TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Măi Đến Năm 1905, Dân Âu Châu Giải Trừ, Giải Họat, Khử Diệt RÔ MAGIÁO Vatican


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

  

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM: Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ: Trên mạng www.cva646566. .h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 

HỒ CHÍ MINH: CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT  Cha già Hồ Chí Minh chỉ đạo kháng chiến và chính sách quân sự đặt biệt Chính Sách Cải Cách Ruộng Đất ngay trong vùng tự do, đă được giải phóng đă làm rung chuyển mọi hoạt động trong công cuộc kháng chiến, như Nguyễn Trăi viết mật trên lá cây “Lê Lợi vi Quân, Nguyễn Trăi vi Thần” của thế kỷ 20. Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng Sản Đảng đă khơi dậy tinh thần và lực lượng chiến đấu của quân đội ngay trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, mỗi khi có thư, hoặc biết tin nhà được chia ruộng là anh em sung sướng, khoe nhau, vui mừng đến rơi nước mắt…

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN I &  LÊ DUẨN II:   Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris   Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA  Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”…. 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Truyền H́nh Online Mười Ngàn Ngày Vietnam War

 

Chương Tŕnh Truyền H́nh Trực Tuyến Việt Nam Trên DÔNG DƯƠNG THỜI BÁO.NET

 

VIỆT NAM NGÀY NAY RADIO TRÊN DONGDUONGTHOIBAO.NET

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

 

 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

 

Trần Chung Ngọc  

 

Giuse Phạm Hữu Tạo

  Nguyễn Mạnh Quang

 

Charlie Nguyễn

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

 Websites hải ngoại

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Quân Đội Nhân Dân

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

Websites hải ngoại

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Tieng Que Huong Radio.

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

Tin tức - Sự kiện - Tôn giáo Thế giới & Viet nam

 

* VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC TRONG HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC

Trong khi đó, Dương Nguyệt Ánh đă trả lời mau lẹ và nhấn mạnh: “Tôi không ở phía hành quân (nghĩa là tôi không đích thân đi ném bom này), chúng tôi không quan ngại đến sự tử vong của con người.”  (“I’m not on the operation side,” she says quickly, not missing a beat. “We don’t deal with human fatality.”)…

 

C̣n tại sao lại đi vào ngành chế tạo vũ khí? Bởi v́ tôi muốn phục vụ cho nền an ninh quốc pḥng Hoa Kỳ. Là một người tỵ nạn chiến tranh, tôi không bao giờ quên được những người chiến sĩ Hoa Kỳ và VNCH đă từng bảo vệ cho tôi có một cuộc sống an toàn...

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử  

 

Bush and Blair, cartoon    Cuốn sách Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators), phải liệt kê một số Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Anh là những Tội Phạm Chiến Tranh, cũng là Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử, phải bị treo cổ sau mỗi cuộc chiến tranh, đă được Noam Chomsky, một học giả lừng danh của Mỹ, Giáo sư Viện Kỹ Thuật Massachusetts(M.I.T.) viết: “Nếu những luật của Nuremberg ( ṭa án xử tội phạm chiến tranh ) được áp dụng th́ sau mỗi cuộc chiến tranh, mọi tổng thống Hoa Kỳ đều đă phải bị treo cổ.” (If the Nuremberg laws were applied, then every post-war American president would have been hanged)....

 

 * MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

Trước tháng Tư 1975, nhiều người nghe nói đến Việt Cộng hay Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam rất ớn. Có chúng tôi trong đó!

 

     Bởi v́ nói đến Việt Cộng, MTGP/MN lúc đó là nói đến những ǵ gớm ghiếc, ghê tởm vô cùng. Đến nỗi ngoài này, có một tác giả bị báo chí “quốc gia” tấn công rách như cái mền, v́ dám viết về quân đội hào hùng say sưa và hăm hiếp...Cho nên v́ khác chiến tuyến nên VC hay MTGP/MN đều là xấu, và Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH), nhất là quân lực th́ khỏi chê. Binh hùng, tướng mạnh, nói đến những ǵ không tốt hay sai quấy là phản tuyên truyền phá hoại của địch.... 

 

* Nông Dân Việt Xuất Cảnh Làm Chuyên Gia

Giáo sư Vơ Ṭng Xuân và một nông dân của làng Mange Bureh 

    Táo bạo và lăng mạn, nhưng là câu chuyện hoàn toàn thực tế về chương tŕnh đưa nông dân đầu trần, chân đất từ miền Tây Nam Bộ sang châu Phi dạy người dân ở đây trồng lúa....

 

Dự kiến, các chuyên gia sẽ thử nghiệm 50 giống lúa cao sản và 10 giống lúa chất lượng cao mang từ ĐBSCL qua. Sẽ có một hội đồng giống tại Rokupr xem xét và đồng t́nh th́ mới nhân rộng ra cho toàn vùng. Các nông dân châu Phi giúp việc tỏ ra khá lạ lẫm với các quy tŕnh làm ruộng hết sức chuyên nghiệp của dân Việt Nam. Và họ cũng chưa h́nh dung ra mấy khi nghe các chuyên gia xứ Việt khoe sẽ biểu diễn nuôi cá, nuôi tôm trong ruộng lúa. Thật là một điều không tưởng với một xứ sở c̣n nghèo đói, lạc hậu như Sierra Leone...  đọc tiếp 

 

* Chùa Bái Đính - Khu Chùa Lớn Nhất Việt Nam

 

    Đây là một khu chùa lớn nhất Việt Nam, đang được xây dựng, dự kiến đến năm 2010 sẽ hoàn thành để kỷ niệm 1.000 năm Vua Lư Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra Thăng long (1010 – 2010)....

Xem h́nh  Chủ tich Quốc hội và phu nhân Nguyễn Phú Trọng

Trước nhà Đinh, ở Ninh B́nh đă có nhiều chùa cổ, có chùa đă được xây dựng từ trước thời Hai Bà Trưng. Trải qua các triều đại, cho đến bây giờ, Phật  giáo ở Ninh B́nh vẫn được phát triển và nhiều chùa đang được xây dựng lại. V́ vậy, việc xây dựng một ngôi chùa lớn nhất Việt Nam ở Ninh B́nh là điều có ư nghĩa rất lớn.

 

*

LM.Nguyễn Văn Hùng

Việt Tân Và Âm Mưu Dùng Lao Động Việt Ở Đài Loan Để Chống Phá Tổ Quốc ...Nhiều nhân chứng cho biết, Việt Tân - thông qua Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam (VMWBO) tại Đài Loan, đă tuyển mộ được một số công nhân, “cô dâu” Việt tại Đài Loan và dùng họ như những “nhân chứng sống” để tuyên truyền, xuyên tạc, chống lại Nhà nước Việt Nam....

 

Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam” (thường được gọi là Vietnamese Migrant Workers and Brides Office - VMWBO), địa chỉ đặt tại 116 đường Chung-Hwa, thành phố Bade, quận Taoyuan, Đài Loan, điện thoại số 886-3-217-0468....  

 

* TRANG CHÍNH ĐÔNG DƯƠNG THỜI BÁO THÁNG 9 - 2007

 

 

 

hân

 

  

 

crusade-antioch.jpg (18065 bytes)

 

Cho Măi Đến Năm 1905, Dân Âu Châu Khử Diệt RÔ MAGIÁO

Khởi Từ Thời Phục Hưng (1300-1650) Đến Cách Mạng Pháp 1789

 

Giáo sư Nguyễn Manh Quang

 

 

 

THỜI KỲ VẬN ĐỘNG QUẦN CHÚNG

 

Thời kỳ này do những thành phần trong giới trí thức của toàn  thể  Âu Châu, chứ không phải ở riêng nước Pháp, chủ động và phát triển thành phong trào chống lại Vatican hết sức mănh liệt. Phong trào này nhen nhúm  đồng thời với sự xuất hiện của Chủ Nghĩa Nhân Bản = Humanism và Thời Kỳ Phục Hưng = The Renaissance (1300-1650) rồi bùng lên vào thế kỷ 16 trong Thời Kỳ Khoa Học và Lư Trí =  Science and  the Age of Reason (1500-1789). Ta có thể gọi thời kỳ này thời kỳ vận động quần chúng mà giới trí thức đứng lên phất cờ đứng đầu gió, dồn nỗ lực vào công việc viết sách tŕnh bày những sai lầm cùng những thủ đọan phỉnh gạt, lừa bịp  trong thánh kinh và những tội ác của Vatican cho nhân thế giới biết rơ bộ mặt thật ghê tởm của nó để họ thức tỉnh rồi mạnh bạo vùng lên cùng nắm tay nhau tranh đấu cho mục đích khử diệt “cái tôn giáo ác ôn” này để đ̣i lại quyền làm người. Có nhiều nhà viết sử gọi thời kỳ này là thời kỳ giải hoặc, giống như nhóm Giao Điểm của người Việt hải ngọai ở Bắc Mỹ đă và đang làm từ giữa thập niên 1990 cho đến ngày nay.  

 

T́m hiểu các công tŕnh của phong trào này, chúng ta thấy đây quả thật là một phong trào "Trăm hoa đua nở". Không biết có phải là "nhu cầu phát sinh sáng kiến" hay không, mà lúc bấy giờ  các nhà trí thức Âu Châu lại đua nhau đưa ra  những lư thuyết chính trị để hướng dẫn và thức tỉnh quần chúng với hy vọng làm cho họ nh́n ra được cái quyền làm người hiện đang  bị Giáo Hội La Mă tước đoạt và che đậy bằng bức màn u minh tôn giáo. Họ đă thành công trong việc làm cho nhân dân Âu Châu nhận thức được rằng Thượng Đế ban cho con người những quyền  bất khả xâm phạm và bất khả nhượng, và  cũng là để kêu gọi nhân dân thế giới phải vùng lên đạp đổ ách thống trị bạo tàn của tập đoàn Quạ Đen của “cái giáo hội khốn nạn”  có trụ sở trung ương là Ṭa Thánh Vatican. Đi tiên phong trong phong trào này là các nhà hiền triết như  Thomas Hobbes (1588-1679), John Locke (1632-1704), René Descartes (1596-1650), Montesquieu (1689-1755), Voltaire (1694-1778), Dennis Diderot  (1713-1784), Jean Jacques Rousseau (1712-1778), Thomas Paine (1737-1809), John Adams (1735-1826), James Madison (1751-1836),  Arthur Schopenhauer (1788-1860), v.v… Các bậc vĩ nhân và nhà đại hiền này  lần lượt đưa ra những lư thuyết chính trị làm nền tảng cho các thể chế dân chủ và mở đường cho các cuộc Cách Mạng chống lại các chế độ độc tài chuyên chính tại Âu Châu mà thực chất chỉ là các chế độ đạo phiệt Da-tô với Giáo Hội La Mă ở hậu trường điều khiển.  Những tư tưởng vĩ đại và cao đẹp của họ được in thành những tác phẩm và được phổ biến rộng răi ở khắp mọi nơi trên thế giới, nhưng họ cũng phải trải qua không biết bao nhiêu khó khăn,  khổ nhọc và kéo dài cả nhiều thế kỷ mới có được như vậy. Sự kiện này được Lịnh-mục Bùi Đức Sinh viết trong cuốn Lịch Sử Giáo Hội Công Giáo như sau:

 

"Các triết gia tiền bán thế kỷ XVIII,  hầu hết theo thuyết Tự-nhiên Thần-giáo ở Anh, chỉ một số rất ít là vô thần. Nhưng cả hai đều giống nhau ở phương diện thù ghét Công-giáo trong phạm vị tín lư, phụng vụ và tổ chức. Đường lối của họ là diễu cợt, châm biếm để đả phá. Mở đầu là luật gia Montesquieu (1689-1755). Cuốn Những Bức Thư Ba Tư (Lettres Persannes, 1721)  của ông có một lối châm biếm rất ác nghiệt về tôn giáo và chế đô chính trị trong nước. Cuốn Vạn Pháp Tinh Hoa (Esprit des Lois, 1748) trang nghiêm hơn: Ông coi tôn giáo chỉ là một bánh xe trong guồng máy hành chánh hay một công cụ chính trị.

 

Đứng đầu và tai hại hơn cả là Voltaire (1694-1778). Ông không phải là người khởi xướng chủ thuyết mới,  ông chỉ là người có tài phổ biến những quan niệm của các "triết gia" cho quần chúng bằng một lối văn vô cùng hấp dẫn, biết thích ứng và khéo léo khai thác những sự kiện và cơ hội xẩy ra trong xă hội lúc đó để chế diễu và đả phá tôn giáo. Cũng như  (Thomas) Hobbes, ông cho Ki-tô giáo là tṛ bịp bợm, láo khoét, là một mớ truyện hoang đường… Ông cũng chủ trương Pháp Giáo, cho rằng tôn giáo phải đặt dưới quyền kiểm soát của Quốc Gia, các linh-mục là những công chức ăn lương của chính phủ. Cuộc Cách Mạng 1789 sau này lấy ông làm bậc thày trong việc đối xử với Giáo Hội. Ông là người mở đường cho phong trào bài giáo sĩ thế kỷ XIX.   

 

Nhưng Voltaire không phải là người chiến đấu một ḿnh. Thời đó,  ở Pháp c̣n có nhóm "Bách Khoa" (Encyclopédistes), họ cũng là những kẻ thù địch ghê gớm của Giáo Hội. Nhóm "Bách Khoa" do D. Diderot (1713-84) chủ trương, với sự cộng tác của nhiều nhân vật chuyên môn như Montesquieu, Voltaire, Buffon, Condillac, Holbach, Helvetius. Diderot là người vô thần; theo ông tôn giáo chỉ là một thứ cuồng tín, là căn nguyên mọi loại tội ác, tai họa, chiến tranh.  Lấy danh nghĩa làm một bản thống kê tất cả mọi kiến thức của con người,  nhóm "Bách Khóa" đă cố gắng chứng minh tính cách phi lư của các tôn giáo, thay thế bằng những kiến thức khoa học mà con người đă khám phá ra. Bộ Bách Khoa (Encyclopédie, 1751-72) gồm 28 quyển, khổ lớn của họ đă gây ảnh hưởng tai hại (?) trong mọi tầng lớp dân chúng,  nó sẽ là nguồn phát sinh tất cả những rối loạn và bất công thời Cách Mạng 1789.

 

Đứng tách biệt khỏi phe "triết gia" là J.J. Rousseau (1712-78). Trong cuốn Xă Ước (Le Contrat Social, 1762), ông chủ trương một lối thần bí về bản tính con người, nguồn gốc chủ nghĩa lăng mạn thế kỷ XIX. Theo ông con người bản tính tốt lành, trở thành xấu chỉ v́ bị ảnh hưởng của xă hội,…  Về phương diện tôn giáo… Đối với ông, tín lư, mặc khải, tu đức, v.v.. là những những điều không đáng để ư… [26] Bùi Đúc Sinh, Phần Nh́, trang 152-153).

 

"Ở Đức, cuộc khủng hoảng tinh thần, tuy một phần bị ảnh hưởng của thuyết Tự Nhiên Thần Giáo ở Anh và chủ trương tự do ở Pháp, nhưng có những đặc điểm khác biệt. Hầu hết các cuộc tranh luận ở Đức đều vây quanh Thánh Kinh… Leibniz (1646-1716),   đồ đệ của Descartes, là một triết gia có tín ngưỡng… Nhưng khi thấy có một số tín điều có vẻ nghịch lư,  ông đă vội cho rằng những điều đó sai lầm, không do mặc khải. Từ đó, ông nghiêng theo thuyết Tự Nhiên Thần Giáo, phủ nhận tôn giáo mạc khải, siêu nhiên cũng như các mầu nhiệm trong Đạo. Ông mở đường cho thuyết duy lư, và từ đấy phát sinh phong trào "Chiếu Sáng" (Aufklarung) cũng gọi là "Triết Học Ánh Sáng".

 

V́ Tín Lành Giáo được xây dựng trên  nền tảng Thánh Kinh, mà mỗi người có quyền giải thích "theo sự soi dẫn của Thánh Linh", nên các cuộc tranh luận hầu hết hướng về Thánh Kinh. Đi tiên phong là Hermann Von der Hardt (1660-1746), giáo-sư chú giải Thánh Kinh và ngôn ngữ Đông Phương ở Helmstadt. Trong hai cuốn Những Bí Nhiệm Của Người Hy Lạp Và La Mă Mù Tối (Aenigmata Graecorum et Latinorum ex caligine),  Khải Huyền Bởi Tối Tăm (Apocalypsis ex tenebris, 1723), Hermann cho rằng người Đông Phương có khuynh hướng bày đặt những chuyện thần thoại, tỷ như Cain và Abel chỉ là hai nhân vật tượng trưng hai đối thủ, vụ đại hồng thủy chỉ là lối mô tả cuộc xâm lăng của dân Scythe.

 

Phong  trào "Chiếu Sáng" chủ trương giải phóng lư trí  và lương tâm con người. Nó tự hào là một cố gắng con người từ nay dám sử dụng lư trí của ḿnh. Họ cho rằng xưa nay lư trí con người bị khai trừ ra khỏi mọi lănh vực, nhất là trong vần đề tôn giáo. V́ thế từ nay phong trào lănh trách nhiệm chiếu giọi ánh sáng lư trí vào vấn đề tôn giáo, đuổi xa mọi bóng tối. Triết học Ánh Sáng trở nên vững mạnh với Christian Von Wolf (1679-1754),  một triết gia kiêm toán học. Năm 1728, ông xuất bản cuốn Quan Niệm Triết Học Về Thiên Chúa (Pensées philosophiques sur Dieu), Thế Giới Và Linh Hồn Con Người (Le monde et l' âme humaine); theo ông, con người chỉ tin cái ǵ hợp với lư trí và lương tâm. Chỉ có Tự Nhiên Thần Giáo là Đạo hợp lư và có thể chứng minh được,….

 

Từ khi Vua Frederich II (1740-86) lên cầm quyền,  phong trào này được nâng đỡ công khai. C Nikolaus (1733-1811), một hội viên trong Hàn Lâm Viện Bá Linh và Munich, chủ trương một Tổng Thư Viện Đúc (Deutsche Allemeine Bibliotek) gồm 106 cuốn, giống như bộ Bách Khoa của Diderot. Các nhà chú giải Thánh Kinh giai đoạn này nói nhiều đến Maisen và Chúa Kitô. Theo nhà Đông Phương Học Michaelis (1668-1738)  th́ Maisen không phải là người Chúa chọn, nhưng chỉ là một nhà chính trị xảo quyệt. Đi xa hơn, nhà ngôn ngữ học Reimar (1694-1723) cho rằng Maisen và cả Chúa Kitô chỉ là những tên bip bợm dân chúng để thiết lập cái gọi là "Nước Thiên Chúa.”… [v]

 

Tất cả những tư tưởng và các hoạt động văn hóa của các nhà trí thức trên đây hoàn toàn đối nghịch với chủ trương "Thần quyền chỉ đạo thế quyền" và đối nghich với "chính sách bất khoan dung" của Giáo Hội La Mă. Tất cả đều có chủ ư vô hiệu hóa tất cả  mọi "sách lược hành động" của Giáo Hội.  Cũng v́ thế mà Giáo Hội đă chống đối kịch liệt tất cả các tư tưởng của họ bằng cách cấm, không cho tín đồ đọc các tác phẩm của họ, và ra lệnh cho các chính quyền đạo phiệt tay sai thẳng tay đàn áp các tác giả và bóp nghẹt các  phong trào dân chủ ngay từ khi c̣n trong trứng nước. Thế nhưng, dù là có ba đầu sáu tay đi nữa, bàn tay của Giáo Hội cũng vẫn không làm thế nào che khuất được mặt trời, không thể nào bơi ngược được ḍng lịch sử. Bánh xe lịch sử vẫn tiếp tục quay theo chiều hướng của phong trào tranh đấu cho dân chủ và đ̣i lại quyền làm người của nhân dân thế giới.  Đúng là trời đă phú cho con người cái bản năng tự tồn th́ trời cũng hiến cho loài người những bậc đại hiền trên đây để chống lại bọn người phi cầm phi thú, đội lốt tu hành, mượn danh thượng đế bằng chiêu bài tôn giáo với chủ đích lừa gạt người đời, chen ép những người lép vế thế cô và bóc lột dân lành để phè phỡn trên mô hôi nước và xương máu của lê dân.

 

Trên đây là một trong những  phong trào của các bậc đại hiền Âu Châu quyềt đem cái dũng của người trí thức ra nói chuyện với bạo quyền Vatican để phá tan chính sách ngu dân và giáo dục nhồi sọ của cái "Giáo Hội Khốn Nạn" này. Cũng như các phong trào khác, phong trào này cũng là phong trào tự phát dấy lên từ nhân dân, lấy nhân dân làm thế dựa để chống lại bạo quyền Vatican bằng con tim và  khối óc tuôn trào ra thành những tác phẩm nói lên những sự thật về thành tích bịp bợm và những rặng núi tội ác cao chót vót như Hy Mă Lạp Sơn của tập đoàn tăng lữ lưu manh, gian tham và cưc kỳ tàn ngược trong Ṭa Thánh Vatican và trong Giáo Hội La Mă. V́ đây là phong trào của nhân dân và được nhân dân nuôi dưỡng, cho nên bạo quyền Vatican và bọn tu sĩ tay sai chỉ

 

THỜI KỲ CÁCH MẠNG PHÁP 1789

 

Thời kỳ này c̣n được gọi là thời  Cách Mạng Dân Chủ = The Age of Democratic Revolutions (1602- 1815) và là thành quả của cuộc tranh đấu kiên của các bấc trí giả của thời kỳ thứ hai như đă nói ở trên. Nhờ được đống đảo nhân dân tích cực tham dự cho nên này có thể bùng lên thành những phong trào cách mạng bạo lực vào thế kỷ 18. V́ lúc đó, trong bất kỳ chế độ đạo phiệt Ca-tô ở bất kỳ nơi nào trên thế giới,  Giáo Hội La Mă cũng nắm giữa vai tṛ chủ chốt,, cho nên mỗi khi có phong trào phản kháng Vatican  thành công ở đâu, th́ việc làm đầu tiên của tân chính quyền là tịch thu tài sản của Giáo Hội, tách rời tôn giáo ra khỏi chính quyền, tống cổ bọn tăng lữ ra khỏi sân khấu chính trị, bắt họ  phải trở về với nhà thờ và giới hạn việc làm của họ ở trong nhà thờ, sinh nhai bằng nghề buôn bán chuyện hoang đường cho những người ít học,  ưa thích nhũng chuyện nhảm nhí mê tín dị đoan, và chỉ cho phép họ làm những ǵ có liên hệ đến thần quyền mà thôi. Việc làm này được gọi là công việc thanh toán vấn nạn Giáo Hội La Mă mà khởi đầu là cuộc Cách Mạng Pháp bàng nổ vào ngày 14/7/1789. Nói về cuộc cách mạng  này, người viết đă tŕnh bày đầy đủ trong bộ sách Lích Sử và Hồ Sơ Tội Ác của Giáo Hội La Mă nơi Phần VII, Mục XXVI gồm  Chương 108. 109, 110, 111 và 112. Ở đây chúng tôi xin thu gọn lại để cho độc giả có ư niệm tổng lược về cuộc Cách Mạng vĩ đại này. Nói về cuộc đánh chiếm Nhà Ngục Bastille vào ngày 14/7/1789 và những ngày tiếp sau đó, sách Cách Mạng Và Hành Động kể lại chuyện này như sau:

 

“Nguyên nhân của cuộc đánh phá chỉ là cốt chiếm kho vũ khí của nhà ngục. Dân chúng Ba Lê có phái một phái đoàn tới yêu cầu viên thống đốc coi ngục phải giao khí giới. Cuộc điều đ́nh kéo dài trong mấy tiếng đồng hồ, và viên thống đốc mời phải đoàn dùng cơm. Trong khi đó, dân chúng vơ trang đứng đợi bên ngoài. Thấy bặt tin, dân chúng xao động. Có mấy người sốt tiết nhẩy xuống hào, lội qua lên bờ, lấy búa chặt giây xích để hạ cổng nhà ngục. Một vài phát súng nổ lẻ tẻ. Trên cḥi cao, viên thống đốc quan sát t́nh thế. Không biết ông có ra hiệu bắn hay không, song những lính gác ngục đă nổ một loạt súng. Trong đám dân chúng, nhiều người bị thương hoặc chết. Máu xung lên, họ ào ào mở cuộc tấn công. Đoàn vệ quân thành Ba Lê cũng tới tiếp viện cho dân chúng, đem cả súng thần công tới. Đạn thần công phá vỡ nhà ngục. Dân chúng ào ào chém giết, chặt đầu viên thống đốc bêu lên ngọn dáo cắm cửa ngục. Suốt đêm hôm đó, dân chúng Ba Lê đốt lửa nhẩy nhót xung quanh những chiến lợi phẩm cùng đầu lâu người. Từ đó, dân chúng Ba Lê đă tổ chức thành một lực lượng thống nhất dưới quyền của Ba Lê Công Xă. La Fayette được cử làm chỉ huy trưởng Đoàn Vệ Quân cùng những tự vệ thành Ba Lê.

 

Sau khi ngục Bastiles thất thủ, nhiều người trong hoàng tộc bỏ vua Louis XVI để xuất ngoại. Bị cô lập trong điện Versailles, Louis XVI đành chịu đầu hàng. Ngày 15/7, vua ra mắt Quốc Hội chính thức báo tin rằng sẽ giái tán những quân đội tập trung gần điện Versailles . Tới ngày 17/7, vua ngự giá tới Ba Lê, đến nhà Đô Sảnh, bắt tay viên thị trưởng thành Ba Lê, và chấp nhận lá cờ cách mạng; cờ này gồm ba mầu, xanh đỏ là màu của Ba Lê, c̣n màu trắng tượng trưng cho nhà vua."[vi]

 

Như vậy là bước đầu tiên của Cách Mạng đă thành công. Kể từ đó, dân tộc Pháp chọn ngày 14 tháng  7 làm ngày Quốc Khánh.

 

Việc nhân dân Paris tấn công và chiếm ngục Bastille làm cho Vua Louis XVI và phe Bảo Thủ không dám đem quân về đàn áp Quốc Hội nữa. Ngày 17/7, nhà Vua (cư ngụ ở điện Versailles cách Paris chừ 21 cây số) thân hành đến Paris để  tỏ thiện chí và công nhận Công Xă Ba Lê và Vệ Binh Quốc Gia. Hầu tước Lafayette được đưa lên nắm giữ chức tổng chỉ huy Vệ Binh Quốc Gia.  Nhân đó, ông đưa ra lá cờ mới gồm có mầu trắng tượng trưng cho hoàng gia Bourbons,  mầu xanh và mầu đỏ tượng trưng cho thành phố Paris . Lá cờ này được người Pháp gọi là cờ “ba mầu” (It was Lafayette who gave revolutionary France a new flag by combining the white of the Bourbons with the red and blue of Paris to make the “tricolor,” as the French call it.” [vii] Thế là Quốc Hội được cứu thoát và Cách Mạng 1789 vượt qua được bước khởi đầu.

 

Kể từ ngày này, một Ủy Ban Nhân Dân gọi là Ba Lê Công Xă lo việc quản trị nhân dân trong kinh thành Ba-lê và bảo vệ an ninh cho các đại biểu trong Quốc Hội tiến hành những công việc làm của Cách Mạng. 

 

Việc cấp thiết là Quốc Hội phải bàn thảo biên soạn bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền (The Declaration of the Rights of Man and of the Citizen) và t́m phương cách giải quyết cấp thiết nạn khủng hoảng tài chánh đang làm cho nước Pháp lâm vào t́nh trạng phá sản, rồi tiến tới việc soạn thảo hiến pháp làm cơ cấu cho tổ chức tân chính quyền.

 

Sau hơn gần 3 tuần lễ cặn cụi làm việc, ngày 26/8/1789 Quốc Hội công bố bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền xác nhận rằng:

 

1.- Quyền lực của nhà nước v́ nhân dân mà có. (The authority of a government is derived from the people.)

 

2.- Mọi người dân phải b́nh đẳng trước pháp luật. (All citizens should be equal before the law.)

 

3.- Tất cả mọi người dân đều có quyền ảnh hưởng vào việc làm luật. (All citizens should  have the right to influence the making of the law.)

 

4.- Mục đích của chính quyền là để bảo vệ những quyền tự nhiên của con người. Đó là quyền tự do, quyền có tài sản, quyền sống trong an ninh và quyền chống lại áp bức. (The purpose of government should be the preservation of the natural rights of men to “liberty, property, security, and resistance to oppression.”

 

5.- Quyền tự do tư tưởng và tư do hành xử tín ngưỡng của mọi người phải được bảo đảm. (Freedom ̣ thought and religion should be guaranteed.) [viii]

  

Về vấn đề  khủng hoảng tài chánh, ngày 4/8/1789, một đại biểu tu sĩ đảo ngũ về với hang ngũ thứ dân là Tổng Giám Mục Talleyrand đề nghị tịch thu toàn bộ tài sản của Giáo Hội (tại Pháp) th́ mới có thể giải quyết được vấn đề. Được đại đa số tán thành, Quốc Hội tiến hành làm thủ tục ban hành quyết định:

 

1.- Tịch  thu toàn bộ tài sản của Giáo Hội La Mă,

 

2.- Băi bỏ hết tất cả những đặc quyền đặc lợi (trong đó có thuế thập phân)  mà chế độ cũ đă dành cho Giáo Hội,  tu sĩ và giới quư tộc, 

 

3.- Tách rời tôn giáo ra khỏi chính quyền.

 

4.- Ban Bản Hiến Chương Dân Sự của Giới Tu Sĩ (The Civil Constitution Of The Clergy)

 

5.- Biên soạn một Hiến Pháp cho chế độ mới.

 

Theo Hiến Chế Dân Sự của Giới Tu Sĩ (the Civil Constitution of the Clergy), Giáo Hội Pháp  nằm trong Quốc Gia, chứ không c̣n nằm trong Giáo Hội La Mă nữa. Mục đích của hiến chế này là tách rời Giáo Hội Pháp ra khỏi Giáo Hội La Mă, biến Giáo Hội này thành một tổ chức tôn giáo nằm dưới quyền kiểm soát của chính quyền và trong ṿng ba năm Giáo Hội Da-tô Pháp sẽ bị tước bỏ hết tất cả những nguồn tài chánh.  Nói về những việc làm này của Quốc Pháp, Giáo-sỉ Malachi Martin ghi lại trong cuốn Rich Church, Poor Church với nguyên văn như sau:

 

"Ngày 2 tháng 11 năm 1789, tất cả các tài sản của Giáo Hội La Mă ở Pháp bị Quốc Hội Pháp tuyên bố là thuộc quyền sử dụng của quốc gia." Ngày 12 tháng 7 năm 1790, bản Hiến Chế Dân Sự Cho Giới Tu Sĩ (c̣n được gọi là Dân Hiến Giáo Sĩ)  được ban hành thành luật. Nguyên tắc của bản hiến chế này là "Giáo Hội nằm trong Quốc Gia, chứ không phải Quốc Gia nằm trong Giáo Hội." Mục đích thực sự của bản Hiến Chế này là tách rời Giáo Hội Da-tô ở nước Pháp ra khỏi Giáo Hội La Mă, và biến Giáo Hội Da-tô này thành một tổ chức nằm dưới quyền kiểm soát của chính quyền. Trong ṿng ba năm, Giáo Hội Ca-tô ở Pháp bị tước bỏ hết tất cả những nguồn tài chánh.

 

Như vậy là toàn bộ khối tài sản vĩ đại của Giáo Hội La Mă ở Pháp đă chuyển sang tay nước Cộng Ḥa Pháp. Có thể là một phần tài sản này của Giáo Hội đă bị cường điệu. Tuy nhiên, có nhiều bản lượng định chính xác về khối tài sản vĩ đại của Giáo Hội và những bản lượng định trên đây đă được sử dụng trong tác phẩm này khi đối chiếu với những vấn đề tài chánh của Ṭa Thánh Vatican.

 

Các nhà viết sử chân chính và có kinh nghiệm đă tính toán và cho rằng tài sản (đất đai) của Giáo Hội La Mă ở nước Pháp bằng 1/10 (một phần mười) diện tích của nước Pháp. Nam Tước Montesquieu cho rằng giá trị thực về bất động sản của Giáo Hội La Mă (ở nước Pháp) vào năm 1746 khoảng chừng "3 tỉ đồng franc". Khối bất động sản này mỗi năm mang lại lợi nhuận cho Giáo Hội vào khoảng 85 triệu franc. Lợi tức của Giáo Hội - các tăng viện, các địa phận của các ông giám mục, thuế thập phân, các tu viện - mang lại cho Giáo Hội 95 triệu franc. Lợi tức toàn niên hàng năm của Giáo Hội là 180 triệu Franc. Cũng nên nhớ rằng Giáo Hội La Mă ở Pháp cũng phải chi ra một số tiền để lo việc dạy dỗ (nhồi sọ) thanh thiếu niên và các công tác từ thiện. Dù thế đi nữa, có nhiều ông giám mục và tu viện trưởng đă sử dụng những khoản tiền kếch xù cho cuộc sống huy hoàng phè phỡn trong những cảnh hoan lạc đam mê buông thả với những ǵ phô trương nghịch mắt.

 

Số tiền của tín đồ nước Pháp đóng góp hàng năm cho Ṭa Thánh Vatican không phải là không đáng kể. Trong lịch sử Ṭa Thánh, có lúc tiền đóng góp của tín đồ nước Pháp chiếm một tỉ lệ lớn nhất so với toàn cầu. Không có con số chính xác, nhưng những ước tính đáng tin cậy cho biết mỗi năm số đ̣ng góp này vào khoảng từ 10 triệu đến 20 triệu franc. Ủy Ban Phụ Trách Về Giáo Hội do Quốc Hội bổ nhậm để thi hành Hiến Chế cho Giới Tu Sĩ, đă ra lệnh cấm Giáo Hội Ca-tô ở Pháp không được đóng góp một khoản tiền nào cho Ṭa Thánh Vatican.

 

Ngày 29/6/1790, Ṭa Thánh Vatican lại bị một vố đánh vào tài chánh nữa. Đó là phe đảng Jacobin ỏ Avignon và lănh địa Comta Venaissin, lănh thổ của Giáo Hội ở miền Nam nước Pháp, tuyên bố là không c̣n có nghĩa vụ trung thành với Ṭa Thánh Vatican nữa, và sáp nhập vào lănh thổ của nước Pháp. Tháng 11 năm đó, quân đội Pháp được phái đến hai lănh địa này. Món lợi tức khổng lồ do tài sản của Giáo Hội ở nước Pháp mang lại cho Giáo Hội La Mă trước đây bây giờ không c̣n nữa."

 

Nguyên văn: "On November 2, 1789, all Church property in France was declared by the National Assembly to be at the disposal of the nation." On July 12, 1790, the Civil Constitution of the Clergy was enacted into law. its basic pronciple was: "The Church is within the State, the State is not within the Church." The real purpose of the Constitution was to separate the Church in France from the greater unity of Catholicism, and make it a goverment-policed institution. Within three years, the French Church was stripped of all its financial resources.

 

There thus passed into the hands of the French Republic the vast and rich properties of the Church in France . There is no doubt that the wealth of this part of the Church has been exggerated. But there are accurate estimates of it, and they have a place in this context with relation to papal finances.

 

Competent historians have calculate that Church property in France covered one-tenth of the country surface. The Baron de Montesquieu placed the net value of the Church's real estate in 1746 at approximately "3 billion francs" which yielded about 85 million francs per year in revenue. Strictlly ecclesiastical revenues - bishoprics, abbeys, tithes, monasteries - brought in 95 million. There was a total revenue of 180 million. The Church in France , it must be remembered, spent a goodly sum on the education of youth and charitable works. Even so, a certain number of bishops and abbes spent enormous sums on sel-indulgence ane pageantly of a vainglorious kind.

The revenue paid to the Holy See per year by the churchmen of France were not negligible. At one moment in the papal State's history, the French quota was the single largest one in the universal Church. There are no exact figures, but reliable estimates place that quota somewhere between 10 and 20 million francs. By order of the Comté Ecclésiastique, which had been appointed by the National Assembly to implement the Civil Constitution of the Clergy, the Church in France was forbidden to contribute any revenue to the papcy.

 

Another blow was struck at the financial well-being of the papacy on June 20, 1790, when Jacobins in Avignon and the Comta Venaissin, papal territoies in southern France , declared themselves absolved of allegience to the papacy, and to be part of France . French troops were dispatched there in November. The rich revenue from these properties was now sorely lacking."[ix]

 

Cách Mạng Pháp 1789 là hiện thân cho phong trào chống lại Giáo Hội La Mă hay Nhà Thờ Vatican và đă trở thành dấu ấn vĩ đại trong cả lịch sử nước Pháp và lịch sử nhân lọai. Tuy nhiên, dù là  Cách Mạng Pháp 1789 đă thành công, đă trở thành ngọn đưốc soi đường cho nhân dân Pháp và nhân dân thế giới theo đó mà tiến lên khử diệt “cái tôn giáo ác ôn” và “băng đảng quạ đen”, nhưng phải đợi đến năm 1905, quyền lực của Vatican và chế độ giáo ḥang (papacy) mới chính thức bị khai tử  và thực sự bị đào sâu chôn chặt ở hầu Âu Châu, ngọai trừ Tây Ban Nha. Lư do: V́ rằng trong những năm 1789 cho đến năm 1905, một mặt Vatican vẫn c̣n có thế vận động lôi kéo bọn vua chúa và thế lực phản động phong kiến tại các nước Áo, Phổ, Nga thành lập các liên minh thánh (holy alliances) đem quân tràn vào nước Pháp chống chính quyền  Cách Mạng và nhân dân Pháp và xúi giục dân Chúa cuồng tín nổi lọan tiếp tay cho quân cướp ngoại thù chống lại tổ quốc, chống lại nhân dân và chống lại chính quyền Cách Mạng. Sách Cách Mạng và Hành Động ghi nhận những hành động  này của tu sĩ và tín đồ Da-tô cuồng tín người Pháp với nguyên văn như sau:

 

Sau cuộc lẩn trốn của nhà vua tới Varennes, các nước Âu Châu lại sôi nổi. Lần này, Louis XVI cam tâm chấp nhận những điều kiện can thiệp của các nước Âu Châu. Do đó nước Áo  và Phổ bắt đầu động binh tới biên giới Pháp - Ở trong nước, nhiều địa phương trung thành với Giáo Hội và nhà vua, cũng bắt đầu nổi loạn. Nhất là miền Bretagne, Normandie và Vendée vốn là những miền sùng đạo, cũng vơ tráng bênh vực các tu sĩ không chịu tuyên thệ với cách mạng. – T́nh trạng Pháp quốc lúc đó thực hết sức lung lay.” [x]

 

Bản văn sử trên đây cho chúng ta thấy bọn dân Chúa cuồng tín người Pháp ở các miền Bretagne,  Normandie và Vendée trong thời Cách Mạng Pháp 1789-1814 có những hành động phản quốc chống lại nước Pháp và dân tộc Pháp không khác ǵ bọn dân Chúa người Việt ở Bùi, Phát Diệm cũng như ở các làng đạo vùng đồng bằng sông Hồng trong thời Kháng Chíến 1945-1954 và đám thiều số dân Chúa cuồng tín ở Hà Nôi, Thái Hà và Xuân Lộc trong mấy năm gần đây.

 

Những việc làm phản quốc này của  Nhà Thờ Vatican đă khiến cho chính quyền Cách Mạng phải thẳng tay trừng bọn quạ đen và nhóm thiểu số giáo dân ngoan cố không chịu giác ngộ, vẫn khư khư “ôm mộng mơ về nước Chúa”, vẫn c̣n nhắm mắt triệt để tuân hành lệnh truyền của các đấng bề trên mà không cần biết luật pháp quốc gia, không cần biết tổ quốc và dân tộc là ǵ nữa. Nói về sự cố chính quyền Các Mạng Pháp thẳng tay trừng trị Nhà Thờ Vatican và bọn qua đen, sách The Decline And Fall Of The Roman Church ghi lại một trong những biện pháp mạnh của chính quyền Cách Mạng Pháp đối phó với Giáo Hội La Mă như sau:

 

"Trước hết, nước Pháp mà Giáo Hoàng Pius VI (1775-1799) thường gọi là "người trưởng nữ của Giáo Hội" đă xóa bỏ toàn  bộ tôn giáo, đưa nhà vua lên đọan đầu đài, chính thức tôn vinh thần Lư Trí lên ngôi chí tôn, tàn sát 17 ngàn linh mục, 30 ngàn nữ tu và 47 giám mục, tất cả các tu viện, các ḍng tu và các trường học của Giáo Hội đều bị giải thể, tất cả các thư viện của Giáo Hôi đều bị thiêu rụi, chính quyền Paris c̣n ban hành quyết định ra lệnh cho Tướng Bonaparte (Sau này là Ḥang Đế Napoléon i) "đem quân đi "giải phóng nước Ư", "có toàn quyền hành động" "hủy diệt Rome và chế độ Giáo Ḥang". Tháng 5 năm 1796, trước khi tiến vào kinh thành Rome, Tướng Bonaparte tuyên bố, "Chúng tôi là những người bạn của con cháu Brutus (một anh hùng của dân tộc La Mă) và dân Scipios.  Ư muốn của chúng tôi là phục hồi điện Capitol và giải phóng nhân dân La Mă thóat khỏi thân phận nô lệ tôi đ̣i."

 

Quân Pháp tiến vào chiếm kinh thành Rome và nước Ư. Ḥa Ước Tolentino được kư kết giữa Tướng Bonaparte và Giáo Triều Vatican . Đây là một sự sỉ nhục cho Ṭa Thánh Vatican . Giáo Hội phải nộp cho nước Pháp một khoản tiền là 46 ngàn đồng scudi (tiền Vatican) trả làm ba hạn kỳ (Giáo Ḥang Pius VI phải đem các đồ trang trí bằng vàng và bằng bạc ra đúc tiền để trả cho Pháp), 100 món đồ nghệ thuật và 500 tác phẩm hiếm bị tịch thu mang về Pháp; tất cả các hải cảng nằm trong lănh thổ của Ṭa Thánh Vatican phải mở cửa cho hạm đội Pháp làm căn cứ tru quân, phải từ bỏ tất cả tài sản của Giáo Hội ở trong lănh thổ các nước Ư, Pháp, Naples, và Sicily ... tất cả mọi nơi. Giáo Ḥang Pius VI than thở, "Ḥa Ước! Tệ quá đi! Quân đội Pháp chiếm đóng Vatican và Quirinal, truất phế Giáo Hoàng Pius VI và thiết lập nước Cộng Ḥa La Mă...."

 

Nguyên Văn: "First, France, "eldest daughter of the church "he used to call it, abolished all religion, beheaded its king, enthroned Reason officially as supreme deity, massacred over 17,000 priests and over 30,000 nuns as well as forty-seven bishops, abolished all seminaries, schools, religious orders, burned all churches and libraries, then sent the Corsian Bonaparte to liberate italy and Rome." "Just as you please," wrote the Paris government to the Corsian. "Destroy Rome and the papacy utterly " "We are the friends of the descandants of Brutus and the Scipios... Our intention is to restore the Capitol to free the Roman people from their long slavery," The Corsian declared in May 1796, just before taking Rome .

 

Then the capture, and the humiliation of the Peace of Tolentino between the papacy and the Corsian: a ransom of 46,000 scudi in three installement (Pius melted down all available silver and gold ornaments); 100 objects d'art and 500 rare manuscripts from Vatican; the opening of all papal harbors to the French fleet; renunciation of all property in italy and France and Naples and Sicily - everywhere. "They made us their prisoner Spina," mutters Pius. "Peace treaty! Bah!" The Vatican and Quirinal were occupied by French troops. They deposed Pius, and created the republic of Rome ....") [xi]

 

Sách Lịch Sử Giáo Hội Công Giáo ghi lại như sau:  

 

"Do sự thúc đẩy của các Ủy Ban Cách Mạng quận, xă, Quốc Hội Lập Pháp (1791-1792) ra lệnh tống giam hoặc trục xuất các giáo sĩ "phản động". Nhiều giám mục và linh mục bắt đầu di cư sang những nước lân cận. … Tháng 4 năm 1792, quân Áo Phổ vượt biên giới, Pháp quân thua nhiều trận. Ngày 20/6, Quốc Hội tuyên bố "Tổ quốc lâm nguy", các giáo sĩ "bất phục tùng" bị coi là kẻ thù của quốc gia.

 

Từ tháng 7/1792, tại nhiều nơi, các linh-mục trung thành với Giáo Hội bị giết. Ngày 26/8/1792, Quốc Hội ra lệnh phát lưu tất cả các linh-mục " phản động", và làm ngơ cho cuộc bách hại tại các nơi. Ở Ba Lê, các linh-mục bị giam trong Tu-viện Saint-Germain des Prés và Đan-viện Des Carmes. Do hành động khát máu của viên chánh án Maillard , 217 vị bị thảm sát dưới mũi gươm và lưỡi ŕu của bọn quá khích trong mấy ngày từ 2 đến 6/1792. Để tránh những cuộc tàn sát, bách hại dă man, các giám mục và linh mục bỏ trốn ra nước ngoài càng nhiều. Trong khi đó, Quốc Hội t́m cách đặt các giám mục và linh mục của Cách Mạng vào các nơi. … giáo dân t́m cách bảo vệ các linh mục, tu sĩ trung thành (với Giáo Hội) c̣n hy sinh ở lại trong nước, con số này trên 10.000 vị với 26 giám mục. Cảnh Giáo Hội "hầm trú" tái diễn ở Pháp.

 

Ngày 21/1/1793, Vua Louis bị trảm quyết. Dân chúng sống trong t́nh trạng khủng bố. Cách Mạng kết án tử h́nh các "kẻ thù của tự do". Máy chém hoạt động suốt ngày. Những nạn nhân ở Ba Lê lên tới 3.000, trong đó có Hoàng Hậu Marie-Antoinette, …. Ở các tỉnh, sự tàn sát c̣n khủng khiếp hơn nữa. Hàng giáo sĩ vẫn bị lùng bắt và bị giết. Có nơi thay v́ giết bằng gươm, họ đă chất từng 100 linh mục vào chiếc tàu đánh ch́m dưới sông. Miền Vendée nổi dậy chống cách mạng, khiến chính quyền phải dè dặt.

 

Do sáng kiến của Hebert, Cách Mạng tuyên bố hủy bỏ tôn giáo cũ, triệt hạ các thánh đường, lấy chén thánh đúc thành kim khí hoặc đem dùng vào việc ăn uống. Một tôn giáo mới được thiết lập: thờ thần Lư Trí, thánh đường Notre Dame được đồi là "Đền Thờ Lư Trí". Nhiều nơi khác làm theo…" [xii]

 

Theo Encyclopedia Britannica [Micropaedia, Volume 9] th́ con số nạn nhân lên tới:

"Ít nhất là 300 ngàn nghi can bị bắt trong đó có tới 17 ngàn người bị hành quyết và chết trong tù." Nguyên văn: “During the Reign of Terror, at least 300,000 suspects were arrested; 17,000 were officially executed and many died in prison or without trial..”. [xiii] 

 

Mặt khác, Vatican vận động và mua chuộc các phần tử bảo hoàng, bảo thủ và những tín đồ Ca-tô cuồng tín thân giáo hội trong Quốc Hội để bỏ phiếu chống lại tất cả mọi dự luật bất lợi cho Giáo Hội. V́ thế mà t́nh trạng này giằng co cho đến năm 1905, điều khỏan tách rời giáo quyền ra khỏi thế quyền mới được Quốc Hội thông qua và ghi vào hiến pháp.



 

[i] Nigel Cawthorne, Tyrants History’100 Most Evil Despots & Dictators ( London :  Arcturus, 2004), p. 68.

 

[ii] Pierre Gaxotte, The Age of Louis XIV (New York, The Macmillan Company, 1970), trang 211-212. 

 

[iii] Pierre Gaxotte, Ibid., p. 196.

 

[iv] Pierre Gaxotte, Ibid., p. 198.

 

[v] "…" Bùi Đức Sinh, Lịch Sủ Giáo Hội Công Giáo – Phần Nh́ (Sàig̣n: Chân Lư,  Sđd., trang 154-156. 

 

[vi] Nghiêm Xuân Hồng, Cách Mạng Và Hành Động (Sàig̣n: Quan Điểm, 1964), tr. 33-34.

 

[vii] Carton J. H. Hayes, Modern Times – The French Revolution to the Present (New York: Macmillan Publishing Company, 1983), p. 32.

 

[viii] Carton J. H. Hayes, Ibid., p. 35.

 

[ix] Malachi Matrin, Rich Church Poor Church (New York: Putnam’s Son, 1988), tr. 157.

 

[x] Nghiêm Xuân Hồng, Sđd., tr. 46.

 

[xi] Malachi Martin, The Decline And Fall Of The Roman Church (New York: Putnam ’s, 1981) ppp. 232-233.

 

[xii] Bùi Đức Sinh, Sđd., tr. 171-172.

 

[xiii] Encylopedia Btitanica [Micropaedia, Volume9] Edition 1980, tr. 904

 

 

Nguyễn Mạnh Quang (Chương 16 – Vatican)

NDVN, ngày  16/10/09



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend