem dân chủ" từ bên ngoài đến VN. Những hành động này của bà không có lợi cho sự phát triển của quan hệ HK-VN. Chúng tôi chỉ tin tưởng vào một nền dân chủ do chính ḿnh tạo dựng, và đă qua lâu rồi thời kỳ những nước đang phát triển cần các nước phát triển đến khai sáng và cứu rỗi. Chúng tôi thấy khó hiểu những đại biểu dân cử như bà Loretta Sanchez lại quan tâm quá mức và tốn nhiều sức lực cho vấn đề nhân quyền ở nước ngoài, như VN....

 

* TỔ CHỨC ÂN XÁ QUỐC TẾ VÀ HOẠT ĐỘNG CHỐNG PHÁ VIỆT NAM Nói cho cùng, những tổ chức Nhân quyền, Hội Y Sĩ Không Biên Giới, Amnesty International LogoPhóng Viên Không Biên Giới, Ủy Ban Tự Do Tôn GiáoThế Giới (trong đó có UBTDTGCVN “CRFV”) Human Right Watch Quốc tế, giải Nobel Ḥa B́nh, giải Nhân quyền RAFTO tại Na Uy, Tổ chức Ân xá Quốc tế, Ṭa án tội phạm chiến tranh quốc tế….là do bọn Bạch Quỷ Kytô giáo tạo dựng dưới sự chỉ đạo NED đế quốc Mỹ, chỉ để chống phá, xía vào nội trị, tạo biến loạn và xâm lăng các quốc gia không chư hầu hay chống ư đồ xâm lăng của thực dân Bạch Quỷ Mỹ-Âu châu....

Phải chăng những tổ chức, cá nhân này, v́ Hội Chứng Việt Nam cho nên cứ can thiệp trịch thượng vào những chuyện ruồi bu thuộc nội bộ nước Việt Nam”. Có vẻ như mấy Thượng Nghị Sĩ Mỹ như Barbara Boxer, Sam Brownback v.v….hay mấy Dân Biểu Mỹ như Frank Wolf, Loretta Sanchez v.v…không thuộc lịch sử nước Mỹ, hay cố t́nh lờ đi chuyện Mỹ đă dính líu vào Việt Nam như thế nào, đă phạm những tội ác ǵ đối với dân chúng Việt Nam trong cuộc chiến Việt Nam cách đây vài chục năm. Mượn lời của Nguyễn Văn Lục, thật đúng là những kẻ không biết ngượng, chưa bao giờ sờ tay lên gáy xem xa hay gần.

Danh Sách CPC và Chuyện Ruồi Bu 

Thượng Viện hay Hạ Viện Mỹ v.v… cho rằng mấy cái nghị quyết ấm ớ, mấy cái thư đ̣i “thả người vô điều kiện ngay lập tức” một cách ngu xuẩn trịch thượng, mấy lời đe dọa đưa Việt Nam trở lại cái gọi là CPC mà thực chất chỉ là một danh sách trên giấy tờ, v́ Mỹ chỉ quan tâm thôi chứ không hề có một hành động nào đối với các nước trên danh sách này, có thể làm cho Việt Nam cúi đầu răm rắp tuân theo hay sao. Mối quan tâm của Mỹ là chuyện của Mỹ, chẳng phải là mối quan tâm của các nước nằm trong CPC v́ chính sách lưỡng chuẩn của Mỹ. Từ hơn 30 năm nay, đă có bao nhiêu nghị quyết, thư đ̣i này đ̣i nọ, nhưng có ảnh hưởng ǵ không? Chẳng qua chỉ để cho những người Việt di cư chống Cọng cực đoan tung hô làm như đó là những lệnh lạc phải thi hành, không thể không tuân, giống như là những sắc lệnh của Vatican đối với đám con chiên thấp kém ở dưới. Phản ứng của Việt Nam ra sao? Trước sau như một, và rất rơ ràng.

Chúng ta c̣n nhớ, trong bài phỏng vấn của Thông Tấn Xă Việt Nam, Bà Tôn Nữ Thị Ninh đă dạy cho Dân Biểu Loretta Sanchez hai bài học, nhưng có vẻ chính trị của dân biểu Sanchez là không biết ngượng và tưởng rằng một dân biểu Mỹ th́ có quyền đ̣i hỏi những ǵ ḿnh muốn ở một nước khác:

1. “Trong thời gian ở thăm Việt Nam, những hành vi không phù hợp của Loretta Sanchez là sự can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam dưới chiêu bài “đem dân chủ” từ bên ngoài đến Việt Nam. Những hành động này của bà không có lợi cho sự phát triển của quan hệ Hoa Kỳ-Việt Nam.

2. “Chúng tôi thấy khó hiểu những đại biểu dân cử như bà Loretta Sanchez lại quan tâm quá mức và tốn nhiều sức lực cho vấn đề nhân quyền ở nước ngoài, như Việt Nam.

Có lẽ những nỗ lực và sự quan tâm đó sẽ mang tính xây dựng và phù hợp hơn nếu được dành cho những vấn đề “gần nhà hơn” ví dụ như vấn đề Guantanamo.”

Và khẳng định dứt khoát: “Chúng tôi chỉ tin tưởng vào một nền dân chủ do chính ḿnh tạo dựng, và đă qua lâu rồi thời kỳ những nước đang phát triển cần các nước phát triển đến khai sáng và cứu rỗi.”

Nhưng với tâm cảnh trịch thượng của dân tộc được Chúa chọn, mấy Thượng Nghị Sĩ, Dân Biểu Mỹ vẫn tiếp tục làm những việc ruồi bu, bản chất là vô giá trị, nằm ngoài nhiệm vụ của họ ở Thượng Viện hay Hạ Viện, để xía vào nội bộ Việt Nam. Những việc trên nếu có, là thuộc Bộ Ngoại Giao. Trên b́nh diện quốc tế, các quốc gia chỉ giao thiệp chính thức với nhau qua Bộ Ngoại Giao chứ không giao thiệp với những cơ quan nội bộ của một quốc gia. Quốc hội chỉ là cơ quan Lập Pháp của Mỹ, không có nhiệm vụ nào đối với bất cứ quốc gia nào khác. Thượng Viện Mỹ có nhiệm vụ phê chuẩn các hiệp ước và chính sách của Tổng Thống Mỹ. Cho nên, Việt Nam không có bổn phận phải đáp ứng những đ̣i hỏi trịch thượng của bất cứ Thượng Nghị Sĩ hay Dân Biểu nào, nhất là trong quá khứ, một số Dân Biểu Mỹ đă có những hành động có tính cách áp đặt, dựa trên những thông tin sai lạc.

Đúng là những chuyện ruồi bu, v́ chúng ta c̣n nhớ, những dân biểu như Smith, Lofgren, Sanchez, Davis v.v..., năm 2003, đă đưa ra nghị quyết 427 trong đó lấy thông tin bịa đặt của Vơ Văn Ái và viết láo lếu: “xét rằng Thích Trí Lực bị Cộng Sản bắt cóc ở Cambốt blah.. blah.. blah…” [Whereas Thich Tri Luc was kidnapped in Cambodia by Vietnamese authorities after being given refugee status by the United Nations High Commissioner for Refugees (UNHCR), forcibly repatriated, and held incommunicado for a year etc…] trong khi sự thực th́ Thích trí Lực đă hoàn tục, trốn đi ngoại quốc, rồi khi trở về Việt Nam thăm vợ th́ bị bắt tại cửa khẩu.

Một chuyện khôi hài khác trong Nghị Quyết 427 của Hạ Viện Mỹ là có một câu “Chúc Tụng hàng Giáo Phẩm của GHPGVNTN mới được công cử” [Congratulates the new leadership of the United Buddhist Church of VN] trong khi chẳng biết ai công cử và cũng chẳng biết là GHPGVNTN, về phương diện pháp lư, là một tổ chức bất hợp pháp nhưng chính quyền Việt Nam đă làm ngơ v́ không muốn mang tiếng là đàn áp tôn giáo và để cho dân t́nh được yên. Vậy rơ ràng là Hạ Viện Mỹ muốn tự tung tự tác, can thiệp vào những chuyện nội bộ của Việt Nam, duy tŕ nuôi dưỡng tổ chức của tay sai Vơ Văn Ái, nhưng không biết rằng những việc làm phi lư như vậy chỉ đưa đến những hậu quả không tốt cho quan hệ ngoại giao giữa hai nước Việt, Mỹ. Mỹ là một cường quốc, nhưng không phải là mấy Thượng Nghị Sĩ hay Dân Biểu Mỹ muốn làm ǵ với các nước ngoài cũng được.

Ngày nay, Tổng Thống Obama đang cố gắng lấy lại uy tín của nước Mỹ trên thế giới qua chính sách giảm thiểu bản chất kiêu căng trịch thượng của Mỹ và tôn trọng các nền văn hóa khác. Đọc bài diễn văn của ông ta ở Cairo, chúng ta thấy rơ điều này. Sau đây là vài đoạn điển h́nh trong bài diễn văn đó:

V́ chúng ta phụ thuộc lẫn nhau, bất cứ một trật tự thế giới nào mà nâng một quốc gia hay một nhóm người lên trên một quốc gia hay nhóm khác sẽ không tránh được sự thất bại. Do đó bất cứ chúng ta nghĩ những ǵ về quá khứ, chúng ta không được làm tù nhân của những thứ đó. Những vấn nạn của chúng ta phải giải quyết bằng sự chung phần với nhau; sự tiến bộ cần phải chia sẻ cùng nhau [For human history has often been a record of nations and tribes subjugating one another to serve their own interests. Yet in this new age, such attitudes are self-defeating. Given our interdependence, any world order that elevates one nation or group of people over another will inevitably fail. So whatever we think of the past, we must not be prisoners of it. Our problems must be dealt with through partnership; progress must be shared.]

Vậy tôi xin nói rơ rằng: không một hệ thống chính phủ nào có thể, hoặc nên, áp đặt trên một quốc gia bởi một quốc gia khác. Mỗi quốc gia sống theo nguyên tắc này theo lối riêng của ḿnh, đặt nền tảng trên những truyền thống của dân tộc ḿnh. Hoa Kỳ không cho là ḿnh biết những ǵ là tốt nhất cho mọi người [I know there has been controversy about the promotion of democracy in recent years, and much of this controversy is connected to the war in Iraq. So let me be clear: no system of government can or should be imposed upon one nation by any other. Each nation gives life to this principle in its own way, grounded in the traditions of its own people. America does not presume to know what is best for everyone…].

Không nhất thiết phải có sự mâu thuẫn giữa phát triển và truyền thống. Những quốc gia như Nhật và Nam Hàn phát triển kinh tế trong khi vẫn giữ những nền văn hóa riêng biệt [There need not be contradiction between development and tradition. Countries like Japan and South Korea grew their economies while maintaining distinct cultures].

Với chính sách rơ ràng như vậy của Tổng Thống Obama, th́ chuyện Hạ Viện Mỹ trước đây đưa ra dự luật về nhân quyền cho Việt Nam là một h́nh thức muốn áp đặt quan điểm về nhân quyền của Hạ Viện Mỹ trên quốc gia Việt Nam. Nhưng thực chất dự luật về nhân quyền cho Việt Nam (sic) chỉ là một trong những chuyện ruồi bu mà kư giả Victor Davis Hanson viết trên tờ Chicago Tribune ngày 19 tháng 10, 2007, là: Quốc Hội Nhúng Mũi Vào Những Chuyện Không Phải Nhiệm Vụ Của Họ [Congress Sticks Its Nose Where It Doesn’t Belong] .

Kư giả Hanson viết rằng theo Hiến Pháp Hoa Kỳ th́ Tổng Thống quyết định đường lối ngoại giao, và Quốc Hội [gồm Thượng Viện và Hạ Viện], ngoài nhiệm vụ phê chuẩn các hiệp ước hay chấp thuận quyền phát động chiến tranh, chỉ có nhiệm vụ duyệt chính sách của Tổng Thống để hoặc chấp thuận hoặc bác bỏ ngân quỹ để thi hành chính sách đó [The president establishes American foreign policy.. Then Congress oversees the president’s policies by either granting or withholding money to carry them out – in addition to approving treaties and authorizing war]. Đưa ra dự luật về nhân quyền cho Việt Nam cũng như những chính sách thuộc lănh vực ngoại giao là “nhúng mũi vào những việc không thuộc thẩm quyền của Quốc Hội”. Kư giả Hanson than phiền là “gần đây cả trăm dân biểu trong Quốc Hội đă quyết định là họ thích hợp đối phó với những vấn đề ngoại giao quốc tế hơn là Bộ Ngoại Giao” [But recently hundreds in Congress have decided that they’re better suited to handle international affairs than the State Department]. Và kư giả Hanson kết luận là những việc “nhúng mũi” của Quốc Hội này đă gây bất lợi cho chính sách ngoại giao của Mỹ, nhưng lại không có trách nhiệm giải quyết những rắc rối sinh ra bởi những hành động nhúng mũi này. [So they pass resolutions (thông qua các Nghị Quyết) and pontificates a lot, but rarely have to clean up the ensuing mess of their own freelancing of American foreign policy].

Cũng v́ vậy mà những nghị quyết trịch thượng thuộc loại “nhúng mũi” của Thượng Viện hay Hạ Viện Mỹ về những quốc gia khác thường chỉ có mặt trên giấy tờ, không có một tác dụng thực tế nào, không có giá trị đối với các quốc gia mà nghị quyết nói đến, v́ đó chỉ là những hành động tiếm quyền Bộ Ngoại Giao Mỹ, mà thực tế là Bộ Ngoại Giao Mỹ đâu có để cho Quốc Hội tiếm quyền. Điều hiển nhiên này đă được chứng tỏ qua sự kiện là Mỹ đă bỏ Việt Nam ra khỏi danh sách CPC từ năm 2006, một danh sách chỉ có mặt trên giấy tờ, coi dự luật về tôn giáo cho Việt Nam [sic] của Hạ Viện như mớ giấy lộn. Quốc Hội Mỹ quả nhiên gồm một số nhân vật không biết ngượng, chưa bao giờ chịu sờ lên gáy xem xa hay gần.

Dư luận thế giới về những vi phạm nhân quyền của Mỹ trong nước cũng như ở ngoài nước tràn ngập trên sách vở và Internet, nhưng có vẻ như mấy thượng nghị sĩ, dân biểu cứ thích nhúng mũi vào chuyện nội bộ của Việt Nam, tin rằng v́ Mỹ có loại bom “áp nhiệt” của Dương Nguyệt Ánh, và miệng lưỡi Thượng Nghị Sĩ cũng như Dân Biểu Mỹ là gang là thép, có quyền ra lệnh cho nước khác, cho nên muốn xía vào nước nào mà họ muốn ăn hiếp th́ xía.

CPC là danh sách những nước mà Ủy Ban Của Mỹ về Tự Do Tôn Giáo Trên Thế Giới [US Commission on International Religious Freedom (USCIRF)] đề nghị với Bộ Ngoại Giao Mỹ, trong đó có những nước sau: Burma, Democratic People's Republic of Korea (North Korea), Eritrea, Iran, Pakistan, People's Republic of China, Saudi Arabia, Sudan, Turkmenistan, Uzbekistan. Nhưng có Thượng Nghị Sĩ hay Dân Biểu nào dám đụng đến Trung Quốc, hay Saudi Arabia là đồng minh của Mỹ, hay Pakistan mà Mỹ cần sự cộng tác để săn lùng quân khủng bố?

Vấn đề là mấy Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu Mỹ chẳng biết ǵ mấy về thực trạng nhân quyền và tự do tôn giáo ở Việt Nam, chỉ nghe dân Mít chống Cộng ở Mỹ xuyên tạc, bịa đặt thông tin như vụ Thích Trí Lực ở trên, yêu cầu quan thầy can thiệp nọ kia, cho nên cứ lên tiếng bừa băi, làm như những tiếng nói của ḿnh có một uy lực nào đó. Nếu có chút nào uy lực là uy lực đối với người dân Mỹ chứ đối với các quốc gia khác th́ th́ thực chất chẳng có tác dụng ǵ mấy. Sau đây là một chuyện điển h́nh chứng tỏ hành động thiếu thông tin, thiếu suy nghĩ của một số Thượng Nghị Sĩ gần đây.

Trên TiengNoiGiaoDan, Lư Đại Nguyên hồ hởi loan tin 37 thành viên Thượng Viện Mỹ viết thư yêu cầu Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết phải “trả tự do vô điều kiện cho linh mục Nguyễn Văn Lư, người đấu tranh cho nhân quyền, tự do tôn giáo tại Việt nam”, trong số này có TNS Sam Brownback mà cách đây vài năm đă sang Việt Nam, vào trại giam gặp ông Lư và đă có nhận xét: ông Lư là người không b́nh thường. Nếu thật như vậy th́ cả 37 Thượng Nghị Sĩ lẫn Lư Đại Nguyên đều đần không thể tả được. Nhiều nhất là các Thượng Ngị Sĩ, v́ lư do t́nh cảm tôn giáo nào đó, với tư cách cá nhân, chỉ có thể xin Nhà Nước Việt Nam hăy ân xá cho một phạm nhân “không b́nh thường” như Nguyễn Văn Lư, chứ không có tư cách ǵ nhúng mũi vào chuyện nội bộ của Việt Nam để mà đ̣i “trả tự do vô điều kiện cho linh mục Lư” cả.

Trường Hợp Linh Mục Lư

Trước vành móng ngựa không có linh mục,không có địa vị, chức tước, v.v…, chỉ có bị cáo trước quan ṭa với một cáo trạng. Mặt khác, các linh mục thường tự nhận ḿnh là “Chúa thứ hai”, một ṭa án thế tục mà có thể đưa một “Chúa thứ hai” vào tù là chuyện không tưởng, và như vậy th́ làm ǵ c̣n có Chúa thứ nhất toàn năng toàn trí. Bởi vậy những linh mục loạn dâm trên nước Mỹ ngồi tù là ngồi tù với tư cách của một công dân Mỹ vi phạm pháp luật của Mỹ. Nguyễn Văn Lư cũng không ra ngoài lệ. Các Thượng Nghị Sĩ có biết được điều này không, và lấy tư cách ǵ để đ̣i hỏi Nhà Nước Việt Nam phải thả một tội nhân đă bị kết án theo luật pháp của Việt Nam. Hơn nữa, cho tới nay mà mấy TNS này c̣n rất mù mờ, hay cố ư mù mờ, về vụ án Nguyễn Văn Lư. Trong vụ án này, có 5 vấn đề cần phải hiểu rơ:

1. Công an Huế đă tịch thu những ǵ từ tư gia của Nguyễn Văn Lư?

-“tịch thu 5 máy vi tính, nhiều simcards và mấy chục kilô tài liệu.”

-“Tháng trước công an đă bố ráp tư gia của linh mục Nguyễn Văn Lư ở Huế. Họ đă tịch thu 6 máy điện toán và hơn 100 thẻ điện thoại di động.”

-“tịch thu hàng trăm tài liệu, 6 máy vi tính, 136 thẻ điện thoại tự động”

-Tại đây, đă thu được năm máy tính xách tay, một máy tính để bàn, sáu máy in, bảy điện thoại di động, 136 sim điện thoại di động và một số linh kiện, phương tiện khác dùng để in ấn, và hơn 200 kg tài liệu.

Số vật liệu tịch thu này đă được công khai dùng làm tang chứng trước ṭa.

Theo thông tin trên www.foxnews.com: “Một công tố viên nói Lư đă biến pḥng ngủ của ḿnh thành tổng hành dinh của những đảng chính trị chống đối chính quyền.” (“Ly turned his bedroom into the headquarters of political parties opposing the government," one of the prosecutors said.)

2. Nội dung những tài liệu tịch thu đó là những ǵ, có phải là tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo không trong khi chính Nguyễn Văn Lư đang ở trong một định chế tôn giáo toàn trị, phi dân chủ?

- Đêm 18-2, lực lượng Công an tỉnh Thừa Thiên-Huế đă quyết định kiểm tra hành chính nơi ở của Nguyễn Văn Lư trước sự chứng kiến của đại diện chính quyền cơ sở, Ṭa Tổng Giám mục Huế và một số người dân. Tại đây, đă thu được năm máy tính xách tay, một máy tính để bàn đều đang kết nối in-tơ-nét thông qua máy điện thoại di động. Trong ổ cứng của các máy tính đều đang chứa các tài liệu phản động. Ngoài ra, c̣n thu được sáu máy in, bảy điện thoại di động, 136 sim điện thoại di động và một số linh kiện, phương tiện khác mà Nguyễn Văn Lư dùng để in ấn, tán phát tài liệu phản động. Tại pḥng ngủ của Nguyễn Văn Lư, lực lượng công an thu được hơn 200 kg tài liệu liên quan việc thành lập, công bố các tổ chức phản động.

3. Dựa vào những ǵ mà công an Huế khởi tố và đưa Nguyễn Văn Lư ra ṭa xét xử?

- “Lư không chấp hành lệnh quản chế, ngoan cố cấu kết với những thế lực phản động trong và ngoài nước để chống phá chính quyền nước Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.”

Với những tài liệu thu được và lời khai của các đối tượng, cơ quan công an đă có đủ chứng cứ khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Nguyễn Văn Lư theo tội danh được quy định tại điểm C, khoản 1, Điều 88 Bộ Luật h́nh sự, "Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu có nội dung chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam".

Giáo sư Thayler nhận định:

-Việt Nam đă thấy xuất hiện một mạng lưới chống đối tranh đấu cho dân chủ chưa từng thấy tại Việt Nam. Linh mục Nguyễn Văn Lư nằm trong mạng lưới này và tội chính của ông là đă liên lạc với người Việt ở nước ngoài và các tổ chức mà chế độ coi là thù nghịch.

Matt Steinglass:

-Linh mục Lư đă xuất bản một tờ báo bị cấm và giúp thành lập Đảng Thăng Tiến Việt Nam như một đảng thay thế Đảng Cộng sản cầm quyền của Việt Nam. Các bị cáo bị kết tội tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam. Trong những năm qua họ đă xuất bản một tờ báo độc lập có tên “Tự do Ngôn luận”. Năm ngoái họ đă thành lập đảng Thăng Tiến Việt Nam như một đảng thay thế, một đảng không theo chủ nghĩa cộng sản.

Bản tin của AP trích lời thẩm phán Bùi Quốc Hiệp nói rằng linh mục Lư “đáng bị xử phạt nặng” v́ những nỗ lực tổ chức tẩy chay cuộc bầu cử quốc hội sắp tới, thành lập đảng chính trị bất hợp pháp, và âm mưu lật đổ chính phủ.

Trong khi đó bản tin của AFP trích lời công tố viên Trần Lư Thảo nói rằng hành động của linh mục Lư là một “sự vi phạm vô cùng nguy hiểm đối với an ninh quốc gia” và cũng vi phạm các qui định của nhà thờ.

Các công tố viên cũng nói rằng linh mục Lư khai với cảnh sát rằng ông “làm việc ngày đêm” để soạn thảo tài liệu chống chính phủ.

[Chúng ta nên để ư những nhóm chữ sau đây: “xuất bản một tờ báo bị cấm”; “ một đảng thay thế Đảng Cộng sản”; “nỗ lực tổ chức tẩy chay cuộc bầu cử quốc hội sắp tới“ [Đây cũng là sự hô hào trên một số trang nhà ở hải ngoại.]“làm việc ngày đêm” để soạn thảo tài liệu chống chính phủ”.]

4. Tại sao Vatican cũng như Hội Đồng Giám mục Việt Nam không lên tiếng khiếu nại vụ Nguyễn Văn Lư, đ̣i thả Nguyễn Văn Lư, mà mấy Thượng Nghị Sĩ Mỹ lại muốn can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam?

Nhiều đài phát thanh quốc tế cho biết "linh mục phát ngôn viên" của Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giám Mục Sài-g̣n, đă phát biểu "Cha Lư không tranh đấu cho tự do tôn giáo mà tranh đấu chung chung"

Vatican cần bang giao với Việt Nam hơn là lên tiếng bênh vực Nguyễn Văn Lư, cũng như trong những vụ xử Nguyễn Văn Lư trước đây, Vatican và Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng không lên tiếng..Hơn nữa, nếu xét đến đủ mọi khía cạnh của vấn đề, th́ Vatican và HĐGMVN không thể lên tiếng bênh vực Nguyễn Văn Lư, v́ làm như vậy là đương nhiên ủng hộ những việc làm sai trái phi pháp của Nguyễn Văn Lư, nhất là những hành động bất xứng của Nguyễn Văn Lư ở ṭa.Và nếu Vatican không lên tiếng th́ tất nhiên Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng không thể lên tiếng.

Ngoài ra, trong vụ lục xét tư gia của Nguyễn Văn Lư, ngoài sự chứng kiến của đại diện chính quyền cơ sở và một số người dân, c̣n có cả sự hiện diện của Đại Diện Ṭa Tổng Giám mục Huế. Đây là một sự kiện khiến chúng ta phải suy nghĩ.

5. Nguyễn Văn Lư đă có những hành động ǵ trong Ṭa để công an phải bịt miệng?

- Khi chủ tọa phiên ṭa đang đọc lời khai mạc th́ Lm Lư phản đối bằng cách đọc to bài thơ "Ṭa án Cộng sản VN" mà nội dung là phỉ báng thẩm quyền của Ṭa Án . Nhưng mới chỉ đọc được 4 câu đầu th́ Công an bịt miệng không cho đọc tiếp.

- Khi chủ tọa phiên ṭa yêu cầu lấy lời khai từng bị cáo th́ Lm Lư lại được đưa vào pḥng xử. Cha lại phản đối bằng cách hét ho: "Đả đảo đảng Cộng sản! Đả đảo đảng Cộng sản!" và chuẩn bị tuyên bố Lời Chứng cuối cùng th́ một công an nhào tới bịt miệng, hai công an lại vào lôira cách ly, và cha ở măi trong đó cho đến hết phiên ṭa.

- Đó là lư do tại sao công an phải bịt miệng Nguyễn Văn Lư.Không phải là công an bịt miệng Nguyễn Văn Lư, không cho Nguyễn Văn Lư quyền tự biện trước ṭa, hay quyền trả lời trước những câu hỏi, hay quyền bày tỏ ư kiến một cách ôn ḥa, mà chỉ để ngăn Nguyễn Văn Lư khỏi tiếp tục có những hành động bất xứng màkhông ṭa án nào trên thế giới có thể chấp nhận được.

Các TNS Mỹ đ̣i “trả tự do vô điều kiện cho linh mục (sic) Lư” có biết đến những điều này không, và qua những sự kiện rơ ràng ở trên, có phải là v́ tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo cho nên Nguyễn Văn Lư bị đưa ra Ṭa không? Ngoài ra, các TNS Mỹ có biết ǵ về lịch sử Công giáo Việt Nam không, có hiểu ǵ về người Công giáo Việt Nam không? Tại sao Nguyễn Văn Lư lại coi thường luật pháp Việt Nam?

V́ người Công giáo được dạy rằng chỉ có luật của Vatican mới có giá trị và họ phải tuyệt đối tuân theo. Khi các thừa sai Công giáo xâm nhập Việt Nam họ đă dạy giáo dân không cần phải tuân theo luật pháp của nhà Vua, v́ luật của Chúa là trên hết, mà luật của Chúa thực ra chỉ là luật của giới giáo sĩ bày đặt ra. Và gần đây, khi Ủy Ban Nhân Dân Hà Nội yêu cầu ṭa Giám mục thuyên chuyển một số linh mục vi phạm luật pháp quốc gia th́ được trả lời là các linh mục đó không làm điều ǵ trái với luật của hội thánh, nghĩa là giáo luật của “hội thánh Công giáo” của 7% dân số phải đặt trên luật pháp quốc gia của 93% dân số phi-Công giáo.

Hơn nữa, các TNS này có hiểu ǵ về tinh thần dân tộc của người Việt Nam không. Người Việt Nam, trừ một đám mất gốc vọng ngoại, với truyền thống đánh đuổi quân xâm lăng hay quân đô hộ suốt chiều dài lịch sử của ḿnh nên rất tự hào dân tộc và rất ghét người nước ngoài, dù người đó là Mỹ, can thiệp vào những chuyện nội bộ của Việt Nam. Khi xưa, Mỹ thua ở Việt Nam cũng v́ không hiểu lịch sử và tinh thần dân tộc của người Việt Nam. Tinh thần dân tộc của người Việt Nam là như thế nào? Giáo sư sử học Nguyễn Mạnh Quang, trong cuốn Thực Chất Của Giáo Hội La Mă, đă đưa ra một nhận định rất đúng:

"Đa số người Việt lưu vong có thể không đồng ư với một chế độ độc tài chính trị, mức độ tham nhũng, chính sách giáo dục yếu kém ở Việt Nam. Nhưng điều này không có nghĩa là họ sẽ mù quáng ủng hộ bất cứ một lực lượng nào, thường là hữu danh vô thực, nhờ thế lực ngoại quốc, thế tục cũng như tôn giáo, để khuynh đảo chủ quyền đất nước của họ."

Cũng v́ những hiểu biết thiếu sót này của một số Thượng Nghị Sĩ gửi thư cho Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết đ̣i “trả tự do vô điều kiện cho LM Lư” mà tờ Nhân Dân đă phải lên tiếng cảnh tỉnh :

“Các Thượng Nghị Sĩ Mỹ, cần tiếp nhận thông tin một cách khách quan và đầy đủ hơn, để không phạm vào những sai lầm đáng tiếc, làm phương hại đến quan hệ Việt-Mỹ đang phát triển, và làm xấu thêm h́nh ảnh nước Mỹ”.

Quan Điểm Về Tự Do Tôn Giáo

Thật vậy, TNS hay Dân Biểu Mỹ nào biết rơ t́nh h́nh Việt Nam hơn là Đại Sứ Mỹ Michael Michalak ở Việt Nam. Vậy chúng ta hăy nghe ông nói ǵ về Nguyễn Văn Lư. Trong cuộc họp với các tổ chức người Việt ở nhà ông Nguyễn Quốc Quân ở Washington D.C ngày 17 tháng 6, 2009, ông ta nhận định:

Việc liên hệ chính trị thường phải đương đầu với hàng loạt thứ luật lệ không liên quan luật về tự do tôn giáo, khiến đương sự gặp nhiều rắc rối. Như trường hợp LM Nguyễn Văn Lư, v́ vượt qua ranh giới này khiến Cha Lư tiếp tục bị cầm tù… Có một sự khác biệt rơ rệt giữa những người bị bắt v́ bày tỏ quan điểm chính trị và những người đi lễ nhà thờ vào Chủ Nhật.

Điều 18 trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền quy định quyền tự do tôn giáo, nghĩa là quyền tin vào giáo lư, sự thực hành, thờ phụng và lễ tiết (belief in teaching, practice, worship and observance) của con người.

Nói như trên, Đại sứ Mỹ hiển nhiên biết rơ là ở Việt Nam, chính quyền Việt Nam không cấm bất cứ ai đi lễ nhà thờ, lễ Chùa, hay dự bất cứ lễ tiết tôn giáo nào khác, nghĩa là người dân không hề mất quyền tự do tôn giáo. Ông ta phải biết rơ rằng lễ Vesak đă được tổ chức ở Việt Nam như thế nào, người dân đối với lễ này ra sao, cũng như những h́nh ảnh mà Công giáo phô bày trong dịp lễ ngày 25 tháng 12 hàng năm. Nhận định của ông có nghĩa là những hoạt động của Nguyễn Văn Lư đă ra ngoài phạm vi tự do tôn giáo mà Nhà Nước Việt Nam rất tôn trọng, và đi vào lănh vực chính trị, do đó ông Lư phải đương đầu với những luật lệ quốc gia về chính trị, những luật này không liên quan ǵ đến vấn đề tự do tôn giáo. Cũng như một số người Tin Lành đă hoạt động ra ngoài phạm vi tự do tôn giáo nên Nhà Nước phải có biện pháp đối phó.

Như vậy, thư yêu cầu của các TNS Mỹ đ̣i trả tự do cho Nguyễn Văn Lư v́ ông ta tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo là chuyện “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” với chính đại diện của nước Mỹ ở Việt Nam, vốn là nhân viên của Bộ Ngoại Giao có nhiệm vụ thi hành chính sách ngoại giao của Tổng Thống và Bộ Ngoại Giao. Trong khi đó mấy TNS và Dân Biểu Mỹ ngồi ở Mỹ, cũng như một số tổ chức ở Âu Châu, cứ thấy Nhà Nước bắt giữ một nhân vật nào mà tên tuổi đă được giới chống Cộng ở ngoại quốc thổi phồng lên, là chẳng cần biết nếp tẻ ra sao, không t́m hiểu nghiên cứu kỹ vấn đề, cứ nhao nhao lên chống đối, cho đó là Việt Nam vi phạm nhân quyền, đ̣i thả người vô điều kiện. Thật là chuyện nực cười, họ cứ làm như vài cái nghị quyết ấm ớ, vài cái thư lăng xẹt, là có thể ép Việt Nam phải làm theo ư họ.

Tương tự, trong khi Loretta Sanchez ở Mỹ đ̣i đưa VN trở lại CPC th́ Đại Sứ Michael Michalak ở Việt Nam đă trả lời câu hỏi của một người Việt trong cuộc họp với cộng đồng người Việt ở Bắc Cali:

Quan điểm của tôi về tự do tôn giáo hơi khác với những quan điểm đă được quư vị phát biểu ở đây ngày hôm nay. Quư vị đă biết là Bộ Ngoại Giao cho rằng hiện giờ không có đủ bằng chứng để chúng tôi đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC.

Khác ở chỗ nào? Theo tôi nghĩ th́ người Việt lưu vong cho rằng LM Nguyễn Văn Lư chính là Công giáo, HT Thích Quảng Độ chính là Phật Giáo, và v́ LM Nguyễn Văn Lư đang bị cầm tù, và HT Thích Quảng Độ đang bị quản chế, cho nên Việt Nam không có tự do tôn giáo. Quan điểm về tự do tôn giáo của Đại Sứ Michael Michalak không đâu rơ ràng hơn là trong một câu nhận định rất sâu sắc ở trên:

Có một sự khác biệt rơ rệt giữa những người bị bắt v́ bày tỏ quan điểm chính trị và những người đi lễ nhà thờ vào Chủ Nhật.

Không ai cấm những người đi lễ nhà thờ ngày chủ nhật, hay ngày thường, làm chính trị. Nhưng khi họ làm chính trị th́ họ đương nhiên bị ràng buộc bởi những luật về chính trị và chuyện họ đi lễ nhà thờ ngày chủ nhật là vấn đề thuộc về tự do tôn giáo, tuyệt đối không liên quan ǵ đến những hành động ngoài phạm vi tôn giáo, những hành động cần phải tuân theo một số điều kiện. Không phải là cứ đi lễ nhà thờ ngày chủ nhật th́ muốn làm ǵ th́ làm. Những sự kiện trên chứng tỏ rằng đường lối ngoại giao của Mỹ không liên hệ ǵ đến những hành động ngoài nhiệm vụ của các TNS và Dân Biểu Mỹ vốn liên quan đến những chuyện nội bộ của Việt Nam.

Đại sứ Michael Michalak hẳn cũng đă biết rơ sự cuồng tín của giáo dân Công giáo trong những vụ cầu nguyện ở Ṭa Khâm Sứ hay làm loạn ở Ấp Thái Hà, cho nên chính quyền Mỹ đă cho rằng đó chỉ là những chuyện tranh chấp đất đai, không liên quan ǵ đến tự do tôn giáo. Người Việt lưu vong, v́ Hội Chứng Quốc-Cọng, có thể không đồng ư với quan điểm của ông Đại sứ, nhưng nên nhớ rằng ông Đại sứ là đại diện của nước Mỹ ở Việt Nam, và đường lối ngoại giao của ông ta là để phục vụ chính sách của nước Mỹ với gần 300 triệu dân, chứ không phải phục vụ riêng cho đám người Việt lưu vong chống Cọng. Ông ta đă thách thức nhóm người Việt lưu vong quá khích không đồng ư với quan điểm của ông ta hăy viết thư lên Tổng Thống Obama yêu cầu băi nhiệm ông ta. Ông ta biết chắc là không bao giờ Tổng Thống Obama lại nghe lời đám người nổi tiếng là chống Cọng một cách cực đoan và cuồng tín. Không tin hăy thử mà coi, nếu không sợ làm tṛ cười cho người dân Mỹ, trong đó có tôi.

V́ không hiểu rơ tinh thần dân tộc của người dân Việt Nam, không nghiên cứu về thực chất của vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo, không biết rằng Mỹ cũng là nước vi phạm nhân quyền trong cộng đồng quốc tế, không thuộc lịch sử Việt Nam và quên đi mức tác hại to lớn về nhân mạng, vật chất, và tinh thần của Mỹ đối với quốc gia Việt Nam trong cuộc chiến vừa qua, không rơ chính sách đối ngoại của Mỹ v..v.. cho nên tới bây giờ mà vẫn c̣n những lực lượng tôn giáo và thế tục van xin Mỹ để can thiệp vào những vấn đề như “tự do”, “dân chủ”, “tự do tôn giáo” ở Việt Nam theo quan niệm của một số người hiểu rất hạn hẹp về những vấn đề này.

Điển h́nh là mới đây, trong một thư ngỏ, đại diện nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền gồm Linh mục Têphanô Chân Tín, Ḍng Chúa Cứu Thế, Sài G̣n, Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế, Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lư, Tổng Giáo phận Huế (đang ở tù), Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh (đang bị quản thú), viết trong tâm cảnh của Trần Ích Tắc:

"Điều quan trọng nhất mà Ông (Đại sứ Michael Michalak), đại diện cho một chính phủ dân chủ hàng đầu, cần làm là giúp dân chủ hóa nền giáo dục tại Việt Nam, hay nói đúng hơn, rộng hơn, sâu hơn, là giúp dân chủ hóa nền chính trị tại Việt Nam trước đă."

Giúp bằng cách nào? Nhập cảng quan niệm về dân chủ của Mỹ, hay nhờ Bộ Ngoại Giao Mỹ hay Quốc Hội Mỹ soạn thảo một hiến pháp dân chủ cho Việt Nam? Nội dung bức thư của 4 linh mục không có ǵ đặc biệt, chỉ phản ánh những ư kiến một cách khá thiển cận, v́ một mặt không hiểu rơ những ư kiến của Đại sứ, mặt khác lại chụp mũ ông Đại sứ là nói theo luận điệu của Cọng Sản và phê b́nh những ư kiến của Đại sứ qua những luận điệu rất ấu trĩ, những điều sai sự thực của nhóm. Chúng ta hăy đọc vài đoạn phê b́nh của 4 “Chúa thứ hai” Việt Nam.

·  Ông Đại sứ nói: “Giáo hội tại Việt Nam phải ở ngoài phạm vi chính trị”.

4 linh mục phê b́nh: “Câu nói này của Ông Đại sứ thật là đúng ư Cộng sản.” rồi đưa ra một loạt những lời tố Cọng như “chủ trương phá thai để điều ḥa dân số” (câu này biểu lộ tinh thần nô lệ giáo điều của Vatican), hay “chủ trương cướp tài sản giáo dân dưới chiêu bài quy hoạch phát triển.” [Tài sản của “giáo hội” hay của “giáo dân”? Tài sản đó từ đâu mà ra, có phải đi ăn cướp đất đai của Phật Giáo như Nhà Thờ Lớn Hà Nội, Thánh Địa La Vang, Nhà thờ Đức Bà ở Saigon v..v…, hay do thực dân Pháp thưởng công cho v́ đă giúp Pháp chinh phục được Việt Nam. TCN]

·  Ông Đại sứ nói: “Có một sự khác biệt rơ rệt giữa những người (theo tôn giáo) bị bắt v́ bày tỏ quan điểm chính trị và những người đi lễ nhà thờ vào Chủ Nhật (mà bị đàn áp)”.

4 Linh mục phê b́nh bằng một câu: “Câu nói ấy, theo chúng tôi, bao hàm một sự phân biệt giả tạo.” [Nhưng không giải thích phân biệt giả tạo ở chỗ nào. Sự phân biệt giữa tự do hành đạo và tham gia vào chính trị, đi ra ngoài phạm vi tôn giáo, là sự phân biệt rất chính xác và rơ ràng, thế mà mấy ông linh mục được Chúa chọn lại cho là giả tạo. Thật là tội nghiệp. TCN]

·  Về số 12 ngàn du học sinh Việt Nam ở Mỹ, ông Đại sứ nói: “Giáo dục sẽ giúp phần cải thiện nhân quyền đơn giản là v́ khi người ta càng hiểu biết nhiều về thế giới chung quanh, th́ họ lại càng có những chọn lựa khôn ngoan hơn, và tôi tin rằng họ sẽ tất nhiên có những quyết định có lợi ích cho việc cải thiện nhân quyền.”

4 linh mục phê b́nh: “Nếu là việc tăng số du học sinh sang Hoa Kỳ (như ông đang làm), th́ chúng tôi xin thưa rằng việc này không tất nhiên giúp cải thiện nhân quyền dân chủ… Ông hẳn biết rằng nền giáo dục tại các quốc gia CS, cụ thể là Việt Nam, từ trước tới nay chú trọng “hồng hơn chuyên”, dạy dỗ tính gian dối và dung túng thói bạo hành…“

Mấy ông linh mục này thật là quá kém hiểu biết và c̣n viết bậy. Chính sách của Mỹ từ xưa tới nay bao giờ cũng muốn truyền bá văn hóa Mỹ, gây ảnh hưởng văn hóa của Mỹ trên khắp thế giới, v́ cho rằng nền văn hóa của Mỹ là cao nhất, qua chính sách cấp học bổng cho những du học sinh tới Mỹ học để tiêm nhiễm ảnh hưởng của văn hóa Mỹ, hi vọng khi về lại đất nước ḿnh, những du học sinh đó không ít th́ nhiều cũng góp phần vào xă hội để cải cách theo khuôn mẫu Mỹ.. Xưa kia ở Nam Việt Nam và ngày nay ở Việt Nam cũng vậy. Một số trong chương tŕnh “Leadership” khi xưa, trong đó có Đỗ Ngọc Yến , đă được Mỹ tuyển mộ để làm việc cho Mỹ. 4 linh mục viết bậy. Thử mang chương tŕnh giáo dục của Việt Nam ra xem trong tất cả các sách giáo khoa có chỗ nào“dạy dỗ tính gian dối và dung túng thói bạo hành”. Điều này áp dụng cho chính sách nhồi sọ, ngu dân dễ trị của giáo hội Công giáo th́ đúng hơn. Gian dối và bạo hành chính là hai nét đặc thù của giáo hội Công giáo. Tràn ngập tài liệu lịch sử về Công giáo đă chứng minh như vậy. Việc này đă chứng minh ở nhiều bài viết khác, có lẽ không cần nhắc lại nữa.

Hơn ai hết, Mỹ biết rơ hiện trạng tôn giáo ở Việt Nam một cách đầy đủ, đúng đắn và khách quan hơn các nhóm chống Cọng ở hải ngoại. C̣n những kiến nghị thuộc loại trên chỉ giúp cho Mỹ thêm phương tiện làm áp lực đối với chính quyền Việt Nam cho những mục đích kinh tế của Mỹ. Trong cuộc viếng thăm Việt Nam trước đây của tổng thống Clinton, tổng giám mục Phạm Minh Mẫn đă khẳng định là chính quyền Việt Nam đă cởi mở trong vấn đề tự do tôn giáo theo nghĩa được tự do tin vào giáo lư, thờ phụng (freedom of religious worship) nhưng rất khắt khe với những xách động tôn giáo (religious activists).

Quan Niệm Các Nơi Về Nhân Quyền

Điều khó hiểu đối với tôi là ngoài lư do mị dân để kiếm phiếu, mấy Thương Nghị Sĩ, Dân Biểu Mỹ đó không có chuyện ǵ làm khác hay sao mà lại cứ xía vào chuyện nội bộ của Việt Nam, và chỉ nhắm vào Việt Nam, một nước nhỏ, tương đối nghèo, và đang ở trên đà phát triển. Tại sao mấy người dân cử đó, sống do tiền thuế của những công dân như tôi, lại cứ đi làm những chuyện ruồi bu, trong khi trên chính trường quốc tế c̣n vô số những chuyện đáng làm để tăng uy tín của nước Mỹ. Trái lại, họ lại đi làm cái chuyện “cường quyền thắng công lư”, chuyên việc đi ăn hiếp người của các tên Anh Chị. Phải chăng họ vẫn c̣n hậm hực v́ Mỹ đă thua ở Việt Nam, hay nói cách khác, không thể thắng được ở Việt Nam trước đây. Hay là ăn không ngồi rồi, nặn ra vài việc để ve vuốt dân Việt di cư chống Cộng? Mà thật ra Mỹ có quan tâm đến vấn đề nhân quyền ở Việt Nam không, những ǵ Mỹ làm trong cuộc chiến ở Việt Nam đă chứng tỏ Mỹ tôn trọng nhân quyền của người dân Việt Nam như thế nào. Ngày nay, chiêu bài nhân quyền của Mỹ đúng như nhận định của Giáo Sư Noam Chomsky:

“Thật ra chính sách ngoại giao của Mỹ là đặt căn bản trên nguyên tắc không liên quan ǵ đến nhân quyền, mà là liên quan nhiều đến sự tạo ra một bầu không khí thuận lợi cho ngoại thương”

(James Speck, Editor, The Chomsky Reader, p. 331: U.S. foreign policy is in fact based on the principle that human rights are irrelevant, but that improving the climate for foreign business operations is highly relevant.)

V́ những quyền lợi này nọ của Mỹ, Mỹ đă giúp Việt Nam gia nhập WTO, đă bỏ Việt Nam ra khỏi danh sách [danh sách chỉ là một danh sách trên giấy tờ] các nước cần đặc biệt quan tâm về vấn đề tôn giáo [CPC], nhưng mặt khác, vài ông bà Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu lại nhúng mũi vào những chuyện không phải của họ, làm luật này nọ về nhân quyền để hùa theo một thiểu số dân “tỵ nạn” chống phá Việt Nam, làm như quan niệm về nhân quyền và dân chủ của Mỹ là những khuôn vàng thước ngọc, phải được áp dụng trên toàn thế giới, không thử sờ lên gáy để thấy nền dân chủ và quan niệm về nhân quyền đă tạo nên một nước Mỹ như thế nào về các tệ đoan và các tội ác mà các thống kê của chính nước Mỹ đă tỏ rơ là đứng đầu thế giới về tỷ lệ trên dân số.

Như vậy, quan niệm về nhân quyền của Mỹ có thể áp dụng cho Việt Nam nói riêng, các nước khác nói chung, hay không. Chúng ta hăy duyệt qua quan niệm về nhân quyền của một số chính khách trên thế giới:

► Một số lănh tụ ở Á Châu, thí dụ như Thủ Tướng Mă Lai Mahathir Mohamad, đă cho rằng Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là sản phẩm của những quốc gia Tây phương [không hiểu ǵ về các xă hội Đông phương], chỉ là sự xâm lược văn hóa của chính sách đế quốc Tây phương (Some Asian leaders, like Malaysian Prime Minister Mahathir Mohamad, denounce it (the Declaration) as Western cultural imperialism), và đề nghị phải duyệt lại bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền này.

► Thủ Tướng Lư Quang Diệu của Singapore cũng cho rằng “Những bài thuyết giảng về nhân quyền [của Mỹ] chỉ là những vận dụng của thái độ kiêu căng Tây phương, sẽ không có ảnh hưởng ǵ đến Bắc Kinh” (Newsweek, Nov. 29, 1993: “Human-rights lectures, says Lee, are exercices in Western arrogance that will not influence Beijing.”)

► Và Thủ Tướng Nhật Hosokawa cũng tuyên bố “Những quan niệm về nhân quyền của Tây Phương không thể áp dụng một cách mù quáng vào Á Châu” (New York Times, May 2, 1994: Japan’s Prime Minister Hosokawa: “Western human rights concepts could not be “blindly applied” to Asia”)

► Cách đây ít năm, những quốc gia Á Châu đă họp ở Bangkok và chấp thuận một bản tuyên ngôn nhấn mạnh rằng nhân quyền phải được xét đến “trong bối cảnh của những cá biệt quốc gia và địa phương, và những nền tảng lịch sử văn hóa tôn giáo khác nhau” và rằng “theo dơi vấn đề nhân quyền là vi phạm chủ quyền quốc gia(human rights must be considered in the context of national and regional particularities and various historical religious and cultural backgrounds, that human rights monitoring violated state sovereignty) và sau cùng “viện trợ kinh tế với điều kiện, dựa trên tiêu chuẩn nhân quyền [trong khi thực sự không quan tâm đến nhân quyền, theo như nhận định của Noam Chomsky] là đối ngược với quyền phát triển” (and that conditioning economic assistance on human rights performance was contrary to the right of development).

Tôi không hiểu mấy dân biểu Mỹ như Smith, Lofgren, Sanchez, Davis v..v.. có biết đến những điều này hay không? Họ có biết rằng, ngày nay, nhiều quốc gia không c̣n thuộc quyền thống trị của thế giới Tây phương, cho nên những quan niệm về nhân quyền của Tây phương không c̣n khả năng để áp đặt trên toàn thể thế giới. Nhất là đối với Việt Nam, Mỹ đă thua ở Việt Nam v́ không biết đến lịch sử chống ngoại xâm của Việt Nam, không biết đến tinh thần yêu nước sâu đậm của người dân Việt Nam, rất nhạy cảm trước mọi hành động có tính cách xen vào nội bộ Việt Nam.. Vậy với vài cái nghị quyết ấm ớ, họ tin rằng có thể ảnh hưởng đến chính quyền Việt Nam hay sao? Hay chỉ làm cho người dân Việt Nam oán ghét thêm về sự can thiệp trịch thượng vào nội bộ của nước họ, khơi lại niềm oán ghét mà Mỹ đă gây ra trong cuộc chiến ở Việt Nam. Họ không thể hiểu được rằng Á Đông không bao giờ chấp nhận quan niệm về nhân quyền mà Tây phương cho rằng đó là những quyền mà Thượng đế của họ ban cho [God given].

Tại sao Á Đông không chấp nhận quan niệm về nhân quyền của Tây phương? Ngoài những bất đồng về văn hóa, xă hội, nhân sinh v..v.. giữa những nền văn minh khác nhau, Á Đông c̣n coi sách lược lưỡng chuẩn (double standard) về nhân quyền của Tây phương như là một sự áp đặt để đạt những mục đích kinh tế, tôn giáo. Tây phương, với bản chất đế quốc, chưa bao giờ tôn trọng nhân quyền ở các nơi khác trên thế giới.

The Clash of Civilizations - Samuel P. HuntingtonMuốn hiểu rơ vấn đề nhân quyền trong cộng đồng thế giới có lẽ chúng ta không thể nào bỏ qua cuốn Sự Xung Đột Giữa Các Nền Văn Minh Và Sự Tái Lập Trật Tự Thế Giới (The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order) của Samuel P. Huntington. Huntington là một lư thuyết gia chính trị thế giới nổi tiếng của Mỹ, thường viết trong tập san Foreign Affairs. Uy tín của Huntington không ai có thể phủ nhận. Ông là giáo sư đại học Harvard, giữ chức vụ Giám Đốc Viện Nghiên Cứu Chiến Lược John M. Olin và Chủ Tịch Học Viện Harvard Nghiên Cứu Các Địa Phương Trên Thế Giới. Ông cũng từng là Giám Đốc Kế Hoạch An Ninh cho Hội Đồng An Ninh Quốc Gia dưới thời Tổng Thống Carter, và Chủ Tịch Hội Chính Trị Khoa Học Hoa Kỳ. Giáo sư Huntington giải thích, trang 92:

V́ quyền lực Tây phương suy thoái, khả năng áp đặt những quan niệm về nhân quyền, tự do, và dân chủ của Tây phương trên các nền văn minh khác cũng như sự hấp dẫn của những giá trị Tây phương cũng suy thoái theo. Điều này đă xảy ra. (As Western power declines, the ability of the West to impose Western concepts of human rights, liberalism, and democracy on other civilizations also declines and so does the attractiveness of those values to other civilizations. It already has...)

Vụ Việc Bắt Giữ Paul Lê Công Định Và Nguyễn Tiến Trung.

Gần đây lại có những vụ Nhà Nước bắt giữ Paul Lê Công Định [Lê Công Định có tên thánh là Paul] và Nguyễn Tiến Trung, gây xôn xao trong cộng đồng người Việt lưu vong và một số tổ chức đă lên tiếng phản đối. Tôi không hề theo dơi những việc làm của hai người này ở trong nước và chẳng biết họ là những ai, tại sao lại bị bắt, v́ chuyện hoạt động của các cá nhân ở trong nước không nằm trong lănh vực t́m hiểu nghiên cứu của tôi. T́m hiểu nội vụ, tôi chỉ có thể dựa vào những thông tin trên Internet. Trước khi đi vào phần phân tích nội vụ, tôi có vài ư kiến về vấn đề tranh đấu cho tự do và dân chủ ở trong nước..

Theo tôi, những người tranh đấu cho tự do, dân chủ ở trong nước muốn thành công th́ cần nhớ kỹ vài điều:

Thứ nhất, “Đừng bao giờ có liên hệ ǵ với những chính quyền nước ngoài, hay với những tổ chức tranh đấu của người Việt lưu vong, bất cứ mang tên ǵ, nhăn hiệu ǵ, chủ trương tranh đấu ḥa b́nh hay nhất định phải giải thể, lật đổ, hay thay thế chính quyền mà họ gọi là Cọng sản”. Lư do? Như đă nói ở trên, dân tộc tính của người Việt Nam nói chung là không chấp nhận sự can thiệp của nước ngoài, hay của bất cứ tổ chức nào ở nước ngoài, vào những chuyện nội bộ của Việt Nam. Và chính quyền Việt Nam ngày nay rất nhạy cảm với những sự liên hệ này.

Nếu quư vị không thể tự lực tự cường, tạo được một hậu thuẫn của quần chúng ở trong nước th́ không bao giờ quư vị có thể thành công. Đây là điều chắc chắn. Mượn thế lực bên ngoài là một hạ sách, v́ người dân hiểu rơ là chẳng có nước nào ở bên ngoài thực tâm yêu nước Việt Nam như người dân Việt Nam, tất cả chỉ là v́ quyền lợi của nước họ mà thôi, và coi những người dựa thế bên ngoài chẳng qua chỉ là những Trần Ích Tắc tân thời mà thôi. Với dân tộc tính như vậy, và với sự nhạy cảm của chính quyền như vậy, tôi có thể nghĩ là việc bắt giữ Paul Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung cũng tương tự như việc bắt giữ Lê Quốc Quân khi xưa, và c̣n trầm trọng hơn nhiều. Đây chỉ là những ư kiến cá nhân, rất có thể sai, tất cả tùy thuộc những thông tin tôi đọc là sự thật hay không phải sự thật.

Thứ nh́, Dân Chủ không phải là một vấn đề đơn giản như là tự do ứng cử và bầu cử. V́ một khi người dân đă bầu xong th́ quyền quyết định không c̣n là của người dân mà thuộc guồng máy chính quyền, cho nên không phải ư dân bao giờ cũng là ư trời. Điều này đă xẩy ra trong một số quốc gia dân chủ nhưng thực chất là những chính quyền độc tài.

Khi xưa ở Nam Việt Nam, trong cuộc bầu cử dân chủ, ông Ngô Đ́nh Diệm đă được gần 100% số phiếu, riêng tại Sài G̣n số phiếu thắng nhiều phiếu hơn là số cử tri, và sau đó chúng ta có một chính quyền tàn bạo, độc tài, tôn giáo trị, gia đ́nh trị, báo chí bị đóng cửa, kiểm duyệt, đảng chính trị duy nhất là đảng Cần Lao. Mỹ là nước vẫn tự cho là dân chủ nhất thế giới, nhưng tiếng nói người dân có thay đổi được ǵ về cuộc xâm chiếm Iraq của Bush Con, vốn dựa trên những thông tin, tài liệu về Sadam Hussein có liên hệ tới vụ khủng bố 9-11, và có vũ khí giết người hàng loạt. Trong cuốn State od Denial: Bush War, Bob Wooward đă tŕnh bày là chính quyền Bush đă che dấu những sự thực về Iraq trước quần chúng và trước quốc hội như thế nào (How the Bush administration avoided telling the truth about Iraq to the public, to Congress..).

Dân Chủ tuyệt đối không thể nhập cảng từ bên ngoài. Dân Chủ tùy thuộc rất nhiều yếu tố, yếu tố chính là dân trí và sự trưởng thành và phát triển của giới trung lưu. Một khi người dân chưa ư thức được trách nhiệm của ḿnh trong cộng đồng, trong những lợi ích công cộng v.v… th́ dân chủ là con dao hai lưỡi, có thể gây ra hỗn loạn và đưa đến những hành động làm càn, phi luật phi pháp. Ở Mỹ, những hành động chống Cọng của một số người Việt lưu vong, hung hăng cuồng tín, chụp mũ bừa băi, khiến cho chúng ta không thể không đặt câu hỏi: những người này đă hiểu thế nào là tự do và dân chủ chưa? 

Ở trong nước th́ điển h́nh là những vụ cầu nguyện ở Ṭa Khâm Sứ, ở Ấp Thái Hà của giáo dân Công giáo do sự xách động của TGM Ngô Quang Kiệt, hay hành động lỗ măng của Linh mục Nguyên Văn Lư trong Ṭa, khoan nói đến chuyện Ṭa Tổng giám mục Công giáo đặt giáo luật của hội thánh trên luật pháp quốc gia. Chừng nào mà người dân chưa biết tôn trọng của công, chưa ư thức được trật tự xă hội, th́ sự hiểu biết sai lầm về những nguyên tắc thực sự của dân chủ sẽ đưa đến cảnh hỗn loạn. Georges Soros viết trong cuốn “The Bubble of American Supremacy”, trang 10, về “sự mâu thuẫn giữa quan niệm về tự do và dân chủ của chính quyền Bush và những nguyên tắc đích thực của tự do và dân chủ” (The contradiction between the Bush administration’s concept of freedom and democracy and the actual principles of freedom and democracy), và c̣n viết, trang 12: Người dân trong mỗi xă hội sẽ quyết định cho ḿnh ư nghĩa của họ về tự do và dân chủ và không chỉ đơn giản theo sự dẫn giắt của Mỹ [people are supposed to decide for themselves what they mean by freedom and democracy and not simply follow America’s lead]

Đọc trên Internet, tôi biết được vài sự kiện lên quan đến Paul Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung. Những thông tin ở ngoại quốc th́ phần lớn là lên án Nhà Nước đă vi phạm nhân quyền, bắt giữ một trí thức nổi tiếng ở trong nước v́ ông ta tranh đấu ôn ḥa cho tự do và dân chủ. Một số tổ chức, cơ quan nước ngoài vội vàng lên tiếng đ̣i thả ngay LS Lê Công Định trước khi t́m hiểu rơ nội vụ, y như vụ Nguyễn Văn Lư.

Trong những trang nhà viết về nội vụ Lê Công Định, trang nhà Đông Dương Thời Báo [http://www.dongduongthoibao.net/view.php?storyid=742] trang chủ là Giuse Phạm Hữu Tạo, có lẽ đầy đủ nhất v́ trong đó đăng lại nhiều tài liệu chi tiết, có cả chùm ảnh khi Lê Cộng Định bị bắt, và phóng ảnh bản thú tội của Lê Công Định. Để cho bài viết khỏi quá dài, tôi xin đọc giả hăy vào đọc các chi tiết trên trang nhà trên của Đông Dương Thời Báo. Sau đây là vài mẩu tin mà tôi lượm lặt trên Internet.

- Lê Công Định là người được Nhà nước CHXHCN Việt Nam đào tạo, cho đi tu nghiệp ở nước ngoài, khi về được Nhà nước tạo điều kiện cho hành nghề, đă từng là Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP.HCM. Điều đó chứng tỏ nhà nước CHXHCN Việt Nam không phân biệt đối xử với Lê Công Định.

- Theo nguồn tin từ cơ quan an ninh, từ năm 2006 đến nay, ông Lê Công Định đă biên soạn rất nhiều tài liệu mang nội dung tuyên truyền xuyên tạc, phá hoại đường lối, chính sách kinh tế-xă hội; vu khống, bôi nhọ các lănh đạo chủ chốt; gây chia rẽ, mất ḷng tin trong các tầng lớp nhân dân. Các tài liệu này được ông Định gởi cho trang web của BBC, RFA, “Phong trào dân chủ VN”, “Việt Tân”, “Chân trời mới”, Thông Luận”, “Tập san tự do dân chủ”…

- Khám xét nơi làm việc của ông Lê Công Định, cơ quan an ninh điều tra phát hiện trong máy tính của ông Định tài liệu “Tân Hiến Pháp” dài 112 trang. Ngoài ra, tài liệu cũng chứng minh ông Định là người trực tiếp tham gia biên soạn cuốn sách mang tính “cương lĩnh hành động”.

- Ngoài ra, ông Lê Công Định có quan hệ chặt chẽ với một số đối tượng cầm đầu, cốt cán của các tổ chức hải ngoại như: Hà Đông Xuyến (đảng “Việt Tân”), Nguyễn Xuân Ngăi (đảng “Nhân dân hành động”), Phạm Nam Định (nhóm “Họp mặt dân chủ”), Đoàn Viết Hoạt (nhóm “Viễn tượng Việt Nam”)... Trong nước, ông Định c̣n có vai tṛ tham mưu, định hướng hoạt động cho một số đối tượng chống đối.

- Theo tài liệu là bản tường tŕnh viết tay, băng video ghi h́nh ảnh và lời đọc của luật sư Lê Công Định do Cơ quan An ninh điều tra-Bộ Công an công bố và cung cấp tại cuộc họp vào chiều ngày 19-6-2009 tại Đoàn luật sư thành phố Hồ Chí Minh, luật sư Lê Công Định đă thừa nhận hành vi của ḿnh là vi phạm pháp luật và xin đề nghị Nhà nước Việt Nam khoan hồng.

Liên quan đến vụ việc này, Liên đoàn Luật sư Việt Nam bày tỏ quan điểm chính thức của ḿnh như sau:

Việc luật sư Lê Công Định bị khởi tố, bắt tạm giam v́ có dấu hiệu vi phạm pháp luật liên quan đến một số hành vi tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xă hội chủ nghĩa Việt Nam đă ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của tổ chức luật sư, vi phạm tiêu chuẩn và nghĩa vụ hàng đầu của một luật sư là phải trung thành với Tổ quốc, tuân thủ Hiến pháp và pháp luật, như được quy định tại điều 10 Luật Luật sư năm 2006 và Điều 7 của Điều lệ Liên đoàn luật sư Việt Nam.

Liên đoàn Luật sư Việt Nam kiên quyết lên án hành vi sai trái của luật sư Lê Công Định và sẽ có h́nh thức phù hợp để xử lư nghiêm minh đối với luật sư Lê Công Định và những luật sư khác có hành vi vi phạm tương tự theo quy định của Điều lệ Liên đoàn luật sư Việt Nam và Luật Luật sư.

- Cuối tháng 2/2009, Định đă sang Pattaya, Thái Lan tham dự lớp huấn luyện về phương thức hoạt động và lật đổ Nhà nước CHXHCN Việt Nam của tổ chức “Việt Tân”. Lê Công Định cũng đă được “Việt Tân” cử vào cái gọi là “Uỷ ban pháp luật” với nhiệm vụ tham gia dự thảo hiến pháp mới cho Việt Nam sau khi chính quyền hiện tại của Việt nam bị họ lật đổ.

- Tháng 3, 2009, Lê Công Định sang Phuket (Thái Lan) gặp Nguyễn Sĩ B́nh, Trần Huỳnh Duy Thức họp bàn, đánh giá những vấn đề kinh tế, chính trị của Việt Nam và đề ra kế hoạch hoạt động chuẩn bị cho thời điểm xảy ra “biến động chính trị” lật đổ chính quyền Việt Nam vào năm 2010. Các đối tượng này lấy bí danh chihai: Nguyễn Sỹ B́nh, chiba: Trần Huỳnh Duy Thức, chitu: Lê Công Định để tránh bị phát hiện.

- Lê Công Định có bí danh là "chị Tư", được bọn phản động lưu vong phân công phụ trách "cải cách hành chính"; liên hệ với tổ chức khủng bố "Việt Tân" và nhóm hành động, được gọi là "Nhóm nghiên cứu Chấn" do Trần Huỳnh Duy Thức (bí danh "chị Ba") trực tiếp chỉ đạo tại TP Hồ Chí Minh. Từ năm 2005 đến nay, Lê Công Định có vai tṛ tham mưu đường hướng hoạt động cho số đối tượng chống đối ở trong nước như Nguyễn Văn Đài ở Hà Nội, Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Tiến Trung ở TP Hồ Chí Minh, cùng một số tổ chức phản động lưu vong khác ở Mỹ và châu Âu.

- Tuyên bố của Hoa Kỳ cho rằng Lê Công Định bị bắt khi chỉ “bày tỏ chính kiến của ḿnh một cách hoà b́nh” và “không thể bắt bất kỳ cá nhân nào v́ bày tỏ quyền tự do ngôn luận” là cố t́nh không hiểu vụ việc và đi ngược lại Luật pháp Việt Nam.

Với những bằng chứng trên, Nhà Nước đă lập tội danh, truy tố Paul Lê Công Định về tội hợp tác với các tổ chức chống chính quyền Việt Nam ở hải ngoại, âm mưu đặt kế hoạch lật đổ chính quyền Việt Nam hiện thời. Ở hải ngoại, chúng ta đều biết các đài BBC, RFA, các tổ chức như Thông Luận là như thế nào, không cần phải nói ǵ thêm. Nếu đọc giả nào muốn biết rơ về RFA th́ hăy kiếm đọc bài: “Đài RFA Và Tuyên Truyền Chống Việt Nam của Trần Đ́nh Hoàng trên chuyenluan.net ngày 12.6.2007. Đây là bài nghiên cứu đầy đủ với nhiều chi tiết về thực chất và mục đích của RFA.

Sau đây là phần kết của bài viết về đài RFA:

Bài viết này muốn nhắc nhở những người nào c̣n lầm tưởng RFA đấu tranh cho quyền lợi của người Việt rằng: RFA là một tổ chức phục vụ cho quyền lợi của Mỹ và do một nhóm người Việt lưu vong điều hành nhằm làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam và gây bất ổn chính trị xă hội ở Việt Nam để người nước ngoài có cơ hội “thừa nước đục thả câu”. Những người ở trong nước đă và đang cộng tác với họ hoặc do bị lừa gạt hoặc tự nguyện cần ư thức được rằng RFA -- v́ sứ mệnh chính trị của họ -- chưa bao giờ khách quan, chưa bao giờ có thiện chí với Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Do đó, cộng tác với họ cũng đồng nghĩa với việc hợp tác với những người chống lại quyền lợi của Việt Nam.


Trước hết, chúng ta hăy đọc phóng ảnh bản viết tay của Paul Lê Công Định thú tội và xin chính quyền Việt Nam khoan hồng.

Những ḍng chữ do chính tay Lê Công Định viết khai nhận hành vi vi phạm pháp luật cũng như mong nhận được sự khoan hồng của Nhà nước.

Tại sao Paul Lê Công Định lại phải thú tội trong khi ở ngoại quốc người ta, kể cả Mỹ, không cần t́m hiểu, đă nhao nhao lên phản đối vụ bắt giữ Paul Lê Công Định và đ̣i phải thả ông ta ngay và vô điều kiện?. Có nhiều bằng chứng bắt buộc Paul Lê Công Định phải thú tội, nhưng tôi nghĩ chỉ cần phân tích một chi tiết là đủ. Nhà chức trách Việt Nam kiếm được trong máy tính của Paul Lê Công Định bản “Tân Hiến Pháp” dài 112 trang.

Cơ quan nào của quốc gia soạn thảo Hiến Pháp? Quốc Hội. Paul Lê Công Đinh không phải là thành viên của Quốc Hội hiện thời. Vậy “Tân Hiến Pháp” đó để dùng cho một Quốc Hội khác. Làm sao có thể dùng cho một Quốc Hội khác, nếu không lật đổ chính quyền hiện thời, lập một chính phủ mới, giải tán Quốc Hội hiện thời và bầu một Quốc Hội mới. Vậy th́ chẳng cần phải nói nhiều, tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền” là một tội danh có cơ sở dựa trên những bằng chứng bất khả phủ bác. V́ không có cách nào chối căi trước những bằng chứng hiển nhiên nên Paul Lê Công Định không thể không thú tội và xin được khoan hồng. Một người thường mà phạm luật th́ có thể nói v́ không ư thức được vấn đề luật pháp hay không hiểu rơ luật. Nhưng một luật sư mà lại phạm luật th́ đó là điều đáng nói.

Trong khi đó th́ Hội Ân Xá Quốc Tế, một hội do tư nhân thành lập, với nhiệm vụ "nghiên cứu t́m hiểu và đưa ra hành động để ngăn ngừa và chấm dứt những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng và đ̣i hỏi công lư cho những người mà quyền của họ bị xâm phạm” [to conduct research and generate action to prevent and end grave abuses of human rights and to demand justice for those whose rights have been violated.], không hề nghiên cứu t́m hiểu nội vụ, [điều này cần một thời gian, lâu hay mau tùy theo trường hợp] đă vội vàng kêu gọi dư luận có hành động khẩn cấp để phản đối việc ông Lê Công Định bị rút chứng chỉ luật sư và cấm hành nghề” [do Liên đoàn Luật sư Việt Nam quyết định dựa trên bằng chứng], cho rằng "ông Lê Công Định là tù nhân lương tâm”, và cho rằng "Chính quyền Việt Nam đã tiến hành một chiến dịch tuyên truyền chống lại ông Định sau khi quốc tế gây áp lực đòi phải trả tự do cho ông" trong khi chính đương sự, Paul Lê Công Định, đă thú nhận tội lỗi và xin Nhà Nước được khoan hồng. Thật đúng là những hành động cẩu thả của một cơ quan gọi là quốc tế.

Hăy đọc bài Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế Và Hoạt Động Chống Phá Việt Nam  [http://nhandanvietnam.org/view.php?storyid=450] để biết rơ cái bộ mặt thực của tổ chức này là như thế nào.

Về Nguyễn Tiến Trung th́ tôi cũng không biết ǵ hơn, chỉ có vài thông tin trên Internet như sau:

- Nguyễn Tiến Trung lúc sang Bắc Mỹ từng được một số nhân vật trong đảng Cộng Ḥa đưa đến trang trại của tổng thống Bush ở Texas. Ngoài ra, Nguyễn Tiến Trung cũng gặp cả thủ tướng Canada và chủ tịch hội đồng Âu Châu. Đối với nhiều người đây là một hạnh vận chính trị rất lớn mà nhiều thủ lănh chính trị vào lúc sơ thời không có được.

- Nguyễn Tiến Trung cùng cô bạn gái Hoàng Lan từng để lại ấn tượng tốt đẹp với cộng đồng Việt Nam hải ngoại qua các cuộc đàm luận trên các hệ thống truyền thanh và truyền h́nh.

- Nguyễn Tiến Trung đă từng tới Philadelphia và thu hút nhiều nhân vật cộng đồng.

- Nguyễn Tiến Trung cũng từng đến Washington DC và gặp gỡ nhiều bè bạn và các nhà hoạt động dân chủ nhân quyền ở đó.

- Báo Lao Động viết Nguyễn Tiến Trung "là người đưa Lê Công Định vào tham gia tổ chức phản động".

- Báo Hà Nội Mới, trong bài viết hôm 08/07 dưới tựa đề "Ảo vọng ngông cuồng, hành vi nguy hiểm" thì kết luận: "Hành vi phản bội Tổ quốc và coi thường pháp luật của Nguyễn Tiến Trung và Trần Anh Kim sẽ phải trả giá thích đáng".

V́ không biết ǵ hơn và không biết cáo trạng của chính quyền Việt Nam ra sao nên tôi không thể có ư kiến ǵ thêm về vụ này.

⊙⊙⊙

Why VietNam? Đó là thắc mắc của tôi: Tại sao lại Việt Nam ? Tại sao thiên hạ cứ bu vào những chuyện nội bộ chẳng đáng ǵ của Việt Nam. Một người âm mưu lật đổ chính quyền bị bắt cũng nhao nhao lên phản đối mà không chịu t́m hiểu nội vụ. Một linh mục phát tán tài liệu chống chính quyền rồi chửi bậy trong ṭa bị kết án tù cũng nhao nhao lên cho là vi phạm tự do tôn giáo, bịt miệng tiếng nói dân chủ. Tôi thật quả là nghi ngờ sự lương thiện trí thức của những đài như BBC, RFA và những cơ quan như Ân Xá Quốc Tế. Mỹ, hay một số Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu Mỹ hầu như đă quên đi những tội ác ngập trời đối với người dân Việt Nam trong cuộc chiến, vụ kiện Chất Độc Da Cam, và nay lại lên mặt dạy đời về nhân quyền, tự do, và dân chủ, không phải nhiệm vụ của ḿnh mà cứ xía vào những chuyện nội bộ của Việt Nam.. Trong khi đó th́ một số người Việt lưu vong lại đi làm tay sai hay tiếp tay với ngoại bang để chống phá Việt Nam. Phải chăng v́ Hội Chứng Quốc-Cộng và Hội Chứng Việt Nam vẫn c̣n ám ảnh đầu óc của một số người thiếu đầu óc, hay v́ Việt Nam là một “Hồng Nhan Đa Truân” ???



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend